Cha phụ hừ lạnh một tiếng. Ta tiếp tục kéo dài thời gian: "Cha, con lừa cha, con cũng là tiểu hoàng đế ép buộc. Cha g.i.ế.c thì g.i.ế.c con , nương con vô tội, cha thả bà !"
"Tiểu hoàng đế thể đưa giải d.ư.ợ.c cho mày, ít nhất chứng tỏ mày địa vị trong lòng . Mày qua đây đổi cho nương mày, bảo tiểu hoàng đế thả . Đợi an , tự nhiên sẽ thả mày ."
Ông thì lắm, nhưng ánh mắt oán độc dán c.h.ặ.t lên , hận thể ăn tươi nuốt sống ngay lập tức. Nương rưng rưng nước mắt , đột nhiên lớn tiếng hét lên: "Y Ninh! Con là con gái , con cần lo cho !"
Tim nhói lên một cái, bỗng nhiên cảm thấy khó thở, đến nỗi giọng cũng run rẩy: "Nương... đều hết ?"
Mẫu của nguyên chủ là một phụ nữ cổ hủ và yếu đuối. Cố Lan Lan bắt nạt chúng như cơm bữa, trong cảnh , phản kháng chỉ đổi càng nhiều đòn roi hơn. Bà thường dùng thể yếu ớt của để che chở cho . Ta ký ức của nguyên chủ, nhưng lòng đều từ m.á.u thịt, đau lòng cho bà, thương xót bà. mỗi khi vì thế mà thiết với bà, bà luôn ném một câu xin bỏ chạy chối c.h.ế.t, đó tự trốn một thời gian chịu gặp .
Trước đây hiểu tại bà những hành động mâu thuẫn như . Bây giờ nghĩ , là bà cách nào đối diện với , hoặc là đang tự trách bảo vệ nguyên chủ khiến con bé đổi mất linh hồn.
Nương khổ: "Nha đầu ngốc, gì nào nhận con chứ?"
Ta thể hiểu ẩn ý trong lời bà, nhưng điều lọt tay cha phụ chẳng khác nào một sự phản bội. Ông cúi đầu nương , ấn con d.a.o găm trong tay sâu thêm một chút, lớn tiếng mắng nhiếc: "Tiện nhân! Ý ngươi là Cố Y Ninh con gái ?"
Gà xốt phô mai cay
Dòng m.á.u đỏ tươi men theo chiếc cổ mảnh khảnh của bà chảy trong áo. Khóe môi nương nhếch lên một nụ lạnh chút sợ hãi: " ! Nó con gái ông! Con cái ruột của ông sớm Cố gia g.i.ế.c c.h.ế.t ! Cho nên ông đừng hòng dùng uy h.i.ế.p nó bất cứ chuyện gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-ra-the-thong-gi-nua-zgvi/8-het.html.]
Bà nhẫn nhịn cả đời, đầu tiên dám lớn tiếng chuyện với cha phụ. Xung quanh là những ngọn giáo sắc bén của binh sĩ giơ lên, bà dồn hết sức lực kéo theo cha phụ, dùng sức đ.â.m mạnh về phía cùng ông đồng quy vu tận. phản ứng của cha nhanh, lập tức vững , giơ tay định đ.â.m n.g.ự.c nương .
Bản ở hiện đại là sống c.h.ế.t còn , thể sống ở đây ba năm vốn dĩ nợ bà và nguyên chủ một mạng. Ta hề suy nghĩ, theo bản năng lao tới, cố gắng bà đỡ nhát d.a.o . Cùng lúc đó, mũi tên cuối cùng cũng từ xa b.ắ.n tới, nhưng ông cũng đ.â.m d.a.o xuống.
Lưỡi d.a.o lạnh lẽo cắm phập da thịt nương . Ta và mũi tên rốt cuộc đều chậm một bước. Ta quỳ mặt đất, ôm lấy thể gầy yếu của bà, hoảng loạn như ai đó móc rỗng trái tim: "Nương! Người con , ráng chịu đựng một chút, con đưa tìm đại phu!"
Máu tươi đỏ thẫm từ trong miệng nương và từ vết thương tuôn . Bà ngắt quãng : "Y Ninh... nương xin con... con hãy mang theo phần của và con bé mà sống cho . Thật ... đoàn tụ với con bé ."
Ta rơi nước mắt gật đầu lia lịa: "Con đồng ý với , gì con cũng đồng ý!"
Ta còn kịp cảm nhận ấm nơi đầu ngón tay bà, bà vĩnh viễn nhắm mắt . Trong khí nồng nặc mùi m.á.u tanh, gió thu cuộn lên một mảnh bi lương. Ở thế giới , vĩnh viễn còn nương nữa .
Tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của cha phụ vẫn còn bên tai. Mạnh Phùng Xuân nhét thanh kiếm mang theo bên tay : "Y Ninh, cha nàng, tùy nàng xử trí."
Ta đặt nương xuống, rút kiếm , chút do dự đ.â.m n.g.ự.c ông . Máu nóng b.ắ.n tung tóe. Ông trợn tròn đôi mắt, tắt thở.
Ta coi như báo thù cho nương và nguyên chủ .