Công chúa giả muốn gi-ếc ta - C11

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:44:40
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày tháng thái bình ngắn ngủi, biên giới Đại Dực dậy sóng.

 

Cường quốc phương Bắc xua binh xâm phạm.

 

Ta đang trăn trở chọn ai tướng soái, thì Tô Tuần quỳ xuống mặt , dâng sớ xin trận.

 

Hắn : “Nhiều năm qua ràng buộc, thể thực hiện hoài bão. Nguyện rút kiếm nơi thắt lưng, chỉ vì c.h.é.m giặc Lâu Lan!”

 

Tô Tuần vốn là văn võ song , tài năng trác tuyệt.

 

vì thánh mệnh, trói buộc bên cạnh , dạy học chữ, dạy cách trị quốc, giam hãm trong khuôn khổ, chí lớn khó thành.

 

Trước ngày xuất chinh, đàn một khúc tặng .

 

Hắn gảy đàn một duy nhất, chậm rãi : “Ngày dạy bệ hạ những kỹ nghệ phong nguyệt , là vì bệ hạ khác với thường. Triều đình giỏi đàn, sẵn sàng hầu hạ, tùy ý triệu gọi.”

 

“Điều bệ hạ cần học, là cách trị quốc.”

 

Đây là lời giải thích muộn màng của .

 

Hắn từng quên, từng xem nhẹ .

 

Chỉ là chọn cách giấu kín tâm tư.

 

Hắn dậy, chắp tay cúi đầu: “Người trị vì giang sơn, hỉ nộ bất hình ư sắc, yêu ghét thể lộ rõ, bi hoan lộ ngoài.”

 

“Thần xuất chinh, ngày về định, mong bệ hạ bảo trọng.”

 

Nói xong, xoay bước .

 

Một xoay lưng, còn gặp .

 

Trận chiến kéo dài nửa năm, cuối cùng Đại Dực thắng.

 

đó là một chiến thắng t.h.ả.m khốc.

 

Trần quốc là cường quốc, Tô Tuần lĩnh binh, vốn lấy yếu chống mạnh, lấy ít thắng nhiều.

 

Hắn dùng một trận chiến định giang sơn, cũng dùng một trận chiến để khắc tên nơi biên ải.

 

Hắn đạt hoài bão, nhưng trọng thương qua khỏi.

 

Hắn ch-ếc nơi Mạc Bắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-chua-gia-muon-gi-ec-ta/c11.html.]

Hắn để di nguyện: “Ta chôn nơi biên ải, vĩnh viễn ngủ say cùng mảnh đất .”

 

Ta truy phong Nhất đẳng công, ban thưởng hậu hĩnh cho tộc.

 

Tại kinh thành, lập y quan mộ cho .

 

Khi thu dọn di vật, hầu của dâng lên một cây trâm gỗ.

 

Hắn : “Đây là lễ trưởng thành công t.ử tự tay khắc cho bệ hạ đường xuống Giang Nam, đáng tiếc từng tặng .”

 

“Nay công t.ử mất, hy vọng bệ hạ giữ kỷ niệm.”

 

Thì từng quên.

 

Chỉ là giả vờ quên.

 

Ta chiếc trâm chạm khắc tỉ mỉ, khắc hai chữ Như Ý.

 

Tim chợt nặng trĩu, trong lòng chút chua xót.

 

Hắn từng , thế gian chuyện gì vẹn tròn như ý.

 

khắc cho một cây trâm Như Ý.

 

Ta đậy nắp hộp, đặt tay thị vệ, lạnh nhạt : “Chôn cùng .”

 

Để cây trâm , cùng với y quan mộ của , mãi mãi sâu lòng đất.

 

Ta hiểu tham vọng của , hiểu kỳ vọng của .

 

Nay .

 

Nhiều năm

 

Ta cải cách thuế má, mở rộng thương lộ, chú trọng chọn tài, chăm lo quốc kế dân sinh.

 

Quốc gia hưng thịnh, bá tánh an cư lạc nghiệp, bốn phương quy phục, triều đình quy tâm.

 

Một ngày nọ, cùng Tống Kha tường thành, xuống phố phường phồn hoa, vạn nhà thắp đèn.

 

Dân chúng yên vui, nhẹ giọng : “Đây lẽ chính là thứ bảo vệ.”

 

Tống Kha nắm lấy tay , mắt sáng rực như năm nào, đó ghé sát tai , dịu dàng : “Nàng bảo vệ giang sơn, bảo vệ nàng.”

 

[HOÀN]

Loading...