Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [Xuyên Thư] - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:25:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh Hiền, cô em Tiết Châu đó cũng siêu cấp xinh .
Cô còn là chị em của chị Ôn, theo đuổi chị Ôn thì theo đuổi cô cũng ."
“Cút !"
Cổ Hiền mặt đen như nhọ nồi, đuổi đám em đang mai mối lung tung việc.
“Lo mà bán hàng !
Các đối tượng mà bày đặt lo chuyện đại sự cả đời của ?"
“..."
Đám em chạm nỗi đau, lầm bầm một câu lòng của gánh hàng tản tại chỗ.
Đợi bọn họ tiền xem!
Nhất định họ cưới một cô vợ xinh cho Cổ Hiền thèm ch-ết !
Cổ Hiền thèm đám em của , thèm Lý Mạnh Chu.
Cùng là thầm thương trộm nhớ Ôn Ngọc Hoa, nhưng Lý Mạnh Chu thể dọn đến nhà họ Ôn, tham gia cuộc sống của Ôn Ngọc Hoa ở cự ly gần.
Cổ Hiền siêu cấp ghen tị.
Xem , tỏ tình là tiền đồ .
Cứ như Lý Mạnh Chu, ở bên cạnh Ôn Ngọc Hoa với danh nghĩa bạn bè mới là lợi nhất.
Vân Nghị mất hai năm để phục hồi chức năng.
Trong hai năm , từ bác sĩ Tô cho đến máy điện từ, tất cả những gì giúp ích cho việc phục hồi của Vân Nghị, Ôn Ngọc Hoa và đều tích cực thử nghiệm.
Không hề quá lời khi rằng, mỗi khi châm cứu và tập phục hồi chức năng xong, Vân Nghị đều ướt đẫm mồ hôi như từ nước vớt lên.
Từ việc ngón chân cái lấy tri giác cho đến khi cả đôi chân thể gập duỗi tự do, Vân Nghị mất nửa năm trời.
Từ khi đôi chân cử động cho đến khi thể bình thường, Vân Nghị mất một năm rưỡi.
Trong thời gian , Vân Nghị giống như một đứa trẻ sơ sinh, cần chập chững tập từng chút một.
Suốt thời gian đó, ngã vô , cũng đổ bao mồ hôi.
May mắn , sự vất vả đều xứng đáng.
Trải qua hai năm, Vân Nghị cuối cùng cũng lên một nữa.
Vân Nghị thể bỏ nạng là mùa thu năm 1981.
Ngày hôm đó là ngày Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị hẹn chụp ảnh cưới.
Lúc đó, họ chuẩn hai bộ trang phục.
Váy cưới kiểu Tây và phượng quan hà bí kiểu Trung, mỗi bộ đều do Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị cùng thiết kế tỉ mỉ, cực kỳ tân thời và xinh .
Họ còn chuẩn chụp ngoại cảnh và ảnh nghệ thuật.
Trang phục bắt mắt, Ôn Ngọc Hoa cũng thoát tục, một cộng một lớn hơn hai, khoảnh khắc Ôn Ngọc Hoa mặc váy cưới xuất hiện ngay lập tức thu hút đám đông vây xem.
Người quá đông, lo lắng Ôn Ngọc Hoa những xem náo nhiệt xô đẩy, Vân Nghị vì sốt ruột ném luôn đôi nạng.
Vì vội vàng bảo vệ Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị quên mất vết thương của .
Đợi đến khi vài bước, vững suýt ngã xuống, và Ôn Ngọc Hoa mới kinh ngạc phát hiện, chân của Vân Nghị khỏe thêm một chút.
Giữa đám đông ồn ào, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị mừng rỡ ôm chầm lấy .
Những xem náo nhiệt vì thế mà reo hò, vỗ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-mot-thap-nien-70-la-nhom-doi-chieu-xuyen-thu/chuong-204.html.]
Họ cổ vũ cho Vân Nghị, tâm trạng hào hứng càng xem náo nhiệt hơn.
Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị niềm vui sướng quá lớn ập đến cho choáng váng, cũng quên bẵng cả thứ, xua đuổi qua đường nữa.
Giống như một đôi nạng, Ôn Ngọc Hoa dìu Vân Nghị, trong tiếng trầm trồ và chúc phúc của , họ chụp xong bộ ảnh cưới tuyệt .
Đợi họ chụp xong, là vì họ quá , vì Ôn Ngọc Hoa quá nổi tiếng, hoặc do qua đường quá thạo tin mà câu chuyện tình yêu của họ đột nhiên giống như xưởng may Ái Quốc của Ôn Ngọc Hoa, trở thành chuyện mà nhà nhà đều .
