Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài - Chương 118
Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:04:12
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bằng
Nam Cung Dục, là !
Chàng trở về!
Lục Văn Vũ và Triệu Thế Huân thấy đến, cũng lập tức bật cao.
“Tiểu Cửu!”
“Sao ngươi tới đây?”
Hai xông tới, mỗi ôm một cái.
Nam Cung Dục cũng vui vẻ nheo mắt .
“Thì hai tiểu bạch kiểm mà Tiểu nha đầu của giấu trong nhà chính là hai ngươi!”
Triệu Thế Huân dùng sức đ.ấ.m một cái.
“Ai là tiểu bạch kiểm!”
Nghĩ thấy đúng.
“Tiểu nha đầu của ngươi là ?”
Lục Văn Vũ thì nhếch môi, đầu Tô Tiểu Noãn còn đang ngây ở đằng .
Nam Cung Dục Tiểu nha đầu đang kinh ngạc đối diện, tới, xoa xoa tóc nàng.
“Sao ? Phu quân đây quá đỗi tuấn chăng? Khiến nàng ngây đến ?”
Tô Tiểu Noãn chợt bật .
Nàng dụi giọt lệ nơi khóe mắt, ngẩng đầu với .
“Cuối cùng cũng về!”
Nam Cung Dục ánh mắt dịu dàng nàng, vươn tay chấm nhẹ lên chóp mũi thanh tú của nàng.
“Ta mà về nữa, sợ nàng câu mất thì ?”
Tô Tiểu Noãn , khỏi phì .
“Ai thể câu chứ!”
“Ta đây !”
Lục Văn Vũ phe phẩy chiếc quạt chẳng lấy từ , bước từ một bên.
Tô Tiểu Noãn liếc , rạng rỡ sang Nam Cung Dục .
“Không thể!”
Nam Cung Dục nhếch môi .
Lục Văn Vũ hài lòng.
“Sao thể?”
Tô Tiểu Noãn thèm , chỉ chăm chú mắt Nam Cung Dục, mím môi .
“Hắn bằng .”
Nụ của Nam Cung Dục càng sâu hơn, ý lan tới tận đáy mắt, thâm tình nàng.
“Ta cũng thấy thế!”
Tô Tiểu Noãn dường như thể thấy hình ảnh rạng rỡ phản chiếu trong đôi mắt .
Lục Văn Vũ cảm thấy tổn thương, mặc dù cũng tổn thương như thế nào, nhưng thấy đau đầu, đau lòng, đau gan, chung là chỗ nào cũng đau hết.
Hắn hận thể phun một ngụm máu.
Đành lùi xa, tránh thương thêm nữa.
Nhìn thấy hai đang tình tứ mùi mẫn , Triệu Thế Huân nhích gần .
“Chúng đều hết hy vọng . Tiên nữ nương t.ử thì là của Cửu ca. Ta c.h.ế.t tâm , ngươi cũng nên c.h.ế.t tâm .”
Lục Văn Vũ ôm lấy ngực, nhếch môi , chậm rãi .
“Tâm ý chí riêng, nó thể c.h.ế.t .”
“Chậc chậc chậc, chân trời góc bể thiếu gì cỏ thơm! Ngươi thường xuyên qua giữa rừng hoa, phiến lá dính , ? Lần nghiêm túc thật ?”
Lục Văn Vũ mở chiếc quạt trong tay , phe phẩy.
“Ai nghiêm túc chứ? Chỉ là đùa thôi mà.”
trong ánh mắt toát lên một chút đắng chát.
Hóa là mà Cửu Hoàng t.ử để mắt tới!
Khoảng chừng một nén nhang .
Nam Cung Dục kéo tay Tô Tiểu Noãn tới.
“Hai ngươi thể hợp tác ăn với Tiểu nha đầu , quả là hiếm thấy!”
Triệu Thế Huân , phấn khích .
“Đương nhiên , ngươi món ăn của Tiên nữ nương t.ử ngon đến mức nào ! Tuyệt đối sẽ kiếm lời lớn!”
Nam Cung Dục , cúi đầu Tô Tiểu Noãn.
“Xem tài nấu nướng của nàng quả thực tầm thường!”
Tô Tiểu Noãn lườm .
“Món nấu ngon , lòng còn rõ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/chuong-118.html.]
Nam Cung Dục xong, khe khẽ.
Giọng du dương lọt tai Tô Tiểu Noãn, khiến nàng ngỡ như chính thính giác cũng đang rung động mãnh liệt.
“Thôi nào, thôi nào, hai ngươi đừng mùi mẫn nữa! Chúng chuyện chính sự! Chuyện bên thế nào ?”
Nam Cung Dục chỉnh thần sắc.
“Thế lực của họ bám rễ lâu như , thể dễ dàng dẹp bỏ. Sư phụ lão nhân gia của dạo khỏe ?”
Lục Văn Vũ bĩu môi.
“Ông vẫn như cũ, tinh thần lắm, ngược còn thường xuyên nhớ nhung ngươi.”
