Con trai tôi bị chăn như bò - C6

Cập nhật lúc: 2026-03-20 02:46:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Hân rạng rỡ, đống quà mặt ngước lên Tống Càn đầy mong chờ.

 

món quà thật sự ở chỗ !

 

Một cô gái tinh tế chớp mắt: “Tống Càn, tặng Hân Hân cái gì ?”

 

Cả bàn đều .

 

Trần Hân nín thở, mắt ánh lên vẻ kích động.

 

Chính là khoảnh khắc !

 

Chỉ cần đưa chìa khóa xe, cả đám sẽ càng ngưỡng mộ cô hơn!

 

ngay giây tiếp theo, Tống Càn móc một chiếc túi vải buồm…

 

Cả căn phòng lập tức yên lặng như nghĩa trang.

 

Một giọt nước rơi cũng thể thấy.

 

nhịn nổi, phì .

 

Chiếc túi còn tệ hơn dự kiến của .

 

Loại từng thấy video TikTok, giá 38 nghìn trọn bộ nguyên liệu, thể tự tô màu.

 

Tống Càn vẫn thành khẩn: “Hân Hân, em thích túi vải buồm ? mà mấy cái đây mua hình như em thích lắm… Vậy nên tự tay vẽ, mất nhiều thời gian, hy vọng em sẽ thích.”

 

Cả căn phòng hóa đá.

 

Trần Hân cứng đờ, giọng khô khốc: “Tống Càn… Anh đang đùa đúng ?”

 

Tống Càn vẫn hồn nhiên: “Anh đùa? Em thích những thứ ?”

 

Lúc , cô gái bên trái châm chọc đầu tiên: “Đây là bạn trai đại gia của ? Tớ thấy là một thằng đào mỏ ngược đấy!”

 

Cô khác đến suýt sặc: “Trời ạ! Thời đại nào mà còn tặng túi thủ công tự vẽ? Có khi nào tính tự đan áo len quà Valentine ?”

 

Trần Hân mặt đỏ bừng, tái xanh, trắng bệch.

 

đang hứng trọn nhục nhã mặt đám bạn.

 

Còn thằng con ngốc của ?

 

Vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

 

Có mấy thằng đàn ông chỉ giỏi vẽ bánh vẽ, thực tế thì chẳng gì trong tay!

 

Nhìn mà phát ghê!

 

đó, cái trò gì chứ? Bố thí cho ăn mày ?

 

Tám phần là phế vật! Ngay cả quà cũng keo kiệt thế , đời chắc cũng chỉ đến thôi!

 

Mấy đứa con gái hùa xỉa xói, càng càng quá đáng, đến mức bỡn cợt Tống Càn đáng một xu.

 

màn hình, mặt lạnh như tiền, nhưng tay siết c.h.ặ.t.

 

Thằng con , dù nó ngu đến mức dắt mũi, nhưng nó đáng nhục nhã thế !

 

Dù nghèo khó, cũng bao giờ để nó chịu ấm ức.

 

Tống Càn sắc mặt ngày càng khó coi, sang Trần Hân.

 

chẳng hề một lời, chỉ bằng ánh mắt đầy khó chịu.

 

Tống Càn nhịn nữa.

 

“Hân Hân, em cứ để bạn bè như ?”

 

Trần Hân lạnh, thèm , ném phăng túi vải buồm xuống đất.

 

Một cô gái nãy còn khen Tống Càn trai, bây giờ trở mặt: “Gì chứ? Bọn tao sai ? Một thằng ăn bám nhà giàu, chiêu trò bòn rút tiền cha cũng chơi đến mức thượng thừa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-trai-toi-bi-chan-nhu-bo/c6.html.]

 

Nói xong, cô nhấc chân giẫm mạnh lên chiếc túi.

 

Gân xanh trán Tống Càn giật mạnh.

 

Tay siết c.h.ặ.t đến mức gân nổi rõ, khuôn mặt tối sầm như sắp bùng nổ.

 

“Ồ kìa, thẹn quá hóa giận kìa!”

 

Một cô khác khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt.

 

ngay lúc đó, Tống Càn chợt bật dậy.

 

Hắn cúi xuống nhặt chiếc túi lên, kéo khóa ngăn bên trong.

 

Trong đó, một chiếc chìa khóa Porsche sáng bóng yên lặng.

 

Cả căn phòng đột nhiên câm lặng.

 

Mấy cô bạn của Trần Hân đơ .

 

nhạo há hốc mồm, chằm chằm chìa khóa xe như thể thấy ma.

 

Không khí im phăng phắc.

 

Sắc mặt Tống Càn đen đến mức thể nhỏ mực.

 

Hắn cầm lấy chìa khóa, rầm một tiếng ném mạnh lên bàn, giọng trầm thấp đầy châm chọc: “Trước đây , em đến với chỉ vì tiền. tin. giờ thì hiểu . Hóa … cách em đối xử với , phụ thuộc việc chi bao nhiêu tiền cho em.”

 

Trần Hân sững sờ, hoảng loạn nắm lấy tay .

 

“Không ! Nghe em giải thích ! Dì chỉ thành kiến với em nên mới !”

 

“M* kiếp!”

 

Lần đầu tiên trong đời, Tống Càn buột miệng c.h.ử.i thề!

 

Hắn tức giận hét lên: “Ai thành kiến với ai?! Chính em em , xe , bảo mua xe cho em! Mẹ còn dặn lấy thêm 100 triệu để đặt cọc xe ngay lập tức! Thế mà em nỡ để bạn bè nh.ụ.c m.ạ , còn dám thành kiến với em?”

 

Hắn Trần Hân bằng ánh mắt thất vọng tột cùng, giọng khàn đặc: “Hóa , vấn đề … Mà là chính em!”

 

Trần Hân hoảng hốt, ánh mắt vẫn luyến tiếc dán c.h.ặ.t chiếc chìa khóa xe bàn.

 

còn kịp nghĩ cách cứu vãn, thì Tống Càn lạnh lùng cầm lấy chìa khóa xe, lạnh: “Chiếc xe … Anh ném cũng m* nó đưa cho em!”

 

Nói xong, bước , dứt khoát rời khỏi bữa tiệc.

 

Toàn bộ phòng VIP rơi trạng thái câm lặng.

 

Trần Hân như hóa đá, ánh mắt tràn đầy hận ý, quét qua đám bạn nãy còn cợt.

 

nghiến răng: “Đ* tụi bây điên hả?! Sao cứ nhắm mãi thế?!”

 

Mấy cô bạn cũng khó chịu mặt: “Ủa? Lúc nãy mày cũng bênh vực ? Giờ bỏ , mày đổ lên đầu bọn tao ?”

 

Trần Hân tức đến phát run, ôm túi xách chạy ngoài: “A Càn! Chờ em với!”

 

bật , tắt màn hình theo dõi, xách túi về nhà.

 

Vừa bước cửa, thấy Tống Càn sofa, hai tay ôm đầu, im lặng .

 

bước đến, bộ như chuyện, khẽ xoa đầu : “Sao thế con?”

 

Hắn im lặng hồi lâu, vùi mặt lòng .

 

Lần đầu tiên, thấy vành mắt nó đỏ hoe.

 

lặng lẽ thở dài.

 

Từ nhỏ đến lớn, từng để nó chịu tổn thương, đây lẽ là cú sốc lớn nhất trong đời nó.

 

 

Muốn trưởng thành, nó trải qua chuyện .

Loading...