Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [Xuyên Thư] - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:24:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sẵn tiện Tăng Tiểu Mỹ quấy rầy một trận thế , căn nhà của ông chắc là bán .
Tăng béo thèm lấy lòng nhà họ Ôn nữa, chỉ chuyên tâm dạy bảo Tăng Tiểu Mỹ.”
“Con mà lương tâm thì nên nghĩ cách để chị con mau ch.óng về đây.
Chuyện tương lai ai mà ?
Trông cậy ai cũng bằng trông cậy chính .
Còn nữa, con lấy hai cân phiếu thịt?
Chu Tứ đưa cho ?
Không đúng, nhà bọn họ nửa năm nay ăn thịt .
Lần nó còn ăn chực của con hai miếng thịt kho tàu.
Con nhỏ cái gì ?”
Tăng Tiểu Mỹ , Tăng béo nghỉ ngơi một lát giơ chổi lông gà lên định đ.á.n.h .
Thế là, Tăng Tiểu Mỹ nhỏ thố nhanh nhẹn bắt đầu chạy vòng quanh ba nhà họ Ôn.
Ôn Ngọc Hoa cha con bọn họ chạy đến ch.óng mặt, ồn đến đau tai, để tránh việc tiếp tục lôi kéo, cô chịu nổi nữa liền dùng một chiêu cầm nã thủ, tóm gọn Tăng Tiểu Mỹ nhỏ bé.
“Chú, đ.á.n.h , cháu bắt giúp chú .”
Ôn Ngọc Hoa nhịn mà đùa một chút.
Hai qua là đ.á.n.h thật.
Nhà ai đ.á.n.h thật mà chỉ giơ tay lên hạ xuống?
Cũng hèn gì Tăng Tiểu Mỹ tuổi còn nhỏ mà dám khiêu khích uy quyền của Tăng béo.
Có cha nuông chiều con cái như Tăng béo, Tăng Tiểu Mỹ thể sợ ông ?
Quả nhiên, khi Tăng Tiểu Mỹ Ôn Ngọc Hoa tóm , Tăng béo lập tức ngượng ngùng vứt chổi lông gà , giả vờ nữa.
“Ái chà, đồng chí Ôn nhỏ, cô nhẹ tay chút.
Nhị Mỹ nhà sinh non, sức khỏe nó , cô tuyệt đối nhẹ tay chút.”
Tăng béo lo lắng chằm chằm Ôn Ngọc Hoa, sợ cô nổi giận với ông mà gì Tăng Tiểu Mỹ.
Tăng Tiểu Mỹ thì chẳng sợ hãi gì.
Vừa nãy cô dám lôi kéo Ôn Ngọc Hoa là vì thấy sự tán thưởng trong đáy mắt cô.
Đã là Ôn Ngọc Hoa tán thưởng cô, thiện cảm với cô, thì Ôn Ngọc Hoa bắt cô chẳng sợ chút nào.
Tăng Tiểu Mỹ những sợ, cô còn hưng phấn.
“Oa, chiêu của chị lợi hại thật đấy!
Học ở , chị dạy em ?”
Tăng Tiểu Mỹ hào hứng học nghệ.
Chiêu mà học thì ngầu lòi luôn!
Đến lúc đó, cô biểu diễn một chiêu nhỏ với Chu Tứ, đảm bảo sẽ khiến lác mắt!
Ôn Ngọc Hoa lĩnh giáo qua sự thiên mã hành của Tăng Tiểu Mỹ, lúc cô hỏi bất ngờ như , Ôn Ngọc Hoa cảm giác sự đáng yêu của Tăng Tiểu Mỹ cho rung động.
Cô gái thật sự thú vị, thấy Tăng béo vẫn còn lo lắng ở đó, Ôn Ngọc Hoa bụng ông hỏi Tăng Tiểu Mỹ:
“Chạy bày sạp vỉa hè ?
Em bán cái gì?
Trứng gà, gà mái già, là cá hả?”
“Nấc... nấc nấc...”
Ôn Ngọc Hoa hỏi quá chuẩn, khiến Tăng Tiểu Mỹ đang ảo tưởng bay cao chạy xa liền giật bắt đầu nấc cụt.
“Không... nấc, nấc... .
Em... nấc... bày sạp vỉa hè.”
“Hì hì.”
Ôn Ngọc Hoa khẽ một tiếng:
“Không bày sạp vỉa hè thì em sợ cái gì?
Chị cũng của ban quản lý thị trường, bộ chị ăn thịt em chắc.”
“Nấc, nấc...”
Tăng Tiểu Mỹ càng sợ hơn.
Ánh mắt cầu cứu của cô hướng về phía Tăng béo, hy vọng ông mau ch.óng cứu cô.
Tăng béo là một cha ruột tận tụy.
Không cần Tăng Tiểu Mỹ cầu xin, cô nạn, ông cũng sẽ nỗ lực cứu giúp.