Mỗi đến câu chuyện của họ đều coi tiệm quần áo Ái Quốc, tiệm ảnh Hồng Nhật và địa điểm họ chụp ảnh là biểu tượng của tình yêu mỹ.
Vào thời điểm đó, hầu như cặp đôi mới cưới nào cũng sẽ đến xưởng may Ái Quốc mua váy cưới, mua lễ phục kiểu Trung.
Mua xong quần áo, họ còn đến tiệm ảnh Hồng Nhật, yêu cầu đối phương chụp cho họ một bộ ảnh cưới siêu giống như chụp cho Ôn Ngọc Hoa .
Tiệm ảnh Hồng Nhật nhờ đó mà danh tiếng vang xa, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị với tư cách là nhân vật tâm điểm của các cuộc bàn tán càng kiếm bộn tiền.
Trải qua hai năm phát triển, xưởng may của Ôn Ngọc Hoa cùng với siêu thị mà cô dự định mở đó đều hoạt động.
Siêu thị do Ôn Đường phụ trách, phát triển từ một cửa hàng lên thành hai cửa hàng.
An Tiểu Hoa phụ trách sạp thịt kho.
Hiện tại sạp nhỏ của bà trở thành ba cửa hàng thịt kho và chuẩn hợp tác với nhà máy thực phẩm để bán lẻ các sản phẩm thịt kho.
Tăng Tiểu Mỹ trở thành nhà thiết kế đúng như lời gợi ý của Ôn Ngọc Hoa.
Tăng Đại Mỹ thích thiết kế, cuối cùng đến Hải Thành để giúp Ôn Ngọc Hoa đ.á.n.h chiếm thị trường, mở thêm chi nhánh.
Chu Bình rời thủ đô, cô chọn ở giúp Ôn Ngọc Hoa quản lý xưởng may và phó xưởng trưởng.
Xưởng trưởng là chính Ôn Ngọc Hoa, chỉ là cô bận, một tháng chỉ định kỳ đến xưởng hai để xem tình hình, những lúc khác đều là Chu Bình quản lý công việc.
Cổ Hiền vẫn là đối tác của Ôn Ngọc Hoa, điều và Ôn Ngọc Hoa còn bán quần áo giống nữa.
Họ một bán đồ nam, một bán đồ nữ, thỉnh thoảng còn cùng đẩy mạnh các mẫu đồ đôi, mấy cửa hàng hỗ trợ khách hàng cho nên việc ăn của cả hai đều .
Có xưởng may , Ôn Ngọc Hoa vẫn từ bỏ khoản tiền kiếm từ việc tay buôn trung gian.
Mảng do Tiết Châu phụ trách.
Ánh mắt cô sắc sảo, tất cả những mẫu mã cô thích, chỉ cần mang về bán là chắc chắn thể trở thành mẫu bán chạy nhất.
Ánh mắt chuẩn, nóng bỏng, hiện tại ở Dương Thành cô một biệt danh là “Nữ hoàng vỉa hè".
Những tay buôn nhỏ kiếm tiền đều coi Tiết Châu là kim chỉ nam thời trang, bám đuôi cô để nhập hàng.
Tiết Châu tiền nên theo đuổi cô cũng đông lên.
Có điều, cô chỉ kiếm tiền, màng đến chuyện yêu đương.
Đàn ông thơm bằng kiếm tiền, tiền , Tiết Châu mua gì thì mua.
đàn ông , đối phương sẽ tiêu tiền của cô , bảo cô về nhà sinh con, lỡ việc kiếm tiền của cô .
Suy nghĩ của Tiết Châu là do cô từng chút một ngộ trong quá trình tiếp xúc với Ôn Ngọc Hoa.
Cô là đoạn tuyệt tình cảm, chỉ là một cuộc tình chất lượng thấp cần thiết thì cô lãng phí thời gian để yêu đương.
Gặp trai chu đáo kiếm tiền như Vân Nghị thì cô vẫn sẽ tay thôi.
Cổ Hiền miễn cưỡng coi là một đàn ông phù hợp với yêu cầu của cô , trong quá trình chạy hàng ở Dương Thành, hai nảy sinh tình cảm lâu ngày nên thực sự ở bên .
Sau khi họ yêu , một đám em của Cổ Hiền uống say, khui chuyện hồi đó họ xúi giục Cổ Hiền theo đuổi Tiết Châu nhưng Cổ Hiền bằng lòng.
“Chị dâu, cho chị , cả của hồi đó oai lắm.
Chúng chị xinh , bảo theo đuổi chị, còn thèm.
Bây giờ thế nào, chẳng vẫn gục ngã tay chị đó ."