CÒN RA THỂ THỐNG GÌ NỮA? - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:47:39
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, lúc trong Phượng Nghi cung đợi Mạnh Phùng Xuân, cung nữ phái cho truyền đến tin tức: Thừa tướng nhịn , khỏi cổng cung tìm cha phụ tính sổ. Nghe hai màng thể diện, cãi đỏ mặt tía tai mặt bao nhiêu , thật là náo nhiệt. Ta vỗ tay khen , đang nghiêng ngả thì tiểu cung nữ bỗng ho nhẹ một tiếng, vội vội vàng vàng kéo sang một bên trùm cái khăn voan rồng phượng lên đầu . Cô trịnh trọng như , cũng căng thẳng lây. Chắc là do đầu kết hôn đấy. Ta nghĩ thầm: đầu lạ, quen, chắc chắn sẽ thế nữa.

Xuyên qua lớp voan đỏ mỏng manh mắt, vóc dáng của Mạnh Phùng Xuân dần hiện rõ. Tim kìm đập thình thịch. Hắn dùng ngọc như ý vén khăn voan của lên. Ta ngẩng đầu, bất ngờ va ánh mắt đầy ý của . Mạnh Phùng Xuân cho lui hết những khác, tẩm điện rộng lớn chỉ còn . Trong đại điện nến thắp lung linh, dường như nhiệt độ cũng tăng lên ít, mặt nóng.

Mạnh Phùng Xuân phá vỡ sự im lặng bằng câu hỏi: "Hôm nay nàng chắc mệt lắm nhỉ?"

Mũ phượng nặng, cộng thêm mặc lớp trong lớp ngoài ba tầng y phục, nhịn chủ yếu là vì khổ cực. Ta thành thật gật đầu, than thở: "Đứng cả một ngày, cổ sắp gãy đến nơi ."

Ta một giây cũng chậm trễ nữa, bàn trang điểm tháo trang sức xuống. Kết quả cẩn thận tóc rối dính , đau đến mức rít lên, chảy nước mắt. Mạnh Phùng Xuân nổi nữa, một câu lập tức ngoan ngoãn thẳng dậy. Ngón tay thon dài trắng trẻo của luồn qua tóc , nhanh gỡ châm vàng khỏi tóc.

Mạnh Phùng Xuân chăm chú giúp , trong gương, chỉ cảm thấy khuôn mặt lạnh lùng của lúc dịu dàng đến lạ thường. Chúng dường như là một đôi phu thê ân ái. Tuy là diễn kịch, nhưng đắm chìm trong cảnh thì cũng chẳng khác gì là thật. Ngoài cửa sổ trăng thanh gió thưa, bên tai là tiếng nến đỏ cháy tí tách, bầu khí quá đỗi . Tốt đến mức hy vọng thời gian ngừng ở giây phút .

Ta đang chìm đắm trong thế giới của riêng thì ngoài cửa sổ xuất hiện một cách ngang nhiên một cái bóng đậm lôi sự chú ý của trở . Cái bóng của sự phản chiếu của ánh sáng giống như một con dã thú, chú ý cũng khó. Ta lập tức cạn lời: "Ai mà lén góc tường cũng chọn thông minh một chút."

Mạnh Phùng Xuân phân tích: "Vị bên ngoài nếu do cha nàng phái tới thì chính là những lão thần trẫm khai chi tán diệp phái tới."

"Cha phái tới thì thể hiểu , tại còn chuyện của các lão thần nữa? Bọn họ sợ ngài ?" Ta trầm ngâm một lát, đ.á.n.h giá Mạnh Phùng Xuân từ xuống , nghi hoặc trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-ra-the-thong-gi-nua-zgvi/5.html.]

Mạnh Phùng Xuân xong sững , trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm: "Cố Y Ninh, , nàng thể thử xem."

Ta vội vàng lắc đầu: "Làm phiền ."

Tôn nghiêm của đàn ông quả nhiên chịu nổi sự khiêu khích. Bất kể kẻ lén thuộc phe phái nào, chúng đều thể để lộ sơ hở. Trước tiểu thuyết, nữ chính sờ soạm nam chính, cứ luôn diễn một . Hôm nay ngày lành tháng , cuối cùng cũng đến lượt bà đây !

Ta chuẩn tâm lý xong xuôi, nghiêng , khuôn mặt cùng với hai tay cùng dán lên l.ồ.ng n.g.ự.c của Mạnh Phùng Xuân. Từ cái đầu tiên khi thấy "mlem", ngờ cảm giác khi sờ còn tuyệt hơn. Tim Mạnh Phùng Xuân đập như trống bỏi, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh. Ta bỗng nổi tính , ôm lấy eo , rúc mặt n.g.ự.c cọ cọ, kẹt giọng trêu chọc: "Phu quân, thơm quá~"

Mạnh Phùng Xuân rõ ràng dạng . Hắn kéo cánh tay , đẩy một mạch ngã nhào xuống giường, cả bao phủ lấy . Ta bỗng nhiên sợ hãi, lắp bắp hỏi: "Ta... đùa thôi, ngươi... ngươi sẽ thật đấy chứ?"

Mạnh Phùng Xuân nhướng mày, nở nụ đắc ý: "Sao thế? Sợ ? Người nào lúc nãy còn mạnh miệng lắm mà?"

Gà xốt phô mai cay

Hắn xong liền kéo tấm chăn bên cạnh trùm lên cả hai chúng . Ta kinh hãi hét lên một tiếng, ý định buông tha . Tầm mắt tối sầm , các giác quan khác càng trở nên nhạy bén hơn. Trong gian tĩnh lặng, thở chúng quấn quýt lấy . Ta dám thẳng mắt , nhưng miệng vẫn cứng cỏi chịu thua: "Ai sợ ai là ch.ó!"

Mạnh Phùng Xuân đáp lời. Hai cánh tay đang chống lên nhanh ch.óng hạ xuống, dọa sợ đến nhắm tịt mắt . Tuy nhiên, chuyện tưởng tượng hề xảy . Tên Mạnh Phùng Xuân dịch sang một bên, hít đất ngay bên cạnh . Cái tần suất lên xuống nhấp nhô quả thực là chút đắn. Tâm trạng phức tạp, nghiêng chống đầu : "Lúc mà ngài còn tập gym ?"

"Trong bóng tối chắc chắn còn những con mắt khác mà chúng thấy. Đã xem thì trẫm cho chúng xem cho thì thôi, dù thì mệt cũng ."

Ta dửng dưng xem, cuối cùng cũng phát hiện chỗ , nhịn cà khịa: "Dựa theo kinh nghiệm xem phim bao năm của , âm thanh thì giả chân quá."

Loading...