Con trai tôi bị chăn như bò - C8

Cập nhật lúc: 2026-03-20 02:47:03
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chẳng thèm để ý, tiếp tục : “Ba năm , lái xe thì một chiếc BMW tông đuôi xe. Ban đầu tức giận, vì xe mới mua đầy hai tháng. đoán xem chuyện gì xảy ? Từ chiếc BMW đó, bước xuống một cô gái cực kỳ xinh , mặc váy hai dây trắng, trông thanh thuần vô cùng. Người em , tật gì, chỉ là thích thương hoa tiếc ngọc. Vậy nên lập tức thôi cần đền, tự sửa xe. ai ngờ cô gái kiên quyết đòi trả tiền, rằng gia cảnh bình thường nhưng nguyên tắc.”

 

Hạ Liên Thành đầy ẩn ý: “Người em , đàn ông chúng một điểm yếu chí mạng, đó là mê gái . Lúc đó nghĩ, tự tìm đến cửa, nhận thì quá phí. Từ đó, với cô cứ hẹn hò qua , dần thành một đôi. Chuyện tiền xe thì khỏi bàn, một năm chi riêng quà cáp cho cô cũng đến vài trăm triệu.”

 

Nói đến đây, Tống Càn mặt cứng đờ, vô thức sang Trần Hân.

 

Hạ Liên Thành nhấp một ngụm , nhạt: “ đúng là đồ ngu, còn nghĩ đến chuyện dẫn cô về mắt gia đình. một hôm, phát hiện một nhóm chat trong điện thoại cô .”

 

Hạ Liên Thành liếc Trần Hân một cái, như , gằn từng chữ: “Nhóm chat tên là: “Hướng dẫn cao cấp: Cách săn thiếu gia nhà giàu.” Lúc mới hiểu , còn đầu tiên. Trước , ba thằng đàn ông khác dính bẫy. Còn ? Chỉ là thằng ngu thứ tư mà thôi.”

 

Hạ Liên Thành nhướng mày Tống Càn, giọng đầy thương hại: “Còn bây giờ, là thằng ngu thứ năm.”

 

Trần Hân hét lên: “Anh dối! hề quen !”

 

hoảng loạn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Càn: “A Càn! Dì cố tình tìm vu khống em! Chúng bên lâu như , chẳng lẽ tin em ?!”

 

Tống Càn gì, chỉ lặng lẽ Hạ Liên Thành.

 

Hạ Liên Thành hiểu ý, lấy điện thoại , bình thản : “ ác thế. Dù cũng ngủ với một năm, nhất phu thê, bách ân. Tốn chút tiền cũng đáng mà, ?”

 

Hạ Liên Thành mở điện thoại, đưa mấy tấm ảnh mặt Tống Càn.

 

Trên màn hình, một cô gái quấn chăn hờ hững, gương mặt tươi , tựa vòng tay một đàn ông.

 

Người đàn ông phía chính là Hạ Liên Thành.

 

Hạ Liên Thành nhếch môi, giọng điệu đầy giễu cợt: “Trần Hân, em nghĩ xóa hết ảnh là xong ? Không ngờ còn giữ bản đúng ? Chúng bên lâu , em thể tuyệt tình đến mức vờ như từng quen ? Anh nhớ lúc giường em lạnh nhạt như bây giờ, nhiệt tình lắm mà—”

 

“CÂM MỒM!!!”

 

Trần Hân hét lên, điên cuồng lao tới giật lấy điện thoại của .

 

tất cả quá muộn.

 

Tất cả chúng đều rõ gương mặt cô ảnh.

 

Tống Càn giật lấy điện thoại, lật từng bức ảnh, tay bắt đầu run rẩy.

 

Trên màn hình còn ảnh chụp nhóm chat bí mật, nơi Trần Hân khoe khoang cách “săn” Hạ Liên Thành.

 

Một tin nhắn đập thẳng mắt : “Bọn thiếu gia đúng là ngốc thật, chỉ cần vài ba lời ngon ngọt là sập bẫy ngay.”

 

“Hôm ngang quầy túi xách, chỉ liếc một cái, lập tức chạy đến mua cho luôn.”

 

“Không cần tốn công nhiều, chỉ cần cách nhấn đúng chỗ, đàn ông ngu ngốc lắm.”

 

“Thật nên săn mấy ông già, là thiếu gia mới chuẩn bài.”

 

“Vừa trẻ, khỏe, giường cũng tuyệt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-trai-toi-bi-chan-nhu-bo/c8.html.]

“Thằng chịu chi lắm, tặng một chiếc đồng hồ tận bảy , đỡ dây dưa với mấy lão già keo kiệt.”

 

Từng dòng tin nhắn đ-â-m tim Tống Càn như d.a.o nhọn.

 

Ngón tay run lên từng đợt, gương mặt đỏ bừng vì tức giận.

 

“A Càn!”

 

Trần Hân vẫn từ bỏ, cô lao đến nắm tay , nước mắt chảy dài: “Nghe em ! Em thật sự yêu ! Tất cả những chuyện đây chỉ là nhất thời hồ đồ, nhưng với thì khác, duy nhất em thật lòng yêu!”

 

Hạ Liên Thành bật châm biếm: “Ồ? Em bảo với cũng y hệt câu đó ? Vậy rốt cuộc ai mới là ‘khác biệt’ đây?”

 

Trần Hân tức đến phát điên, ánh mắt như phun lửa: “Anh IM ĐI!!!”

 

, Tống Càn còn tức giận hơn cô .

 

Hắn gằn giọng: “Câm mồm thì là cô mới đúng! Mang hết đồ của cô khỏi đây! Từ giờ trở , đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa!”

 

Nói xong, mở cửa, vơ lấy đống quà Trần Hân mang đến ném thẳng ngoài.

 

Sau đó, nắm cánh tay cô , lôi thẳng khỏi cửa.

 

“CÚT ĐI!!!”

 

Trần Hân ngoài cửa, nước mắt rơi lã chã, ánh mắt tràn đầy căm hận .

 

Cuối cùng, cô giơ tay chỉ thẳng mặt : “Xem như bà giỏi! thua !”

 

chỉ mỉm , đáp.

 

Cánh cửa đóng sập .

 

Khoảnh khắc đó, Tống Càn như mất hết sức lực, ngã xuống đất, ôm mặt, bả vai run rẩy.

 

Hạ Liên Thành thở dài, bước tới vỗ nhẹ vai : “Anh em, ai cũng trải qua một như thế thôi. Hồi còn đau khổ đến mức uống rượu suýt nhập viện đấy. chuyện sẽ thôi.”

 

Tống Càn im lặng.

 

bước đến, mặt , nhẹ giọng hỏi: “Con hận ?”

 

Hạ Liên Thành là bạn trai cũ của Trần Hân, tốn ít công sức mới tìm .

 

Còn , khi chuyện , bà gần như nghiến răng nghiến lợi: “Cái con đàn bà đó suýt nữa phá nát gia đình ! Cứ để thằng con tay, đảm bảo nó xử lý sạch sẽ cho bà.”

 

Chỉ khi đ-á-nh thật đau, Tống Càn mới thể tỉnh ngộ.

 

liệu cú sốc khiến tình cảm giữa hai con rạn nứt ?

 

Tống Càn im lặng hồi lâu, chậm rãi ngẩng đầu.

 

Mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn: “Mẹ, con hận . Con chỉ hận chính quá ngu.”

Loading...