Công Chúa Năm Ấy Muốn Chiếm Xuân - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-31 19:32:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đánh trận chính là đ.á.n.h tiền và lương. Sau khi xem qua cách bố trí quan viên của Tạ Hoài Châu, Nguyên Phù Dư đối với việc diệt Đột Quyết cảm thấy vô cùng yên tâm.

 

Nàng bưng chén nhấp một ngụm, giọng nhẹ nhàng: "Mối đe dọa lớn nhất của thế gia là sự gắn kết chằng chịt, dựa dẫm lẫn , nhưng điều đó nghĩa là lợi ích của họ sẽ bao giờ xung đột."

 

"Ta nhớ, Vương thị và Dương thị cũng quan hệ thông gia ?" Nhàn vương Nguyên Vân Nhạc Hà Nghĩa Thần. Hà Nghĩa Thần gật đầu: "Chính xác."

 

"Vậy thì lo lắng nữa." Nguyên Vân Nhạc .

 

Nguyên Phù Dư tiếp tục sắp xếp các sự vụ hậu kỳ: "Sau khi bốn g.i.ế.c nhà họ Vương, hãy để vị Nhàn vương là ngài mặt chủ trì công đạo. Ta sẽ khiến Kiền Thành kịp thời mặt để kiểm soát cục diện.

 

Nếu bốn may mắn còn sống, ngài hãy lệnh cho Kiền Thành đưa về ngục Kim Ngô vệ, nhất định bảo mạng sống cho họ. Nếu Đại Lý tự cần lấy lời khai, hãy bảo họ đến ngục Kim Ngô vệ mà hỏi."

 

"Vậy vạn nhất Đại Lý tự Bộ Hình áp giải thì ?" Nguyên Vân Nhạc hỏi. Hà Nghĩa Thần cũng nỗi lo : "Nhàn vương điện hạ Trường công chúa, xưa nay màng triều chính, trong triều..."

 

"Dù ngài nhập triều nhiếp chính, nhưng ngài họ Nguyên, là Vương của Đại Chiêu." Nguyên Phù Dư nghiêm túc với Nguyên Vân Nhạc, "Ngài hạ lệnh, bọn họ tuân theo. Ngoại trừ Tiểu hoàng đế, bất kỳ ai đưa rời khỏi ngục Kim Ngô vệ đều đến trần tình với ngài . Bọn họ... dám bất kính với hoàng thất."

 

Nguyên Vân Nhạc gật đầu.

 

"Tai mắt trong phủ ngài cứ khoan hãy dọn dẹp. Tin tức hôm nay ngài sai đến lâu Ngọc Hộc đặt nhã thất chắc chắn truyền khỏi Nhàn vương phủ ." Nguyên Phù Dư , "Ngày , còn mượn đám tai mắt để chứng thực một chuyện."

 

"Chuyện gì?" Nguyên Vân Nhạc hỏi, "Cô cần gì?"

 

Nguyên Phù Dư xoay chén trong tay: "Trước khi đến lâu Ngọc Hộc một canh giờ rưỡi, ngài hãy để lộ tin tức... rằng ngài đến lâu Ngọc Hộc để gặp nhân chứng từng trốn thoát khỏi sơn trang ngoại ô đêm Trường công chúa mất.

 

Người bẩm báo với ngài ai là kẻ hại c.h.ế.t Trường công chúa năm đó. Hãy bảo Tầm Trúc sắp xếp ám vệ canh chừng bên ngoài phủ, xem kẻ lẻn ngoài là báo tin cho ai."

 

Nàng xem thử, kẻ phái Nhàn vương phủ giám sát Nguyên Vân Nhạc nàng đang nghĩ đến . Và kẻ nào sẽ sốt sắng diệt khẩu nhân chứng nhất.

 

"Cô lừa để kẻ hại c.h.ế.t Trường công chúa lộ diện!" Hà Nghĩa Thần lĩnh hội ý đồ của Nguyên Phù Dư, "... hai việc cùng lúc? Liệu chăm sóc bên mà hỏng bên ?"

 

"Chuyện thể giải quyết trong một động loạn thì đừng kéo dài đến , thời cơ trôi qua nhanh, thể gặp mà thể cầu. Huống hồ, vị Nhàn vương gần như khỏi phủ đột nhiên xuất hiện ở lâu Ngọc Hộc cũng cần một lý do chính đáng, gộp cả hai việc ."

 

Nguyên Phù Dư gõ nhẹ chén , hiệu châm thêm nước, "Nhân cơ hội cũng để thử xem, Kim Ô vệ Trung lang tướng Kiền Thành... liệu thể vì Nhàn vương điện hạ mà sử dụng ."

 

Hà Nghĩa Thần định cầm thìa châm thêm nước cho nàng, nhưng Nguyên Vân Nhạc nhanh hơn một bước, múc từ ấm cho Nguyên Phù Dư.

 

"Làm nhiều việc cùng lúc, chiêu cô từng dùng đây ." Nguyên Vân Nhạc nàng, "Lấy cái thực che cái thực, lấy cái thật lấp cái thật, nhiều việc cùng khiến kẻ theo dõi thấy cảnh, rõ chúng gì, sự việc trái còn dễ thành công hơn là đơn lẻ!"

 

"Trước đây?" Hà Nghĩa Thần nhạy bén bắt từ , "Điện hạ và Thôi cô nương quen từ ?" Hà Nghĩa Thần chỉ cảm thấy tình cảnh chung đụng giữa Nhàn vương và Nguyên Phù Dư một sự kỳ quái nên lời.

