Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài - Chương 92

Cập nhật lúc: 2025-12-17 00:50:51
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xương trắng đầy đồng

 

Cả hai ngay lập tức nhảy nhót, kích động ôm , chỉ thiếu điều lóc t.h.ả.m thiết!

 

Tốt quá , bọn họ thể bảo vệ bên cạnh chủ t.ử !

 

Ai thể thấu hiểu cảm giác như đặt chỗ c.h.ế.t mà sống của hai họ chứ?!

 

Ồ, Nam Cung Dục thể. Nhìn hai thuộc hạ của sống động như vầy.

 

trong mắt chỉ tiểu nha đầu đang mỉm rạng rỡ bên cạnh.

 

Chỉ thấy nàng khóe môi chứa ý ở cửa , ngược ánh sáng mà , phía là vạn trượng ráng chiều, giống như thật sự xác nhận danh xưng "thần nữ" mà dân làng gọi nàng.

 

, chính là thần nữ, dường như chỉ cần chú ý, khoảnh khắc tiếp theo nàng sẽ bay lên mà phi thăng.

 

Ánh mắt Nam Cung Dục Tô Tiểu Noãn dần trở nên kiên định, cho dù nàng thật sự là thần nữ, đời , cũng chỉ thể thuộc về một , suốt đời đừng hòng rời xa .

 

Phần đời còn , tính mạng của là của nàng.

 

Tô Tiểu Noãn đầu , lúc đối diện với ánh mắt của Nam Cung Dục, nụ càng thêm rực rỡ.

 

Nam Cung Dục cũng cong môi .

 

Khoảnh khắc , trong mắt nàng là chúng sinh, nhưng trong mắt chỉ nàng.

 

Nam Cung Dục nghĩ, một ánh mắt vạn năm đại để là như thế .

 

Ngày mấy rời , trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu.

 

Dân làng Tứ Thập Bát Trại lớn nhỏ đều chạy đến tiễn biệt.

 

Lão trại chủ tặng cho họ một chiếc xe ngựa, xe chất đầy quà tặng của dân làng dành cho Tô Tiểu Noãn.

 

Đương nhiên một phần nàng âm thầm thu gian, nhất định để một phần để che đậy, tránh gây sự nghi ngờ.

 

Tôn Bảo Quý cũng theo.

 

Ngõa Nhã nén tiếng , mím môi, cúi đầu trốn lưng A mẫu (nương) của nàng.

 

Tô Tiểu Noãn đến bên cạnh Tôn Bảo Quý.

 

"Đã thực sự quyết định ?"

 

Nghe , Tôn Bảo Quý đầu nàng một cái, kiên định gật đầu.

 

Tô Tiểu Noãn khen ngợi vỗ vai .

 

"Hay lắm! Không hổ là biểu ca nhà dượng của !"

 

Tôn Bảo Quý xong chút hổ đỏ mặt.

 

Như thể hạ quyết tâm lớn, hít sâu một , cất bước về phía Ngõa Nhã.

 

Mã Lực chút tức giận chặn .

 

"Ngươi gì? Muốn thì nhanh lên! Còn tổn thương nữa ?"

 

Ngõa Nhã bước từ phía , mắt đỏ hoe như chú thỏ con, trao cho ca ca một ánh mắt trấn an.

 

"Không , ca ca, để tới đây."

 

Mã Lực lườm Tôn Bảo Quý một cái thật mạnh, lúc mới nhường đường, ngươi xem, đối xử với ngươi bao, tên đủ !

 

Tôn Bảo Quý thêm biểu cảm ý nghĩ thừa thãi nào.

 

Hắn nhanh chóng đến bên cạnh Ngõa Nhã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/chuong-92.html.]

 

Ngõa Nhã ở gần ngay mắt, .

 

Tôn Bảo Quý đưa tay lau nước mắt cho nàng, ánh mắt hiếm hoi dịu dàng nắm lấy tay nàng.

 

"Đi thôi!"

 

Ngõa Nhã giật .

 

"Đi ?"

 

Tôn Bảo Quý biểu cảm kinh ngạc của nàng, trái tim lập tức mềm nhũn, nheo miệng .

 

"Cô thê t.ử ngốc, đưa nàng về mắt cha bà bà!"

 

Ngõa Nhã xong lời , ngẩn , cái gì? Nàng thấy gì? Đây là sự thật ?

 

Lão thủ lĩnh cũng hiếm hoi mỉm râu hoa râm lộ nụ .

 

Mã Lực tiến lên đ.ấ.m vai một cú, vui mừng ngây ngô.

 

"Tốt lắm, tên nhóc nhà ngươi, quả nhiên thất vọng! Suýt chút nữa nghĩ ngươi là một tên hèn nhát!"

 

Người dân Tứ Thập Bát Trại cũng hò reo.

 

Tô Tiểu Noãn cũng toe toét theo.

 

Ngay cả Nam Cung Dục cũng từ lấy một cây quạt, phe phẩy quạt dựa nghiêng thành xe ngựa, đến vẻ khiến và thần cùng kinh ngạc.

 

Cuối cùng, đoàn bốn biến thành sáu , đường chỉ thấy tiếng Ngõa Nhã líu lo chuyện với Tô Tiểu Noãn, và tiếng của Tô Tiểu Noãn thỉnh thoảng nàng chọc .