Nam Cung Dục gật đầu.
“Đợi thêm một thời gian nữa giải quyết xong một phần công việc, sẽ thăm .”
Lục Văn Vũ đó Nam Cung Dục khỏi bệnh, vẫn luôn chút tin.
Hắn cau mày nghi hoặc, đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
“Thật sự khỏi ?”
Nam Cung Dục nhướng mày.
“Ừm hửm?”
“Hai ngươi tỷ thí một trận ?”
Triệu Thế Huân hào hứng .
“Được!” “Được!” “Không !”
Tô Tiểu Noãn vẻ mặt đầy lo lắng Nam Cung Dục.
“Chàng... ... chắc là khỏe ?”
Nam Cung Dục nàng đang hỏi gì, nàng đang hỏi về chuyện nội lực tiêu tan đây của .
Tuy nhiên, cũng hiểu vì , rời khỏi đây đầy hai ngày, đột nhiên cảm nhận nội lực, hơn nữa còn hùng hậu hơn , gần như gấp đôi công lực vốn của !
Nam Cung Dục trấn an nàng bằng ánh mắt, đó sang Lục Văn Vũ .
“Tiến hành !”
Lục Văn Vũ ánh mắt chỉ lo lắng cho Nam Cung Dục của Tô Tiểu Noãn, trong lòng đột nhiên cảm thấy khó chịu.
Cứ như thể sẽ tổn thương Nam Cung Dục .
“Nếu thể ngươi hồi phục, thôi !”
Nam Cung Dục cài chiếc quạt Hải Yến Hà Thanh đồ thắt lưng.
“Sao? Ngươi sợ ?”
“Ngươi... Được, sẽ nhường ngươi .”
Lục Văn Vũ cũng nhất quyết, xắn tay áo lên, lập tức phi tới, hai trong nháy mắt giao đấu với .
Tô Tiểu Noãn xem mà hoa cả mắt, nhưng hiểu vì , nàng càng xem, nội lực trong cơ thể nàng tự động vận chuyển theo kinh mạch.
Triệu Thế Huân thì ngừng hò reo cổ vũ.
Hai đ.á.n.h khó phân thắng bại.
Cho đến cuối cùng, Lục Văn Vũ đ.á.n.h lui về góc tường, Nam Cung Dục tung một quyền đ.á.n.h thẳng mặt, cuối cùng dừng ở vị trí cách chóp mũi đúng một phân.
Lục Văn Vũ lau mồ hôi trán.
“Ta thua , thua , đ.á.n.h nữa! Không đ.á.n.h nữa!”
Nam Cung Dục cũng thu quyền . Hắn hài lòng với trận tỷ thí .
Trước đây, công lực của và Lục Văn Vũ ngang , nhưng giờ chỉ cần dùng sáu thành công lực là thể đ.á.n.h bại !
Quả thực điều cũng ngoài dự đoán của chính .
Lục Văn Vũ Nam Cung Dục, thậm chí còn hề rối loạn thở, cũng cảm thấy kinh ngạc.
Cửu Hoàng t.ử từ lúc nào công lực thâm hậu đến ?
Hắn thể cảm nhận , trong nhiều khoảnh khắc, như đang tỷ thí với cha , thậm chí cảm giác Cửu Hoàng t.ử còn lợi hại hơn cha .
Sau khi tỷ thí xong, mấy trò chuyện vài câu, trời cũng khuya .
Tô Tiểu Noãn liền bảo Tô Tài sắp xếp thêm một phòng cho Nam Cung Dục, bảo mau chóng nghỉ ngơi, chuyện gì ngày mai tiếp.
Ngày hôm , Tô Tiểu Noãn dậy thật sớm, đ.á.n.h răng rửa mặt xong, liền bắt đầu chuẩn bữa sáng.
Nàng bánh bao hấp, bánh bao nhân nước, còn nấu một nồi hồ lạt thang lớn. Nàng chiên hơn chục cái bánh dầu hành, cắt thành miếng nhỏ, bày đĩa.
Nam Cung Dục sáng sớm thức dậy thấy nàng như một cánh bướm bận rộn trong bếp.
Ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng bay tới, nhịn hít hít mũi.
Hắn cũng vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt, bếp giúp nàng. Mặc dù nấu ăn, nhưng vẫn sẵn lòng phụ giúp nàng.
Thế là, khi Tô Uyển và nương Triệu thị của nàng thức dậy, bước bếp kinh ngạc!
Kia... ... Cửu công t.ử ?
Triệu thị kinh ngạc há hốc miệng.
Tô Uyển sự tương tác giữa hai , cúi đầu mỉm , nhịn kéo tay áo nương nàng.
Hạt Dẻ Nhỏ
“Đi thôi nương, đừng quản nữa, chúng cứ chờ đợi ăn sáng là !”
“... nhưng mà... thể để Cửu công t.ử bếp giúp việc chứ?”
“Ôi chao, đừng ‘nhưng mà’ nữa, theo con là , chúng dọn bàn thôi.”