 

"Chỉ là từng thư từ qua mà thôi." Nguyên Phù Dư qua loa giải thích với Hà Nghĩa Thần, dặn dò: "Thời gian gấp rút, lâu Ngọc Hộc cần sắp xếp bố trí và tiếp ứng , nhất định vạn vô nhất thất. Lát nữa Cẩm Thư về sẽ tìm ngươi bàn bạc kỹ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-chua-nam-ay-muon-chiem-xuan/chuong-47.html.]

 

"Yên tâm." Hà Nghĩa Thần đáp lời.

 

 

.

 

Phủ Công Chúa

 

Bên cạnh bể tắm, tượng kỳ lân chạm trổ tinh xảo nhả nước ấm hồ, sương mù bốc lên nghi ngút. Trong làn khói mờ ảo, Tạ Hoài Châu nhắm mắt tựa thành ngọc của bể nước nóng.

 

Bùi Độ bức bình phong vẽ sơn thủy, bẩm báo với Tạ Hoài Châu về những việc Hà Nghĩa Thần và Dương Tiễn Thành ở Huyền Ưng vệ mấy ngày qua.

 

"Hà Nghĩa Thần phái theo dõi mấy vị lang quân nhà họ Vương một thời gian, Vương lục lang ngày sẽ thiết tiệc tại lâu Ngọc Hộc ở phường Bình Khang, còn tra danh sách khách mời, cũng sai chép một bản."

 

Giọng Bùi Độ nhanh chậm, "Trùng hợp là, hôm nay Nhàn vương phủ truyền tin tới, Nhàn vương cùng ngày cũng đặt nhã thất tại lâu Ngọc Hộc."

 

"Danh sách mời bao nhiêu họ Vương?" Tạ Hoài Châu hỏi.

 

"Ngoài vị Vương lục lang thiết tiệc , còn Đại Lý tự Thiếu khanh Vương cửu lang là Vương Thị, và Vương thập nhất lang cũng mặt. Vương cửu lang tuổi còn trẻ lên vị trí Thiếu khanh Đại Lý tự, trong Vương gia phân lượng nhỏ. Vương lục lang mời Vương Thị qua đó là để trấn áp cục diện, cũng là để lôi kéo các t.ử thế gia khác."

 

Bùi Độ bóng lưng Tạ Hoài Châu qua bức bình phong, suy đoán của : "Ta nghĩ nhã thất mà Nhàn vương sai đặt chắc chắn là để Thôi Tứ nương dùng, nàng e rằng báo thù cho Lý Vân Bình tại lâu Ngọc Hộc."

 

"Vậy thì cho Hà Nghĩa Thần thêm ít nhân thủ, giúp một tay, để sắp xếp thuận lợi hơn." Tạ Hoài Châu đắp một chiếc khăn lên mắt, gối đầu lên thành ngọc, " canh chừng, trợ giúp Thôi Tứ nương báo thù cho Lý Vân Bình để cảnh cáo thế gia đừng coi lời vàng ý ngọc của Trường công chúa là rác rưởi, để nhà họ Vương đúng lúc kẻ thù thực sự là ai, để họ tiễn Thôi Tứ nương xuống suối vàng."

 

"Dạo gần đây, Hà Nghĩa Thần hành sự quyết liệt, trong phạm vi chức quyền đổi sạch những vị trí thể động ở Huyền Ưng vệ. Thôi Tứ nương ngày tay, thời gian gấp rút, Hà Nghĩa Thần sẽ mạo hiểm dùng tin cậy." Bùi Độ và Hà Nghĩa Thần cùng việc bên cạnh Trường công chúa nhiều năm, hiểu Hà Nghĩa Thần.

 

"Vậy thì giúp một cách bí mật."

 

"Rõ." Bùi Độ lệnh lui xuống.

 

Tạ Hoài Châu nhận tin Nhàn vương đặt phòng ở lâu Ngọc Hộc, Trạch Quốc cữu đương nhiên cũng . Lúc Trạch Quốc cữu đang ở trong phòng của Trạch lão gia t.ử vốn đang trúng phong bại liệt.

 

Hắn hầu hạ phụ dùng xong thang t.h.u.ố.c, cẩn thận buông rèm giường, từ gian trong bước , giá chậu đồng rửa tay. Nghe quản sự trong nhà báo cáo tai mắt ở Nhàn vương phủ báo về, Nhàn vương phái đặt nhã thất ở lâu Ngọc Hộc ngày .

 

Trạch Hạc Minh nhíu mày, nhận lấy khăn từ tay tỳ nữ lau tay: "Sao cũng là ngày ở lâu Ngọc Hộc?" Hôm nay nhị thúc của Thôi Tứ nương đến đưa thiệp, thiết tiệc ở lâu Ngọc Hộc để đáp tạ chuyện giấy phép khai thác mỏ, mời hạ cố quang lâm, cũng chính là ngày .

 

Trạch Hạc Minh lộ diện, quản sự lấy cớ Quốc cữu bận rộn công vụ để từ chối. Hắn tùy tay ném chiếc khăn chậu đồng, xoay xuống ghế, bưng chén lạnh: "E rằng đây là cái bẫy mà Thôi Tứ nương giăng cho ."

 

Lần ở Bùi trạch, Trạch Hạc Minh và kẻ mắt cao hơn đầu là Tạ Hoài Châu chẳng đều Thôi Tứ nương thiết kế một ván đó .

 

"Bất kể bẫy , chỉ cần ngài lộ diện thì cô tính kế ngài. Nếu Quốc cữu yên tâm, lão nô sẽ sai canh chừng." Quản sự . Chân mày Trạch Hạc Minh vì lời quản sự mà giãn , trái còn nhíu c.h.ặ.t hơn: "Ta luôn cảm thấy Thôi Tứ nương đó..."

Loading...