Công chúa giả muốn gi-ếc ta - C5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:43:43
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người bất kỳ lời giải thích nào.

 

Người cũng tin bất cứ điều gì .

 

Người rằng phụ lòng mong đợi bao năm qua của , trục xuất khỏi hoàng cung.

 

Ánh mắt thất vọng của như một lưỡi d.a.o sắc bén, cắm sâu tim .

 

Người hãy rời , thấy nữa.

 

Bàn tay siết c.h.ặ.t, móng tay đ-â-m sâu lòng bàn tay, cơn đau nhói giúp tìm lối thoát cho nỗi uất ức trong lòng.

 

Tay đau như , ít nhất cũng khiến nỗi đau trong tim vơi đôi phần.

 

Rời khỏi cửa cung, thấy Tống Kha đang đợi.

 

Trời u ám, bên vệ đường, dáng vẻ vẫn tùy tiện như cũ, nhưng khi cất lời, giọng vang vọng rõ ràng: “Nhan Chiêu, dù thiên hạ nghi ngờ nàng, mắng nàng, căm ghét nàng, vẫn tin nàng.”

 

Một dòng ấm áp chảy qua tim, hóa vẫn cần chứng cứ, cần lời phân bua, mà vẫn sẵn sàng mặt , rằng tin .

 

Ta gượng , nhưng nhảy thẳng lên xe ngựa.

 

“Ngươi gì thế?”

 

Hắn dựa , vẻ mặt thản nhiên: “Nàng , theo đó.”

 

“Một công chúa thất thế, theo thì tiền đồ gì?” Ta nhạt, giễu cợt.

 

“Ngạo khí như nàng, tin nàng hạ thủ hại nàng . Càng tin nàng sẽ dễ dàng chịu thua.” Lời đầy chắc chắn.

 

Ta , khẽ đáp: “Ta đến Giang Nam.”

 

Tống Kha cau mày, lo lắng lóe qua mắt , chậm rãi : “Giang Nam trải qua thiên tai, lúc mà đến đó chỉ e…”

 

“Chính vì thời điểm khó khăn, mới . Ta cho phụ hoàng thấy, sai.”

 

Tống Kha thật lâu, đó bật : “Phải như mới đúng.”

 

Chúng lên đường, hướng về Giang Nam.

 

Dọc đường, khắp nơi đều là nạn dân lang thang, quần áo rách nát, hình gầy trơ xương.

 

Già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ lê từng bước nặng nề, còn gục ngã giữa đường, bao giờ lên nữa.

 

Ban đầu, bảo thị vệ chia lương thực cho họ, nhưng quá nhiều , chia thế nào cũng đủ.

 

Về , dù mang theo lương thực cũng dám chia nữa.

 

Chỉ vì một chiếc bánh bao, thể liều m-ạ-ng giành giật, đ-á-nh đến đổ m-á-u.

 

Mà những già yếu, dù giành đồ ăn, cũng thể giữ nổi.

 

Ta cảnh tượng , lòng bỗng lạnh :

 

“Cứu một thì dễ, cứu vạn thì khó, cứu cả thiên hạ càng khó hơn. Tống Kha, sai , sai lầm trầm trọng. Trước đây từng tận mắt thấy những thứ , vẫn nghĩ bờ cõi yên bình, dân sinh sung túc. Ta cứ tưởng bách tính an cư, đất nước phồn vinh… ngờ, họ sống khổ sở thế .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cong-chua-gia-muon-gi-ec-ta/c5.html.]

Tống Kha khẽ thở dài, chậm rãi : “Đi vạn dặm đường mới thế gian gian truân. Trước nàng sống trong cung sâu, thể thấy nhân gian ?”

 

Ta tưởng rằng dọc đường , thấy đủ những cảnh thê t.h.ả.m, nhưng càng đến gần Giang Nam, mới thực sự hiểu thiên tai đáng sợ đến mức nào.

 

Những ngôi nhà lũ cuốn trôi, bách tính thất lạc, đói khát đến mức nhặt nhạnh từng chút lương thực còn sót đất.

 

Lũ rút , dịch bệnh bắt đầu lan tràn, khắp nơi đều là bệnh la liệt.

 

Các y quán chật kín , còn chỗ để tiếp nhận thêm.

 

Dọc bờ sông, vô t.h.i t.h.ể vớt lên, chồng chất thành đống.

 

Lần đầu tiên trong đời, thấy cảnh tượng .

 

Không nhịn , lùi về một bước.

 

Tống Kha nhận sự sợ hãi trong , bước lên che mắt .

 

đẩy .

 

Ta tự thẳng tất cả, khắc sâu những hình ảnh tâm trí, để mãi mãi quên.

 

Phụ hoàng từng , là công chúa, hưởng thụ thiên hạ phụng dưỡng, nên càng gánh vác trách nhiệm.

 

, từng thực sự hiểu câu đó.

 

Chúng đến phủ nha, quan viên địa phương ai nấy mặt mày ủ rũ.

 

Khi giúp đỡ xử lý hậu họa thiên tai, bọn họ đều đầy vẻ nghi ngờ.

 

Ta bình tĩnh : “Ta phụ hoàng dạy dỗ, Tô Tuần chỉ giáo, nhưng từng sâu dân gian. Nay tự chút gì đó thực tế cho bách tính.”

 

Bọn họ lặng im, cùng vẫn là tri phủ họ Ngụy lên tiếng đồng ý.

 

Chúng phủ nha.

 

Ta bảo thị vệ mang phương t.h.u.ố.c từ Thái Y viện đưa cho các quan viên.

 

“Sau lũ lụt, dịch bệnh dễ dàng bùng phát. Đây là những phương t.h.u.ố.c Thái Y viện lưu trữ, tập hợp kiến thức của tiền nhân. Mong các đại nhân chép nhiều bản, phát cho các y quán để thể chữa trị kịp thời.”

 

Tri phủ Ngụy lập tức đổi thái độ, đôi mắt sáng lên.

 

Ngay cả Tống Kha cũng thoáng kinh ngạc, thấp giọng : “Hóa , khi rời cung, nàng tính toán cả .”

 

Ta gật đầu.

 

“Đây quyết định bốc đồng, mà là lựa chọn cân nhắc kỹ lưỡng.”

 

Những bộ hài cốt vớt từ dòng nước lũ cũng thiêu hủy, khắp thành đốt ngải để thanh trừ khí độc, các y quán dựa theo phương t.h.u.ố.c của Thái Y viện mà sắc t.h.u.ố.c, phân phát khắp nơi. Mấy tháng trôi qua, bệnh dịch bùng phát, bách quan cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Phụ hoàng từ sớm phái binh áp tải lương thực cứu trợ đến Giang Nam, nay khắp nơi đều trạm phát cháo, bách tính cũng tạm no bụng.

 

Ta từ chối bữa ăn đặc biệt do tri phủ chuẩn , xuống ăn cháo trắng và bánh bao cùng .

 

Tống Kha thấy ăn một cách nghiêm túc, liền tò mò hỏi: “Thật sự ngon đến ?”

 

Ta chậm rãi nhai bánh bao, đó gật đầu. Dĩ nhiên, nó thể so sánh với sơn hào hải vị trong cung, nhưng trong cảnh , hương vị đặc biệt hơn bất cứ thứ gì.

Loading...