“Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu ...”
Lòng nhân Phụ hoàng cực kỳ vui vẻ. Không những trách mắng hành vi thô lỗ của hôm đó, ngược còn ban cho danh hiệu Hộ Quốc Trưởng công chúa, khen quốc cách tinh kỳ, là kỳ tài võ học.
“Ái chà chà, Cửu nhi nhà mà, từ nhỏ giống thường . Hồi đó đứa nhỏ là Vũ Khúc Tinh trời hạ phàm. Bó chân cái gì mà bó? Sao thể bó chân chứ? Bó chân thì cứu Thái t.ử?”
Lật mặt nhanh thật! Hôm đó chạy hăng quá, cơ bắp giãn hết cả .
“Công chúa, bây giờ là tấm gương của nữ t.ử kinh thành đấy. Nghe nhiều tiểu thư quan gia vứt vải bó chân . Nói là luyện một đôi phi mao thối, thời khắc mấu chốt thể cứu phu quân.”
Cứu phu quân? Nghĩ nhiều . Tác dụng lớn nhất khi họ luyện chân chắc là để tiện bề bỏ nhà bụi. dù cũng là chuyện . Ít nhất thì việc kinh doanh lót giày của càng hot hơn. Bây giờ chỉ cung nữ thái giám mua, đến các đại thần cũng lén phái đến mua, bảo là lót trong giày quan, ba canh giờ đau lưng mỏi gối. Ta còn thấy cách ngôi vị thủ phú Đại Ngụy chỉ còn một bước chân.
“Hôn sự với Vương gia, định tính thế nào?”
“Tính cái gì mà tính? Phụ hoàng bây giờ thấy đây là thiên tác chi hợp, một chiến thần tướng quân, một phi cước công chúa, sinh con chắc chắn thể nhất thống thiên hạ.”
“Không thừa. Ước mơ cả đời là một phú bà vui vẻ, nuôi hai con mèo du lịch vòng quanh thế giới. Gả phủ tướng quân ngày ngày ngửi mùi tỏi, sẽ điên mất.”
“Được , giúp . phối hợp với diễn một vở kịch .”
“Vở gì?”
Gà xốt phô mai cay
Khiến Vương Mãng khó mà lui. Rượu mạnh đặc biệt chuẩn cho ngươi đây, nếm thử . Ừ, của là siro dâu pha nước thôi. Đừng hỏi siro ở , hỏi thì nó là công nghệ đen từ nước chanh pha bột sủi đá đấy.
“Vương đại ca, luyện võ chúng chú trọng nhất là sự sảng khoái. Hôm nay bàn chuyện phong nguyệt, chỉ chuyện .”
“Công chúa thật sảng khoái! Ta cạn tín. Đã quá! Ha ha! Công chúa t.ử, với nhé, cả đời từng phục ai, chỉ phục mỗi cái dáng vẻ ôm Thái t.ử chạy hôm đó. Mẹ kiếp, nó soái thật!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-chua-gi-ma-do-con-qua/4-het.html.]
“Thực cũng thấy hai hợp . nghĩ xem, nếu thành , là phò mã, là tướng quân phu nhân, ngày ngày mấy cái quy củ quản thúc thì chán c.h.ế.t.”
“Ờ ờ đúng, chán c.h.ế.t!”
“Chi bằng chúng kết bái ? Làm khác họ. Sau trận, lót giày cho . Ta ở trong cung quậy phá, đỡ cho . Thấy thế nào?”
“Được! Ý kiến ! Làm phu thê bằng dài lâu! Nào, ca kính ! Không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cầu ai dám bắt nạt em , đạp c.h.ế.t kẻ đó!”
“Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Xét thấy Cửu công chúa cứu giá công, thêm chỉ vũ lực quá cao, nam t.ử bình thường thể cầm cương, đặc biệt cho phép công chúa tự chủ chọn rể. Từ nay về ai phép ép hôn. Thứ hai, Cửu công chúa bổ nhiệm cố vấn đặc biệt hoàng gia, phụ trách cải tiến quân nhu thâm thử.”
Tự do ! Hoàn tự do ! Chiêu của đấy hả? Nói xem nào. Tự chủ chọn rể, ý là lấy ai thì lấy, lấy thì lấy?
“Ha ha, lý thuyết là . Có điều cái kinh thành chắc cũng chẳng mấy kẻ dám cưới .”
“Hừ xì! Thế mới bảo bản công chúa độc xinh . Hừ!”
“Thật Phụ hoàng vốn dĩ gả cho Vương Mãng. Là với , đôi chân của là món quà trời ban cho Đại Ngụy, thể nhốt trong hậu trạch . Muội nên chạy, nhảy, những việc .”
“Cảm ơn nhé.”
Triệu Hòa tuy đến nhưng gửi món quà lớn tới. Nhìn là luyện qua . Tiệm chúng chủ đạo là thoải mái và tự do. Loại bó chân chúng bán. Dạo phố mệt, leo núi thở dốc, đến tâm trạng cũng hơn hẳn.
“Cái đó... đôi giày cũng tạm . Lấy thêm cho bản cung hai đôi. Thái hậu cũng .”
“Tuân mệnh mẫu phi!”
Ta , cái thời đại thuộc về chân nhỏ đang từng chút một, từ từ giẫm nát chân.