Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài - Chương 121
Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:04:15
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một Thớt Ngựa Sắp C.h.ế.t
Tô Tiểu Noãn nghi hoặc nhận lấy.
Mở xem, nàng lập tức ngây tại chỗ.
Nửa ngày , nàng ngẩng đầu.
“Cái ... đây là...?”
Hoàng chưởng quỹ hiền hậu nàng, gật đầu.
“Vâng, tiểu thư, cô nương nhầm , Túy Tiên Lâu là của cô nương . Công t.ử đến Phủ nha khi , và đặt tửu lâu của chúng danh nghĩa của cô nương.”
Tô Tiểu Noãn xong, nội tâm chấn động sâu sắc, bàn tay cầm mấy tờ giấy khẽ run rẩy, tựa như nặng ngàn cân.
Nam Cung Dực , đem Túy Tiên Lâu... tặng cho ư?
Túy Tiên Lâu hiện tại mỗi tháng thể kiếm bốn, năm vạn lượng, một năm là năm, sáu mươi vạn lượng. Một tửu lâu khả năng sinh vàng như , tặng cho nàng là tặng ư?
Tô Tiểu Noãn , nàng nhét khế ước trả cho Hoàng chưởng quỹ.
“Không , quá quý giá, thể nhận.”
Hoàng chưởng quỹ vội vàng trả nàng.
“Tiểu thư, cô nương đừng lo lắng, hiện tại chủ t.ử đại sự cần , cũng tâm sức để quản lý Túy Tiên Lâu, đây cũng coi như là ủy thác cô nương đừng để Túy Tiên Lâu sa sút. Tiểu thư, cô nương cứ nhận lấy , nếu lẽ cô nương thật sự cam tâm tửu lâu của chúng dần dần các tửu lâu khác đ.á.n.h bại ?”
Tô Tiểu Noãn do dự lâu, cuối cùng mới nhận lấy khế ước trong tay.
Thôi , cùng lắm là gặp Nam Cung Dực, sẽ trả , cứ xem như giúp trông coi .
Tô Tiểu Noãn giảng giải chi tiết cách sử dụng Hẹ vàng cho Hoàng chưởng quỹ .
Cách dầu ớt quá đơn giản, các vị đầu bếp bên cạnh qua là ngay, Tô Tiểu Noãn cũng giấu giếm, dù bất kỳ đầu bếp nào nghiên cứu một chút là cách .
Sau khi căn dặn xong, nàng liền bảo Tô Như lái xe bò đến chợ ngựa trong trấn.
Chiếc xe bò quá xóc nảy, nàng ý đợi ca ca thi đậu tú tài để học ở quận.
Vì , nàng mua một chiếc xe ngựa, đến lúc đó cả nhà thể dùng xe ngựa .
Bình thường dùng cũng tiện hơn.
Ba liền đến trường ngựa ở phía đông trấn.
Chủ trường ngựa thấy đến, lập tức tiến lên đón.
Mặt tươi mở lời.
“Các vị chọn ngựa ?”
Tô Tiểu Noãn gật đầu.
“Chỗ các ngươi những loại ngựa nào?”
Chủ trường ngựa lập tức giới thiệu.
“Chỗ chúng đủ loại, từ cấp thấp đến cấp cao, là tiểu thư cô nương theo chuồng ngựa xem một chút.”
Tô Tiểu Noãn liền theo ông .
Trường ngựa cổ đại quả thực lớn, một đất trống đặc biệt rộng rãi.
Chắc là nơi dùng để huấn luyện ngựa ngày thường.
Hạt Dẻ Nhỏ
Bên là từng dãy chuồng ngựa, ngày thường đều chuyên trách quét dọn, chung khá sạch sẽ, ngoại trừ mùi ngựa.
Tuy nhiên, cổ đại mà như là lắm .
Chủ trường ngựa dẫn đường, lượt giới thiệu cho các nàng.
“Thớt thế nào? Cô nương xem, lông mượt mà sáng bóng! Lại còn khỏe mạnh.”
“Còn thớt , tính tình tương đối ôn hòa, cũng khá phù hợp cho các cô nương cưỡi.”
“Nhìn thớt nữa, chân mạnh mẽ, thích hợp để kéo xe!”
Xem qua một lượt, Tô Tiểu Noãn vẫn đặc biệt hài lòng, nhưng một thớt ngựa màu đỏ chót trong một căn nhà nhỏ trống trải bên cạnh thu hút sự chú ý của nàng.
Nó cứ lặng lẽ ở đó, nhúc nhích nhiều, phía nhiều vết máu, chỉ còn bụng nhấp nhô nhẹ nhàng.
Nàng nhíu mày, khỏi hỏi chủ trường ngựa.
“Thớt ngựa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/chuong-121.html.]
Chủ trường ngựa liếc thớt ngựa , thở dài sâu sắc, lắc đầu.
