“Tâm trạng tồi tệ kìm nén lâu ngày, Vân Nghị cũng trụ vững nữa.
Trước khi ngày dự sinh của Ôn Ngọc Hoa đến, cuối cùng Vân Nghị giấu Ôn Ngọc Hoa chạy đến bệnh viện tìm viện trưởng Võ.
Anh theo tình trạng sức khỏe hiện tại của , Ôn Ngọc Hoa chắc chắn sẽ đồng ý cho thắt ống dẫn tinh.
nhịn nổi nữa .”
Những ngày tháng nơm nớp lo sợ vì Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i Vân Nghị chẳng trải qua thêm một ngày nào nữa.
Có thêm một nữa chắc phát điên mất.
Họ một đứa con là đủ .
Sau Vân Nghị chỉ Ôn Ngọc Hoa ở bên cạnh thật .
Ôn Ngọc Hoa vốn trách Vân Nghị, nhiều lời tâm huyết như , cô càng thêm xót xa cho .
Xoay ôm Vân Nghị lòng, Ôn Ngọc Hoa nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi:
“Sẽ , bác sĩ Tô ở đây em sẽ .
Tin em , em sẽ bỏ một để ."
“Anh cũng thế!"
Vân Nghị trả lời thâm tình.
Trước đây ở chiến trường, Vân Nghị chính là dựa tình yêu dành cho Ôn Ngọc Hoa mà mới sống sót một cách kỳ diệu.
Sau , cũng sẽ mang theo tình yêu cho đến mãi mãi.
Ngày dự sinh của Ôn Ngọc Hoa là chủ nhật ngày 3 tháng 4.
Trước khi sinh, cô còn lo lắng đứa trẻ ở trong bụng quá thoải mái sẽ sinh muộn và trùng tết Thanh minh.
Kết quả đứa trẻ là một kẻ tính nóng nảy, sáng sớm ngày 31 tháng 3, tức ngày 17 tháng 2 âm lịch năm đó, bé vội vã chui khỏi bụng Ôn Ngọc Hoa.
Phản ứng t.h.a.i kỳ của Ôn Ngọc Hoa luôn lớn, đợt đó ngày dự sinh đến nên cô bệnh viện chờ sinh .
Khi bé bắt đầu đòi , Ôn Ngọc Hoa đang ngủ ở nhà.
Hôm đó là thứ năm, trạng thái của Ôn Ngọc Hoa đến mức cô thậm chí còn xin nghỉ phép, định ngày mai tiếp tục .
Cô vốn định đợi hết ngày thứ sáu việc xong mới bắt đầu nghỉ hai tháng t.h.a.i sản từ thứ bảy.
Kết quả là nửa đêm thứ năm hôm đó đang ngủ dở giấc thì Ôn Ngọc Hoa bắt đầu đau bụng.
Lúc bắt đầu đau bụng, bản Ôn Ngọc Hoa thậm chí còn .
Cô khi đó vẫn đang ngủ.
Đau trong giấc ngủ nên Ôn Ngọc Hoa khẽ hừ hừ.
cô từ khi m.a.n.g t.h.a.i thèm ngủ nên dù thoải mái cô cũng tỉnh dậy.
Là Vân Nghị tỉnh táo hơn phát hiện điều bất thường của Ôn Ngọc Hoa tiên.
Từ khi bụng Ôn Ngọc Hoa to lên là Vân Nghị bao giờ ngủ say quá mức cả.
Bất kể ngủ say thế nào cũng sẽ để dành một phần tinh thần để ý đến Ôn Ngọc Hoa.
Chỗ Ôn Ngọc Hoa chút gió thổi cỏ lay gì là đều thể ngay lập tức.
Vân Nghị kinh nghiệm, ban đầu phát hiện Ôn Ngọc Hoa thoải mái, cũng chuyện gì xảy .
Dựa những kiến thức học, Vân Nghị tưởng Ôn Ngọc Hoa thoải mái là do thiếu canxi nên chuột rút chân, định bóp chân cho cô.
bóp vài cái thấy Ôn Ngọc Hoa vẫn luôn ôm bụng, em bé trong bụng cũng rõ ràng hoạt động mạnh hơn bình thường, đầu Vân Nghị liền vang lên một tiếng “uỳnh", đ.á.n.h thức Ôn Ngọc Hoa dậy.
“Bà xã, em, em, em dường như sắp sinh ."
Vân Nghị lo lắng, mở miệng là lắp bắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-mot-thap-nien-70-la-nhom-doi-chieu-xuyen-thu/chuong-218.html.]
Ôn Ngọc Hoa tỉnh dậy vốn dĩ đang mơ màng, thấy lời đầu cô cũng vang lên tiếng “uỳnh" một cái tỉnh hẳn.
