Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [Xuyên Thư] - Chương 243 Hết

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:26:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Vân An học về, thấy cha quấn quýt bên , kẻ độc như thầm lặng bếp, tìm “suất ăn dành cho ch.ó độc " của .

 

Hừ hừ, cái đuôi nhỏ nghịch ngợm bẩm sinh , giống như lúc còn bé, bưng phần “thức ăn ch.ó" của giữa Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị, một cái bóng đèn cản trở.”

 

Người cha già nuông chiều con như Vân Nghị hề tức giận vì điều .

 

Anh lặng lẽ liếc Ôn Vân An một cái, đó vui vẻ bật tivi, bắt Ôn Vân An cùng họ xem phim.

 

Ôn Vân An thích xem phim cẩu huyết, thích xem phim hành động bùm bùm chéo chéo.

 

Ôn Ngọc Hoa mê phim cẩu huyết khung giờ vàng, nên chỉ đành chịu đựng sự khó chịu, Ôn Ngọc Hoa đưa những lời nhận xét sắc sảo sót câu nào.

 

Thêm một nữa, Ôn Vân An nhịn hỏi Ôn Ngọc Hoa:

 

“Đã thích thì còn lãng phí thời gian xem gì?"

 

Lần thứ một trăm linh một, Ôn Ngọc Hoa nghiêm túc trả lời:

 

“Xem để cho con mở mang tầm mắt đấy.

 

Đây là bộ phim tài liệu ý nghĩa, con xem cho kỹ .

 

Thấy gã tổng tài ?

 

Sau con mà dám học theo chơi trò ngược luyến, sẽ khinh bỉ con!"

 

“..."

 

Ôn Vân An bất lực gật đầu, :

 

“Được , con chắc chắn học !"

 

“Ha ha ha~" Vân Nghị nãy giờ gì, nhịn bật sảng khoái.

 

Ôn Vân An nghĩ chuyện hôm nay đều do gây , lập tức nhào tới cướp bánh mì nhỏ của Vân Nghị.

 

Vân Nghị ngăn cho ăn, hai cha con giống như cao thủ võ lâm đang so chiêu, đấu đá túi bụi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-mot-thap-nien-70-la-nhom-doi-chieu-xuyen-thu/chuong-243-het.html.]

Ôn Ngọc Hoa tựa sofa, ngắm con trai và chồng “đấu pháp", những lời thoại cẩu huyết tivi, cuối cùng ôm gối dứt.

 

Mùi thơm ngọt của thức ăn ngừng lan tỏa trong phòng khách.

 

Hương vị ngọt ngào giống như cuộc sống của Ôn Ngọc Hoa, mỗi phân mỗi giây đều và trân quý như thế.

 

Củi trong lò sưởi vang lên một tiếng lách tách, một thanh củi đốt gãy.

 

Đi kèm với ấm nồng đượm, ngoài cửa sổ những bông tuyết bắt đầu rơi.

 

Tuyết rơi .

 

Thế giới như khoác lên một lớp voan trắng, trở nên m-ông lung và mộng ảo.

 

Trong đêm tối tĩnh lặng tuyệt , tiếng trong phòng khách nhà họ Ôn vẫn từng dứt.

 

Đêm khuya, tiếng ngừng, nhưng Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị vẫn về phòng ngủ.

 

Chỉ “cẩu độc " Ôn Vân An mới ngủ đúng giờ ban đêm.

 

Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị thì cần.

 

Cảnh đêm nay, sofa, phòng tắm, họ cùng khiêu vũ với màn đêm.

 

Mặt trăng lặng lẽ trốn tầng mây, dường như cũng thẹn thùng.

 

Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị một nụ hôn dài ôm chìm giấc ngủ.

 

Trăng thấy nhô đầu khỏi đám mây.

 

Tiếc rằng, cách một lớp rèm cửa, nó chẳng thấy gì cả.

 

Chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường mặt trăng điều mà nó .

 

Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị, hòa quyện bóng của hai thành một, tựa như từ khi sinh là một thể thống nhất.

 

Chiếc đồng hồ cơ tủ đầu giường vẫn chạy tích tắc tích tắc.

 

Nó giống như một kỵ sĩ trung thành, như lời Ôn Ngọc Hoa từng , chứng kiến mỗi một phút một giây hạnh phúc của Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị.

Loading...