“Thớt ngựa vốn là một thớt lương mã, vốn là của một vị hiệp khách ngang qua đây, vì túng thiếu tiền bạc nên đành đau lòng bán . Sau tìm một thớt Hãn huyết bảo mã để phối giống với nó, nó cũng mang thai, nào ngờ từ đêm hôm bắt đầu sinh, nhưng cứ sinh , thậm chí còn mời cả đại phu ở y quán đến xem, mãi đến sáng hôm nay vẫn sinh , cuối cùng chúng đành dùng sức đẩy, cô nương đến đây lúc, mới đẩy ngựa con , nhưng ngựa nương đột nhiên huyết băng, đến giờ e là sắp xong ?”
Vừa , chủ trường ngựa trong mái che, hỏi bên trong.
“Còn thở ?”
Người gật đầu.
“Có, nhưng yếu , sắp xong .”
Chủ trường ngựa gật đầu, đau lòng nhắm mắt , đầu nỡ .
“Lát nữa bảo Trương Đồ Phu đến kéo thôi, bao nhiêu tiền thì tùy định đoạt.”
Lúc nãy Tô Tiểu Noãn gọi Tiểu Tiên Đậu trong đầu, hỏi nó cách nào .
Tiểu Tiên Đậu quét qua các chỉ sinh tồn của thớt ngựa.
“Tiểu Nhân Sâm Siêu Cấp Bổ Huyết, thêm một phần tư viên Thập Toàn Đại Bổ Hoàn, pha với nửa bát nước gian là . Bởi vì nó chủ yếu là huyết băng trong lúc sinh nở, dẫn đến mất m.á.u quá nhiều, nhưng cứu kịp thời, nếu sẽ cứu nữa.”
Tô Tiểu Noãn xong, trong lòng rõ, khi nàng chủ trường ngựa bảo đồ tể đến, nàng vội vàng mở lời.
“Ta mua thớt ngựa .”
Lời của Tô Tiểu Noãn thốt , chủ trường ngựa liền sững sờ.
“Cô nương, thớt ngựa ... e là sắp xong , cô nương mua về để ăn thịt ?”
Tô Tiểu Noãn xua tay.
“Điều ngài cần bận tâm, thớt ngựa bao nhiêu tiền?”
Theo giá trị của thớt ngựa thì ít nhất cũng mấy trăm lượng bạc, khi ông mua, vì vị hiệp khách cần tiền gấp, nên ông ép giá, cuối cùng mua với giá một trăm lượng.
... thớt ngựa sắp c.h.ế.t , dù ông bảo đồ tể kéo bán thịt cũng chỉ nhiều nhất là mười lượng bạc, suy nghĩ một chút, ông liền .
“Nếu cô nương thực lòng , cũng coi như duyên với thớt ngựa , thì mười lượng bạc .”
“Thành giao.”
Tô Tiểu Noãn , lập tức móc mười lượng đưa cho ông , gọi Tô Như và Tô Ý mau chóng kéo xe bò đến, khiêng ngựa lên.
Trong lòng nàng sớm nóng ruột, chủ trường ngựa năng lề mề, rề rà, nàng mua về thật sự để ăn thịt, ăn thịt gì mà chẳng , cớ gì ăn thịt ngựa.
Nàng sợ rằng nếu còn chậm trễ, thớt ngựa sẽ thật sự cứu nữa.
Mấy hợp sức khiêng ngựa lên xe bò. Xem nó thực sự quá yếu ớt, thớt ngựa ngay cả giãy giụa cũng giãy giụa nổi.
Tô Tiểu Noãn liền giục Tô Như mau chóng lái xe , nàng và Tô Ý thì chạy theo bên cạnh.
Có điều, vốn dĩ Tô Ý còn cõng tiểu thư, sợ nàng mệt.
chạy một lúc, phát hiện rằng, dù vận hết nội lực cũng thể đuổi kịp tiểu thư, trái càng ngày càng tụt phía .
Hắn lau mồ hôi trán, mạnh mẽ vận bộ nội lực, cố gắng hết sức đuổi theo.
Đợi đến khi Tô Ý đuổi kịp, tiểu thư và Tô Như đợi một gốc cây lớn vắng .
Tô Như thấy mãi đuổi kịp, còn thở dốc đến mức mặt đỏ tía tai, khỏi nhạo .
“Ai da chà, ngươi mà vô dụng thế... còn chạy nhanh bằng tiểu thư!”
Tô Ý: ...
Ta tiểu thư ...
Mặt đỏ bừng, hồi lâu mới mở miệng.
“Ta... quả thật chạy nhanh bằng tiểu thư!”
Tô Tiểu Noãn che miệng .
Nàng cũng ngờ vận nội lực thể chạy nhanh như .
Trong tình huống bình thường, nàng quả thật cơ hội dùng đến nội lực .
Xem nó thực sự hữu dụng, nàng chạy theo xe bò mà hề cảm thấy quá mệt mỏi, luôn giữ cách ở phía xe bò.
Đến khi tìm một nơi vắng vẻ, nàng bảo Tô Như dừng , để phân tán , nàng bảo nhổ một ít cỏ.
Tranh thủ cơ hội , nàng cho ngựa uống thuốc, lúc đó còn thấy Tô Ý đuổi tới.