Công chúa giả muốn gi-ếc ta - C9

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:44:22
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dã tâm sớm ăn sâu trong m-á-u, nàng quyền lực, trở thành Hoàng đế. giờ đây, giấc mộng hoàng quyền mà nàng khao khát bấy lâu, chỉ là một giấc mộng phù du.

 

Dụ vương vẫn thể trấn tĩnh, sự hoang mang trong mắt kịp rút .

 

Ta nhẹ nhàng nâng tay, dõng dạc lệnh: “Người , Dụ vương mưu phản—bắt lấy!”

 

Vừa dứt lời, nóc nhà bỗng xuất hiện vô cung thủ, tất cả đồng loạt giương cung nhắm thẳng Dụ vương.

 

Cùng lúc đó, một đội quân khác từ ngoài viện xông , khí thế ngập trời.

 

Hắn bắt quỳ xuống đất, ánh mắt đầy căm phẫn, cam lòng.

 

“Ta là hoàng thúc ruột thịt của ngươi, là con trai tiên đế, nay Đại Dực hoàng triều kế vị, lẽ nên đoạt lấy thiên hạ !”

 

Phụ hoàng chậm rãi lên, đôi mắt sâu thẳm chằm chằm thật lâu, đó mới lạnh giọng : “Dã tâm lang sói, ch-ếc cũng đáng tiếc.”

 

Đối với việc Dụ vương mưu phản, phụ hoàng dường như lường .

 

Người hề tỏ kinh ngạc, Tô Tuần cũng .

 

Hắn bình tĩnh đến đáng sợ, ngay cả sự xuất hiện đột ngột của , cũng lấy bất ngờ.

 

Chỉ Lạc An.

 

Nàng thể chấp nhận kết cục , ngã bệt xuống đất, siết c.h.ặ.t lấy khăn voan đỏ, miệng lẩm bẩm: “Ta chính là công chúa, là con gái của phụ hoàng…”

 

Ta xuống nàng , giọng điềm tĩnh, từng câu từng chữ như đập thẳng mặt nàng :

 

“Nữ nhi lưu lạc của phụ hoàng sớm qua đời. Ngươi chẳng qua chỉ là một đứa trẻ ăn mày Dụ vương nhặt về từ đầu đường xó chợ.”

 

“Hắn dốc lòng bồi dưỡng ngươi mười mấy năm, biến ngươi thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay , giúp quét sạch chướng ngại.”

 

“Hắn lợi dụng ngươi để ly gián tình phụ t.ử giữa và phụ hoàng, khiến bại danh liệt, đuổi khỏi hoàng cung.”

 

“Ngươi còn mơ mộng ngôi vị nữ đế, còn sớm tính toán Hoàng đế thật sự.”

 

Hồi tưởng sự đắc ý đây của nàng , thấy cảnh tượng nhếch nhác của nàng hôm nay, chỉ nhếch môi lạnh: “Ngươi chẳng là gì cả.”

 

Lạc An thất thần, ánh mắt trống rỗng.

 

Nàng thể chấp nhận sự sụp đổ của giấc mộng quyền lực, thể chấp nhận cả đời chỉ là con thí m-ạ-ng.

 

Bỗng nhiên, thấy nàng rút trâm cài tóc.

 

Ngay khoảnh khắc nàng lao về phía phụ hoàng, lập tức đá thẳng một cước, khiến nàng ngã xuống, thị vệ nhanh ch.óng khống chế nàng .

 

Phụ hoàng ánh mắt tràn ngập sát khí của nàng , giọng uy nghiêm:

 

“Nữ nhi của trẫm, chỉ Yên Chiêu.”

 

“Ngươi, từ đầu đến cuối, từng là gì cả.”

 

Nghe câu , những uất ức trong lòng bao năm qua phút chốc tan biến.

 

Còn nàng , dường như đập cho tỉnh mộng, bỗng nhiên bật điên loạn.