“Ái chà, đúng là nước dâng tràn miếu Long Vương, cô xem duyên phận của chúng thật sâu đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-mot-thap-nien-70-la-nhom-doi-chieu-xuyen-thu/chuong-182.html.]
Hì hì, định để Nhị Mỹ nhà học hỏi các vị nhiều hơn, nó bày sạp vỉa hè .
Ái chà, đúng là duyên, nào đồng chí Ôn nhỏ buông tay , chúng xuống từ từ chuyện.”
Tăng Tiểu Mỹ thấy nhà họ Ôn cũng bày sạp vỉa hè, ngay lập tức sợ nữa.
Cô hưng phấn đầu , hỏi Ôn Ngọc Hoa:
“Oa, các chị cư nhiên cũng bày sạp, các chị ở ?
Sao em từng thấy chị?
Thân thủ của chị thật đấy!
Mau dạy em với!”
Nhà họ Tăng truyền thống da mặt dày, Tăng Tiểu Mỹ cũng giống như Tăng béo, cách bắt chuyện quen.
Cô nhiệt tình như , Ôn Ngọc Hoa dọa cũng chút kìm .
Cô buông Tăng Tiểu Mỹ , trả lời câu hỏi của cô mà ngược hỏi cô:
“Em thích học hỏi, thích báo, học?”
Tăng Tiểu Mỹ thông minh như , Ôn Ngọc Hoa cảm thấy cô mà thi đại học, chắc chắn sẽ trượt.
Tăng Tiểu Mỹ :
“Em cũng chẳng thích học hành.
Em giống cha em, hễ sách là đau đầu.”
“Người thích báo là Chu Tứ, cái thằng đó suốt ngày lầm bầm lầm bầm, cứ như là tiên đắc đạo , đúng là bệnh.
Nó là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, thì hiểu gì về thời cuộc?
Nó mà giỏi thế, giống như trai nó đỗ đại học ?
Chỉ Tiểu Mỹ là ngốc, mới tin mấy lời quỷ quái của nó.”
Tăng béo khi chuyện luôn trễ môi, bộ dạng cực kỳ coi thường Chu Tứ.
Tăng Tiểu Mỹ lọt tai việc Tăng béo trong lòng, lập tức phản bác :
“Chu Tứ trượt là vì ngày hôm đó đau bụng.
Nếu thể thuận lợi phòng thi, chắc chắn cũng đỗ đại học.
Cha, cha cứ chờ xem .
Kỳ thi đại học năm nay, nhất định sẽ đỗ.”
“Hì hì.”
Tăng béo tin mà lạnh một tiếng.
“Nó mà đỗ , cha sẽ đem con tặng cho nó quà chúc mừng.”
“............”
Nhìn vẻ mặt chút để tâm của Tăng béo, Ôn Ngọc Hoa đều nghi ngờ ông cố ý ức h.i.ế.p Chu Tứ để tạo động lực cho đóng vai phản diện giả.
Những lời mà để Chu Tứ thấy, sẽ sướng phát điên ?
Một chỉ báo chí mà phân tích thời cuộc, đỗ đại học thật sự khó đến .
Tăng Tiểu Mỹ cũng tràn đầy tự tin đối với Chu Tứ.
Nghe cha như , cô lập tức đến mức khóe miệng vểnh lên tận trời.
“Haha, lời là cha đấy nhé, đợi đỗ thật, cha nuốt lời !
Haha~”
“, cha đấy, một thằng con rể là sinh viên đại học cha vui còn kịp, nuốt lời?
Còn con, đừng suốt ngày ngốc nghếch nữa.
Con chỉ là một đứa bày sạp vỉa hè hôi hám, một lão cha ăn mày, Chu Tứ mà thật sự thành sinh viên đại học, nó còn cần con ?”
Cạch...
Tăng Tiểu Mỹ Tăng béo đả kích, ngay lập tức nổi nữa.
Cô lườm đối phương một cái, bĩu môi lầm bầm với Ôn Ngọc Hoa:
“Xem , đây chính là cha ruột của em đấy, chẳng mong em chút nào.”
“.........”
Một Tăng Tiểu Mỹ tự nhiên thiết như , cho Ôn Ngọc Hoa cũng chút cạn lời.
Tuy nhiên, một trận náo loạn như thế, Ôn Ngọc Hoa trái xua tan nỗi lo lắng khi mua nhà.
Nhà họ Tăng tuy chút xốc nổi, hám lợi, nhưng bọn họ cũng sống động và chân thực.
Mua nhà của bọn họ, chỉ cần Ôn Ngọc Hoa thể luôn mạnh hơn bọn họ, bọn họ sẽ cơ hội phản phệ.
Gia đình đều năng lực, nếu thao tác , bọn họ sẽ là những nhân viên cực kỳ xuất sắc trướng Ôn Ngọc Hoa.
Nghĩ , Ôn Ngọc Hoa và Ôn Đường một cái, quyết định mua căn nhà .