CON GÁI NGỐC NHẶT TỪ NÚI TUYẾT - 7

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:07:57
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cổng nhà cũ, dì Lý chuẩn dọn dẹp nhà cửa.

 

cho phép.

 

trực tiếp thuê đội thợ trang trí từ thị trấn, đặt mười bàn tiệc ở nhà hàng làng, mời tất cả dân làng ăn.

 

Trong bữa tiệc, cha vị trí chính.

 

Ông mặc chiếc áo khoác len mới màu xanh than, đó là vài ngày Trần Thần dẫn ông mua ở trung tâm thương mại.

 

Trưởng làng cầm chén rượu, trông xúc động: “Lưu già , đời ông tính đáng giá ! Ai mà nghĩ , trong đống tuyết năm xưa… thôi, khỏi , ở trong rượu hết !”

 

Cha cầm chén, uống một hết sạch.

 

, ai mà nghĩ ? thằng què , cũng ngày hôm nay.”

 

Ông quanh, quét ánh mắt tất cả , những từng chế giễu, bắt nạt, coi thường ông.

 

Giờ đây, họ đều ông bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

 

2

 

Bữa tiệc tan, trời tối hẳn.

 

đỡ cha dạo trong làng để tiêu hóa.

 

Khi qua cổng nhà hai, sân tối om, bếp núc lạnh lẽo.

 

Dưới ánh trăng, thấy hai xổm phiến đá cửa, rít t.h.u.ố.c lào khô.

 

Ông già đến mức khó nhận , lưng còng như chiếc cung, áo bông rách vài chỗ, bông lộ đen xì.

 

Trong nhà vang lên tiếng Qiangzi say sỉn c.h.ử.i bới, còn tiếng đập bát loảng xoảng.

 

Thấy chúng , mắt hai lờ mờ sáng lên, vô thức dậy, môi mấp máy: “Anh cả…”

 

Cha dừng bước.

 

cảm nhận tay cha cứng một thoáng.

 

Cậu hai vò tay đầy bùn đất, lí nhí: “Nhà hết gạo… thể… cho mượn chút…”

 

Tên ác nhân ngày xưa định bán cho kẻ ngốc, cướp tiền cứu mạng cha, giờ hèn hạ như con ch.ó già.

 

định gì thì cha ngăn .

 

Ông lấy từ túi một nắm tiền lẻ, thắng khi đ.á.n.h bài, một hai trăm.

 

Ông đưa trực tiếp mà đặt lên cối đá cạnh hai.

 

“Cầm mà mua một bao gạo .”

 

Cậu hai ánh mắt lóe lên chút vui, đưa tay định lấy.

 

Giọng cha lạnh lùng: “Cậu hai, đây là cuối. Sống c.h.ế.t , liên quan đến tao.”

 

“Ngày xưa cướp tiền tao, tình em coi như chấm hết. Số tiền , xem như nhớ tới cha mất, thưởng cho .”

 

Nói xong, cha , thẳng lưng, ngoái .

 

Đằng , hai ôm nắm tiền, nức nở trong gió lạnh.

 

Lúc đó, cha thở một dài.

 

Đó là tảng đá nặng đè suốt mấy chục năm trong lòng, cuối cùng rơi xuống.

 

---

 

3

 

Ngày hôm là đêm Giao thừa.

 

Cũng như đêm ba mươi cách đây ba mươi năm, tuyết rơi như lông ngỗng.

 

Cha nhất định dẫn lên núi phía .

 

Đường núi cải tạo, còn gập ghềnh như .

 

Dù chân khá hơn nhiều, cha vẫn khó nhọc. Ông chống gậy leo núi bằng gậy leo núi carbon mà mua cho, bước chậm rãi.

 

Chúng dừng một cây già nghiêng cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-ngoc-nhat-tu-nui-tuyet/7.html.]

 

Đây là nơi ông nhặt năm xưa.

 

Tuyết phủ dày, trắng xoá, sáng ch.ói.

 

Cha giữa tuyết, dùng gậy chọc cái hố tuyết đó.

 

“Tiểu Ngọc, , ngày xưa con ở trong hố .”

 

“Nhỏ xíu, còn bằng con mèo, cũng nổi.”

 

Mắt cha đỏ, thở bốc lên trong khí lạnh.

 

“Hôm đó tưởng đời xui cả tám đời, Tết đến còn nhặt một gánh nặng.”

 

“Ai ngờ, nhặt một báu vật.”

 

Ông sang , ánh mắt đầy yêu thương và tự hào.

 

“Mọi khổ, chân què, vợ bỏ. thấy trời bạc đãi .”

 

“Ông lấy một chân khỏe, bù cho một cô con gái trạng nguyên, cái giá quá hời!”

 

tới, khoác tay cha, tựa đầu vai ông.

 

“Cha, chính cha cứu con.”

 

Cha lắc đầu, tay quét tuyết .

 

“Không, con gái, chính con cứu cha.”

 

“Nếu nuôi con, khí cha nuốt nổi từ lâu. Con cho cha hy vọng, cho cha sức sống mà bước tiếp.”

 

---

 

4

 

Xuống núi, tuyết rơi càng dày.

 

Thung lũng yên tĩnh, chỉ còn tiếng chúng bước tuyết kêu cộp cộp.

 

bỗng nhớ đến thời thơ ấu.

 

Lúc đó, cũng trời tuyết rơi dày.

 

Cha cõng khi sốt cao, lê từng bước con đường .

 

Khi , chỉ tiếng gậy gỗ “đập, đập, đập” và thở nặng nề của ông.

 

Ông lúc đó tuyệt vọng, nhưng bao giờ buông tay.

 

Giờ ông chậm, nhưng vững chắc.

 

Gần đến cổng, Trần Thần dẫn con đón.

 

Đứa nhỏ mặc áo phao đỏ rực, như một quả cầu đỏ, lăn lòng cha.

 

“Ông ngoại! Ăn cơm thôi!”

 

Cha ôm cháu lên, tuyết mái rơi xuống.

 

“Tốt! Ăn cơm! Ông ngoại cho con ăn quẩy!”

 

Trong nhà, dì Lý bày một bàn đầy món ăn, bốc khói thơm lừng.

 

Trên tivi chiếu chương trình Tết, tiếng vang khắp nhà.

 

Cha vị trí chính, đầy đủ con cháu, đĩa quẩy vàng giòn bàn.

 

Ông nâng chén, nhẹ nhàng nghiêng về phía tuyết bay ngoài cửa sổ, khẽ chạm.

 

thấy khóe mắt ông rưng rưng, nhưng nụ môi là rộng nhất trong đời.

 

Cái gậy cũ từng đ.á.n.h dấu nỗi khổ đời ông, giờ đặt vĩnh viễn ở góc tường nhà cũ.

 

Không bao giờ cần vang tiếng nữa.

 

Bởi con đường bây giờ, bằng phẳng và ấm áp.

 

HẾT.

 

Loading...