Cẩn thận cảm nhận một chút, Ôn Ngọc Hoa chắc chắn :
“Có vẻ giống, mà dường như giống lắm.
Bụng em đau lắm, đỡ em nhà vệ sinh ."
Ôn Ngọc Hoa thấy cảm giác hiện tại giống như đại tiện hơn.
Vân Nghị yên tâm, lúc đưa Ôn Ngọc Hoa nhà vệ sinh cũng thuận tiện gọi An Tiểu Hoa và Ôn Đường dậy luôn.
Hai đều là từng trải, tình hình của Ôn Ngọc Hoa là ngay cô vỡ ối , sắp sinh !
Ôn Ngọc Hoa thực sự sắp sinh !!
Đôi vợ chồng Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị bỗng chốc trở nên luống cuống tay chân.
Vân Nghị lúc đó đầu óc rối loạn cả lên.
Anh lo đến mức mồ hôi đầy đầu nhưng cứ nhớ nổi bước tiếp theo gì.
May mà những thứ dùng cho Ôn Ngọc Hoa lúc sinh An Tiểu Hoa và Ôn Đường chuẩn xong xuôi từ sớm.
Có An Tiểu Hoa lái xe đưa đến bệnh viện nên bé con Ôn Vân An sinh ở nhà.
Bé con Ôn Vân An thực sự quan tâm khác.
Ôn Ngọc Hoa bắt đầu đau từng cơn từ hơn mười hai giờ đêm, sáu giờ mười phút sáng hôm bé thành công giáng sinh xuống thế giới .
Khoảnh khắc đó, cùng với tia nắng đầu tiên chiếu bệnh viện, Ôn Ngọc Hoa cuối cùng nhẹ nhõm.
Ôn Vân An là một em bé lớn nhỏ, nặng hai cân bảy mươi lăm, Ôn Ngọc Hoa sinh bé cũng chịu khổ quá nhiều.
So với bà bầu giường cạnh Ôn Ngọc Hoa đau suốt hai ngày một đêm mà vẫn sinh , Ôn Vân An chu đáo y như một thiên thần!
Làm Ôn Ngọc Hoa bùng nổ tình mẫu t.ử ngay tức khắc.
Vân Nghị thấy bé bình an chào đời, Ôn Ngọc Hoa cũng xảy bất cứ vấn đề gì, cảm thấy muộn màng nỗi xúc động sâu sắc, tình phụ t.ử dạt dào và niềm vui vô bờ bến trỗi dậy trong lòng.
Cuối cùng cha !!
Sau Vân Nghị cũng thể trở thành vợ con ngoan sưởi ấm giường chiếu !!
“Lâng gờ lỉ gờ lâng ~ Lâng gờ lỉ gờ lâng ~~" Lúc Vân Nghị pha sữa cho em bé, cả mặt đều là vẻ từ ái và vui sướng ngâm nga trong lòng.
Pha xong sữa cho bé con, Vân Nghị hớn hở pha thêm cho Ôn Ngọc Hoa một cốc nữa.
Ôn Ngọc Hoa sinh con mệt lử nên ăn nhiều đồ để tẩm bổ cho thật kỹ.
Ôn Ngọc Hoa thấy cần tẩm bổ, nhưng Vân Nghị và An Tiểu Hoa đều thấy cô cần nên Ôn Ngọc Hoa chỉ thể ngoan ngoãn uống sữa, uống canh.
Ôn Ngọc Hoa sinh thường, lúc sinh cũng thuận lợi, xảy vấn đề gì khác.
Sau khi cô sữa, phía còn đau như nữa, đồng thời ngủ một giấc sức dậy là cô liền xuất viện Vân Nghị đưa về nhà ở cữ.
Môi trường ở bệnh viện chắc chắn thể bì với nhà họ Ôn.
Có thể xuất viện sớm tự nhiên là nhất.
Trong thời gian ở cữ tại nhà, đầu tiên Ôn Ngọc Hoa tắm rửa suốt hơn nửa tháng trời.
Vốn dĩ An Tiểu Hoa bảo bọc Ôn Ngọc Hoa kín kẽ hở, cho cô đ.á.n.h răng, rửa mặt, gội đầu.
cuộc sống bẩn thỉu như Ôn Ngọc Hoa thực sự chịu nổi.
Cuối cùng qua sự đấu tranh quyết liệt của , Ôn Ngọc Hoa giành quyền mỗi ngày đều đ.á.n.h răng, rửa mặt và hai tuần gội đầu một .
Chuyện vẫn coi là lắm.
còn hơn .
Có thể rửa mặt đ.á.n.h răng mỗi ngày Ôn Ngọc Hoa cũng thấy mãn nguyện .