 

ngay đó, m-á-u trào từ khóe miệng nàng .

 

Nàng bỗng nhiên sang chằm chằm Tô Tuần, gào lên:

 

“Ngươi và Yên Chiêu là cùng một phe đúng ?! Ngươi đoán kết cục hôm nay, cố tình lợi dụng hôn lễ cái bẫy đúng ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cong-chua-gia-muon-gi-ec-ta/c9.html.]

 

“Ngươi Dụ vương nếu mưu phản, nhất định sẽ bỏ qua cơ hội , cho nên ngươi giả vờ lạnh nhạt với nàng , giả vờ đồng ý hôn sự với ! Ngươi từng thật lòng với !”

 

Tô Tuần đáp.

 

Hắn bước lùi một bước, lạnh lùng nàng lấy một .

 

Trước mặt bao nhiêu bá quan, khom quỳ xuống, trầm giọng : “Thần, cung nghênh công chúa hồi cung!”

 

Lời như tiếng chuông vang dội, khiến cả đại viện kinh hoàng.

 

Ngay đó, bộ quần thần đồng loạt quỳ xuống, hô vang: “Thần cung nghênh công chúa hồi cung!”

 

Ta trở triều đình, mang theo lòng dân.

 

Ta cứu tế thiên tai, tái thiết dân sinh, giúp trăm họ khôi phục cuộc sống.

 

Hôm nay trở về, bình định phản loạn, lật tẩy âm mưu, bảo triều thần.

 

Phụ hoàng và Tô Tuần đều thấy kết cục .

 

Quần thần tâm phục khẩu phục, triều đình quy phục.

 

Cổng thành mở rộng, đón trở về hoàng cung.

 

Tống Kha đưa đến cửa cung, :

 

“Nàng nên gánh vác trách nhiệm .”

 

“Còn , vẫn luôn phía nàng.”

 

“Chỉ cần đầu , nàng sẽ thấy .”

 

Đêm , phụ hoàng đổ bệnh.

 

Ta quỳ long sàng, giọng khẽ khàng:

 

“Phụ hoàng, đây là nhi thần khiến thất vọng. Là nhi thần sống trong cung cấm, hiểu nỗi khổ của lê dân.”

 

“Là nhi thần hưởng thụ vinh hoa mà quên trách nhiệm.”

 

“Là nhi thần ám ảnh bởi những ân oán cá nhân, mà đại cục.”

 

khi rời kinh thành, tận mắt chứng kiến dân chúng lầm than, nhi thần mới hiểu gánh nặng vai .”

 

“Nhi thần cũng hiểu , phụ hoàng và Tô Tuần dạy bảo nhi thần như thế nào.”

 

Phụ hoàng nhẹ, mắt ánh lên sự tự hào:

 

“Con luôn là niềm kiêu hãnh của trẫm.”

 

“Dù kiêu ngạo nhưng lương thiện, dù bồng bột nhưng cứng cỏi, dù ngang bướng nhưng giới hạn. con bảo bọc quá , chịu gió mưa, thấu lòng .”

 

“Mà trẫm… thể ở bên con mãi mãi, chỉ thể ép con trưởng thành.”

 

“Trẫm từ lâu, đứa trẻ thất lạc của trẫm ch-ếc từ nhiều năm .”

 

“Ngay khi tin tức tìm nàng truyền về, trẫm và Tô Tuần quyết định thuận nước đẩy thuyền, lợi dụng nàng một viên đá mài kiếm.”

 

“Sự dung túng, thiên vị dành cho nàng , những trách phạt, nghi kỵ dành cho con—tất cả đều là để rèn giũa con, để con tự trải nghiệm, để con học cách thấu lòng , hiểu rõ quyền thuật, phân biệt trung gian, nắm vững triều cục.”

 

“Chỉ đến khi con tỏa sáng, đủ để chấn nhiếp thiên hạ.”

Loading...