CON TRAI DẪN TIỂU TAM VỀ NHÀ, TÔI RA TAY BẢO VỆ CON DÂU - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:13:16
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với tiểu tam, chỉ bước cửa thôi là đủ, quy củ lập cho thật chắc.

 

Tri Hạ bắt đầu hì hục băm nhân sủi cảo, tay nổi đầy bọng nước, cánh tay run như sàng gạo.

 

ngang qua liếc một cái, lạnh giọng với mấy giúp việc: “Không ai giúp, để cô tự .”

 

Ở phía bên , kéo Uyển Thanh thẳng đến trung tâm thương mại đắt nhất.

 

Từ khi con hồ ly tinh chen nhà, cô con dâu ngốc chỉ co ro trong phòng lau nước mắt.

 

Lần , hai chúng cửa hàng đồ xa xỉ, trừng mắt: “Ngẩng thẳng lưng lên cho .”

 

gật đầu lắp bắp, nắm c.h.ặ.t góc áo , trông vô cùng bối rối.

 

Bước trong, Uyển Thanh cũng hề vui vẻ, ngược nắm c.h.ặ.t chiếc ví cũ, khớp ngón tay trắng bệch.

 

Ánh đèn trong tiệm sáng ch.ói, lúc mới rõ tay áo khoác của cô mòn đến bóng lên.

 

Trong lòng bốc lửa.

 

Đàn ông cướp mà còn ăn mặc rách rưới thế , đầu óc bằng gỗ ?

 

“Lần nghĩ rõ ? Con thua ở ?”

 

hạ giọng hỏi.

 

“Mẹ… con , chúng về , đồ ở đây đắt quá.”

 

Giọng cô nhỏ như muỗi.

 

Nhân viên bán hàng nhiệt tình tiến lên, cô theo bản năng lùi , trong cửa hàng sang trọng trông như một giúp việc lạc .

 

ngẩng cằm: “Phối cho cô bộ nhất, .”

 

gượng còn khó coi hơn : “Thật sự cần…”

 

“Không cần cái gì?”

 

“Tiền của con trai , cho con tiêu là chuyện đương nhiên.”

 

“Con tiêu, chẳng lẽ để cho con nhỏ đang băm nhân trong bếp tiêu ?”

 

Thấy cô cố chấp, cầm một chiếc áo sơ mi lụa nhét tay cô .

 

“Đừng mất mặt, lớp vỏ xám xịt con , con mới là con dâu chính thức của .”

 

Làm phu nhân chính thất mà sống như một con hầu chịu ức h.i.ế.p.

 

Thật sự quá vô dụng.

 

lớn với nhân viên bán hàng: “Những cái , những cái , còn cả dãy bên , đều mang cho cô thử. Đồ cũ gói , tất cả vứt .”

 

“Không vứt. Những cái đó… vẫn còn mà…”

 

cuống lên, giọng run rẩy.

 

“Không giữ. Kiên nhẫn của hạn.”

 

hiệu, để nhân viên bán hàng mời kéo cô phòng thử đồ.

 

“Bao nhiêu tiền … lãng phí quá…”

 

Trong phòng thử đồ cô vẫn lẩm bẩm.

 

vén rèm lên: “Con tiết kiệm một miếng, cô ăn thêm một miếng.”

 

“Con càng giống giẻ lau, cô càng coi con là đồ bỏ .”

 

“Nghĩ đến con gái con , một ngẩng đầu lên nổi, con bé ngoài ngẩng đầu?”

 

Rất nhanh, nhân viên bán hàng phối xong cả bộ.

 

Uyển Thanh gương , chính đổi , như nhận trong gương.

 

bên cạnh cô .

 

“Nhớ cho kỹ.”

 

“Người tự nhục , đó khác mới nhục.”

 

“Từ hôm nay trở , con sống cho dáng.”

 

ngây gương, đột nhiên hỏi nhỏ.

 

“Những thứ … thật sự đều cho con ?”

 

đôi mắt trong gương của cô dần sáng lên, nhẹ gật đầu.

 

Mua xong đồ, về đến nhà đúng giờ ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-trai-dan-tieu-tam-ve-nha-toi-ra-tay-bao-ve-con-dau/2.html.]

bảo Uyển Thanh cạnh , liếc Tri Hạ đang dựa Tinh Trạch than đau tay.

 

Món ăn bày lên đầy đủ, trông phong phú, nhưng liếc một cái thấy vấn đề.

 

Đĩa sủi cảo ở giữa mấy cái rách vỏ, nhân lòi nhão nhoét, chắc chắn là Tri Hạ .

 

Mấy món xào bên cạnh đầy dầu mỡ, thì chín, thì cháy khét.

 

Quá đáng nhất là đĩa tôm luộc , chỉ tôm vẫn còn nguyên.

 

Tri Hạ liếc sang Uyển Thanh, giọng mềm nhũn.

 

“Chị , sủi cảo em đầu gói nên .”

 

“Mấy món … A Trạch và em cũng thích ăn.”

 

“Đổ thì tiếc quá.”

 

“Chị nếm thử xem?”

 

Nói xong cô đẩy mấy đĩa đồ dở đó đến mặt Uyển Thanh.

 

Tinh Trạch ngẩng đầu: “ , Tri Hạ bận rộn cả buổi, đừng lãng phí tấm lòng của cô . Không em thích ăn mấy món nhà nấu ?”

 

Tri Hạ mỉm : “Chị giống em, từ nông thôn . Quen tiết kiệm . Đồ thừa chắc chắn kén .”

 

Hốc mắt Uyển Thanh lập tức đỏ lên.

 

Thời đại học, thành tích của cô còn hơn Tinh Trạch nhiều.

 

.

 

Vì cái nhà .

 

mới ngoài việc.

 

Mười năm tâm huyết.

 

Cuối cùng thành ăn đồ thừa của tiểu tam.

 

đống đồ khó coi mặt Uyển Thanh, lửa trong lòng bốc lên.

 

đưa tay đổi đĩa cua hoàng đế mặt Tri Hạ sang mặt Uyển Thanh.

 

Sau đó xoay đĩa tôm rút chỉ sang mặt Tri Hạ.

 

, giọng lạnh xuống.

 

“Tấm lòng của cô.”

 

“Là để chính thất ăn những thứ cô hỏng ?”

 

“Quy củ nhà họ Lâm.”

 

“Kẻ nhỏ hầu hạ kẻ lớn.”

 

“Cô, bóc sạch đĩa tôm cho cô .”

 

Mặt Tri Hạ lập tức trắng bệch.

 

sang Tinh Trạch: “A Trạch.”

 

“Tay em băm nhân đau lắm .”

 

Tinh Trạch nhíu mày: “Mẹ, Tri Hạ đến hầu. Hơn nữa Uyển Thanh tay ?”

 

.

 

“Tay?”

 

“Đôi tay của nó, từ nay về mấy việc đó nữa.”

 

“Con thương tay nhỏ đau.”

 

“Tay lớn đau mười năm .”

 

“Con từng lên tiếng ?”

 

Tinh Trạch chặn họng .

 

Tri Hạ nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.

 

gõ gõ bàn, giọng cho phép phản bác.

 

“Bóc.”

“Nếu chút ý tứ đó cũng .”

 

“Cô cũng đừng bàn ăn nữa.”

 

 

Loading...