 

Rời khỏi Tứ Thập Bát Trại, xe ngựa thẳng về phía Đông Dương Quận, dần dần càng lúc càng thấy cảnh tượng tiêu điều trận lũ lụt.

 

Rất nhiều thôn xóm đổ nát tiêu điều, một bóng , vật dụng bừa bộn khắp nơi, đường cũng đầy bùn lầy.

 

Tô Tiểu Noãn và những khác buộc giảm tốc độ, cho xe ngựa chậm rãi, khi gần đến cổng thành, cũng dần xuất hiện bóng dáng dân chạy nạn.

 

Suốt chặng đường, ngay cả Ngõa Nhã vốn nhiều cũng thốt nên lời khi chứng kiến cảnh tượng .

 

Nhìn cũng thấy hoang tàn, Tô Tiểu Noãn thậm chí còn thấy t.h.i t.h.ể bên vệ đường.

 

Có cả những đứa trẻ còn nhỏ, cứ thế rời bỏ thế giới , Tô Tiểu Noãn thấy mà lòng quặn đau.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Ngõa Nhã, từng rời khỏi Tứ Thập Bát Trại, kìm che miệng nức nở.

 

Nam Cung Dục và những khác cũng sắc mặt u ám, im lặng gì.

 

Không bao lâu thì đến cổng thành chính của Đông Dương Quận.

 

Dân chạy nạn cổng thành còn nhiều hơn, hai bên cổng thành ít nhất vài trăm la liệt hoặc rải rác, đủ lứa tuổi.

 

Một vài lão nhân yếu phụ nữ và trẻ nhỏ, trải qua mấy ngày gió sương ngủ ngoài trời, nhiều đổ bệnh. Khắp nơi vang vọng tiếng rên rỉ và tiếng trẻ con nỉ non.

 

Vừa thấy cỗ xe ngựa xa lạ tiến đến, vô liền trợn tròn mắt, chăm chú đầy khao khát. Lại vài chạy đến gầm xe ngựa để khất thực. May mắn , xe vẫn còn chút bánh dầu và bánh gạo mà nương của Ngõa Nhã chuẩn lúc khởi hành.

 

Tô Tiểu Noãn trông thấy trong đám đông một hài t.ử chừng ba bốn tuổi khác chen lấn đến nghiêng ngả, đôi mắt to của đứa bé đáng thương chằm chằm xe ngựa. Sau đó, nó đành ấm ức rút lui một góc. Lòng nàng đau như mèo cào, thật sự quá mức xót xa.

 

Suốt chặng đường , Tô Tiểu Noãn thấu hiểu sâu sắc sự khủng khiếp của tai họa. Trận hồng thủy khiến bao nhiêu gia đình hạnh phúc ly tán, bao nhiêu lưu lạc nhà, đường đầy rẫy những xác c.h.ế.t đói.

 

lúc , Ngõa Nhã đột nhiên đưa một miếng bánh gạo cho một tiểu cô nương chừng bảy tám tuổi ở phía , hành động quả là như chọc tổ ong vò vẽ. Vô lưu dân ùn ùn kéo đến, xông lên cướp đoạt, chủ yếu là vì đói đến mức chẳng còn thiết tha gì nữa. Ảnh Nhất và Ảnh Tam đành chắn ở phía xe.

 

Ngõa Nhã thấy miếng bánh gạo nàng đưa cho tiểu cô nương khác giật mất, mấy xông tranh cướp. Cuối cùng, miếng bánh xé rách tả tơi, tiểu cô nương cũng suýt chút nữa giẫm đạp đến c.h.ế.t. Vẫn là Nam Cung Dục nháy mắt hiệu, Ảnh Nhất liền phi đám , xách tiểu cô nương , đưa lên xe ngựa. Ngõa Nhã sợ hãi, bật nức nở. “Đều là của , là do ... đều tại ... suýt nữa hại c.h.ế.t ngươi .” Tôn Bảo Quý ôm nàng lòng, nhẹ nhàng an ủi.

 

Riêng tiểu cô nương thì bước tới, kéo kéo tay áo Ngõa Nhã, chớp chớp đôi mắt to tròn lanh lợi. “Đại tỷ tỷ, đừng tự trách, cả, lòng .” Tiểu cô nương mặt tuy vẻ rụt rè, song toát vẻ sảng khoái. Nàng mặc bộ áo vải hoa, tuy vá chằng vá đụp nhưng giặt giũ sạch sẽ. Chỉ là trong lúc tranh giành nãy xô ngã nên dính ít bùn đất. Tuổi còn nhỏ nhưng đôi tay mài ít vết chai, ở nhà chắc hẳn nhiều việc. Tô Tiểu Noãn tiến lên, vuốt lọn tóc lòa xòa trán cho nàng. “Ngươi tên gì? Là ? Trong nhà còn nhân nào ?”

 

Tiểu cô nương ngẩng đầu đại tỷ tỷ dung mạo xinh mặt. “Ta tên Xuân Hạnh, nhà ở huyện Phong Lâm, , nhân của chỉ còn một ba tuổi rưỡi thôi.” Ngõa Nhã xong, vội vàng hỏi. “Đệ ngươi đang ở ?” Xuân Hạnh qua cửa sổ xe, chỉ ngoài cho Ngõa Nhã và các nàng xem.

 

 

Loading...