“Hay là cho hai đôi . Có loại hạn ? Đừng để Phụ hoàng .”
Hừ, Thanh Giao, về nhà nghĩ mấy ngày . Ta thấy chỉ nữ nhân như nàng mới xứng với . Chúng cùng sinh một đứa nhóc trời sinh thần lực, tương lai nhất định là một đại tướng quân.
Gà trong tay bỗng nhiên chẳng còn thơm nữa. Kịch bản giống tưởng tượng ? Đối mặt với cái tên Vương Mãng mặt dày mày dạn , quyết định tung đòn sát thủ. Đây là món mới chỉ đạo Ngự thiện phòng nghiên cứu, hiện tại vẫn đang ở giai đoạn v.ũ k.h.í sinh hóa. Mùi b.ún đậu mắm tôm tỏi vui. Ngươi chịu nổi ? Cái mùi đó chính ngửi còn sắp xỉu.
Ta chờ mong thấy mùi bỏ chạy.
“U cha! Hóa công chúa cũng là đồng đạo. Sở thích nặng đô giống nha! Ta ở trong quân doanh thèm nhất là món . Mấy tên quan văn cứ chê mồm mùi. Thơm thật, thơm thật!”
Nụ của tắt ngấm môi. Thơm cái đầu quỷ nhà ngươi!
“Công chúa, hai quả là một đôi trời sinh.”
Ta khó nhọc nuốt miếng tỏi trong miệng. Ta quyết định đổi chiến lược.
“Thực ngủ còn ngáy nữa, loại ngáy vang trời .”
Vương Mãng càng vui hơn: “Tốt quá, cũng ngáy! Cha bảo ngáy như sấm rền. Sau hai cùng song ca ngáy, náo nhiệt bao!”
Hả? Ta tuyệt vọng , hết chiêu với gã đàn ông .
“Công chúa, mai đến!”
“Lão ca, cứu !”
“Muội ngã hố phân đấy ? Sao mùi tỏi thế?”
“Cái tên Vương Mãng đó là tên biến thái, càng gớm càng thích.”
“Phụ hoàng vẻ hài lòng với mối hôn sự . Trấn Quốc đại tướng quân nắm binh quyền trong tay, Vương Mãng là đứa con út ông cưng chiều nhất. Gả qua đó là thủ đoạn nhất để lôi kéo quân quyền.”
“Cho nên là cũng định bán luôn ? Đổi lấy cái ghế Thái t.ử của cho vững chứ gì?”
“Nghĩ cái gì thế? Ái chà, cái ghế của cần dựa bán em gái để . Hơn nữa với cái nết của , ăn ngủ còn đ.á.n.h đ.ấ.m , gả đến Vương gia hai ngày dỡ nhà Tướng quân phủ . Ta còn đền tiền chứ.”
“Vậy xem thế nào? Vương Mãng bây giờ là quyết tâm cưới .”
“Hai ngày nữa là săn b.ắ.n mùa thu, Phụ hoàng sẽ dẫn văn võ bá quan đến bãi săn. Vương Mãng chắc chắn vẻ tại đó. Muội cũng , là con mồi mà là phá đám, để Phụ hoàng thấy con thú lành như nếu thả quân doanh sẽ gây cái họa lớn thế nào.”
Đến ngày bãi săn mở cửa, công chúa xuất hiện với bộ đồ săn gọn gàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-chua-gi-ma-do-con-qua/3.html.]
“Công chúa, bộ đồ của soái quá.”
“Lát nữa săn cho nàng con hổ về đệm da hổ cho êm.”
“Vương công t.ử cố lên, chỉ dạo loanh quanh thôi.”
Xuất phát! Đây là con ngựa Triệu Hằng đặc biệt chọn cho , bảo là tính cách ôn hòa, thực là chân ngắn chạy nhanh, an . Nhiệm vụ của đơn giản: Làm đục nước. Cái cũng là do phát minh, âm thanh cực kỳ ch.ói tai, vang xa tận hai dặm.
“Xin các vị đại nhân, thấy con muỗi, dọa nó một cái thôi mà.”
Một canh giờ tiếp theo, trở thành quỷ kiến sầu trong bãi săn. Kia là khu vực của Triệu Hằng, săn hồ ly đỏ khăn quàng cổ cho . Con ngựa lùn chậm quá mất! Ưu thế của bàn chân to giờ khắc thể hiện một cách tinh tế. Chạy năm phút, ngửi thấy mùi m.á.u tanh.
Thái t.ử điện hạ, mượn cái đầu cổ ngài dùng một lát! Muội nổi nộ đây. Lần dùng gót chân đ.ấ.m nữa, bà đây sống phi cước! Bọn họ chắc bao giờ thấy một nữ nhân đôi giày kỳ quái từ trời rơi xuống nhỉ? Hừ!
“Cửu... Cửu ? Đến đây gì? Mau chạy !”
“Chạy ? Chạy thoát thì cũng đừng nộp mạng chứ. Muội là công chúa!”
Nấp lưng , tim đập nhanh nhảy khỏi họng nhưng não thì tỉnh táo lạ thường. Này, đây là cái gì ? Đây là Đại Ngụy Đệ Nhất Long Chân! Bắt lấy ! Kiếm của xịn bằng giày của .
“Á... thả... thả xuống! Còn thể thống gì nữa? Ta là nam nhân, là Thái t.ử!”
“Im miệng! Huynh còn giãy nữa ném đấy, cho Vương Mãng bắt về áp trại phu nhân bây giờ.”
“Muội... đôi chân của đúng là dùng thật.”
“Chút nữa nhớ thanh toán phí hao mòn giày cho . Đôi giày đắt lắm đấy.”
Gà xốt phô mai cay
“Năm mươi lượng cơ ?”
“Xây cho cả cái xưởng giày cũng . Là đấy nhé, đừng quỵt!”
“Công chúa đừng rộn!”
“Tránh ! Mau truyền thái y, Thái t.ử thương !”
Mệt c.h.ế.t bà . Ai nước ? Cho xin một thùng!
“Mau hộ giá! Thật là thần nhân! Công chúa, đời nàng thì lấy!”
Cái chất lượng kém quá, bên cải tiến . Chịu một cước của Cửu công chúa thì phế . Hừ!
Ta trở thành hùng. Cái tin còn chạy nhanh hơn cả hôm đó. Chỉ một đêm truyền khắp cả kinh thành. Cái gì mà một cước bay thích khách nặng ba trăm cân? Cái gì mà cõng Thái t.ử điện hạ chạy ngàn dặm một ngày? Tin đồn tuyệt đối là tin đồn thất thiệt! Ta cùng lắm chạy năm dặm thôi.