Công Chúa, Xin Hãy Chịu Trách Nhiệm - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-07 10:00:37
Lượt xem: 2,057

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở miệng là đòi tiền, giơ tay là đòi quyền, đại trạch bảy gian chuẩn sẵn, còn lo tiền đồ cho đứa con trai út của ông .

 

Trong lời ngoài ý, một bộ dáng “con trèo cao, cả nhà tất theo đó mà phất lên”.

 

Ta chống cằm, như xem trò diễn mà hai họ hát bộ.

 

Muốn thấy hoang đường.

 

Bọn họ khiến nảy sinh một ảo giác rằng tính tình .

 

Ngay lúc đang cân nhắc là tự tay lôi ngoài sai thị vệ đuổi , Lục Nguyên Hối trở về.

 

Hắn còn kịp quan phục, ở cửa, mặt biểu cảm gì.

 

Ánh mắt lướt qua phụ kế của , cuối cùng dừng .

 

Sau đó bước tới, vươn tay, túm lấy cổ áo của phụ .

 

Phụ vốn cao, nhấc lên như , chân liền rời khỏi mặt đất.

 

Quẫy đạp hai cái sững .

 

Mẹ kế hét lên ch.ói tai.

 

Lục Nguyên Hối để ý, cứ thế xách phụ ngoài, như xách một con gà đang vùng vẫy.

 

Phụ hồn, c.h.ử.i mắng, giọng càng lúc càng xa.

 

Ta cất giọng hỏi: “Tối nay còn về ăn cơm ?”

 

Bước chân dừng, giọng từ hành lang vọng : “Về.”

 

Gọn gàng dứt khoát.

 

Ta nhướn mày, uống .

 

15

 

Chiều tối Lục Nguyên Hối trở về, đang ở trong viện cho cá ăn.

 

“Giải quyết xong ?” đầu, rắc một nắm thức ăn xuống ao.

 

“Giải quyết .” giọng bình bình.

 

“Giải quyết thế nào?”

 

“Ký văn thư.” bước tới, bên cạnh , “lập khế ước hai bản, bọn họ cầm tiền rời , vĩnh viễn dây dưa nữa.”

 

Tay rắc thức ăn khựng .

 

Chỉ thôi .

 

Hắn , trong mắt cũng hiện lên chút ngạc nhiên, dường như hiểu vì phản ứng như .

 

“Bọn họ… chịu ký?”

 

Hắn nghĩ ngợi: “Cho chút tiền. Ba nghìn lượng, cắt đứt sạch sẽ.”

 

“……”

 

Với bộ mặt tham lam của phụ , cho cả núi vàng cũng lấp đầy cái hố đó.

 

Sau tất sẽ dây dưa dứt.

 

Lục Nguyên Hối vẫn còn quá non, lòng khi tham thì điểm dừng.

 

Ta im lặng một lúc.

 

Dưới ao, cá chen chúc thành một mảng, há miệng chờ ăn.

 

Ta phủi tay, sang .

 

Hắn trong ánh chiều tà, quan phục mặc chỉnh tề chút xộc xệch.

 

Mày mắt bình thản, như thể thật sự giải quyết xong một mối phiền toái.

 

Ta thấy giọng , bình tĩnh: “Hay là… nhổ cỏ tận gốc?”

 

Lời khỏi miệng, liền hối hận.

 

Ngu thật. Triệu Trường Doanh, đó là cha ruột của .

 

tệ đến cũng là ruột thịt, ngươi ở đây giả Diêm vương cái gì.

 

Ta đang định đỡ vài câu, thì thấy Lục Nguyên Hối cả sững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-chua-xin-hay-chiu-trach-nhiem/chuong-6.html.]

 

Hắn , mắt mở lớn.

 

Trong lòng “thịch” một cái.

 

Xong , dọa sợ . Mọt sách nào từng lời .

 

Lục Nguyên Hối đột ngột bước lên một bước, giơ tay che miệng .

 

Hắn liếc nhanh sang hai bên, bốn phía trống trải, chỉ cá trong ao đang quẫy nước.

 

Lúc mới cúi đầu, ghé sát bên tai , hạ giọng gấp gáp:

 

“Điện hạ. Chuyện thể giữa thanh thiên bạch nhật?”

 

Hồng Trần Vô Định

Ta: “……?”

 

Ta gỡ tay , thôi.

 

Lục Nguyên Hối tự nhiên tiếp lời.

 

Sắc mặt nghiêm túc, còn tiến sát về phía nửa bước.

 

Giọng hạ thấp hơn nữa, như kẻ trộm bàn mưu:

 

“Việc , nếu thật sự , cũng đợi ban đêm, đóng cửa , chỉ hai chúng chậm rãi bàn bạc.”

 

——Lục Nguyên Hối thật sự đang cân nhắc.

 

Không cân nhắc “ nên ”, mà là cân nhắc “ thế nào”.

 

Buổi tối Lục Nguyên Hối tỉ mỉ cho kế hoạch của .

 

Ta ngẩn : “…Ngươi học mấy chiêu mượn d.a.o g.i.ế.c ?”

 

Hắn chỉnh sắc mặt, nghiêm trang : “Điện hạ, thể gọi là mượn d.a.o g.i.ế.c .”

 

Ánh nến lay động gương mặt , nửa sáng nửa tối.

 

“Nợ thì trả tiền, lẽ trời xưa nay.” giọng đều đều, như đang sách, “thần chỉ là để cho nên , những chuyện nên .”

 

Ta bật : “Nếu bọn họ trả thì ?”

 

“Không trả .” giọng chắc nịch, mí mắt cũng nhấc, “cũng sẽ trả.”

 

“Ta đỗ Trạng nguyên, cưới công chúa, tin tức sớm truyền về quê. Ông kinh, chủ nợ dõi theo, tiền, ai tin.”

 

“Ba nghìn lượng đủ lấp hố. Chủ nợ chỉ càng tin rằng ông giấu vàng mà chịu lấy .”

 

Ta nghĩ một chút: “Nếu chủ nợ dẫn theo cha ngươi, tới cửa tìm ngươi đòi tiền thì ?”

 

Lục Nguyên Hối ngẩng mắt, ánh rơi mặt .

 

Ánh mắt sạch sẽ lạ thường, thậm chí còn mang theo chút vô tội.

 

“Ta là của Trưởng công chúa.” đương nhiên, “bọn họ dám động ?”

 

Ta sững một nhịp, bật .

 

“Được lắm Lục Nguyên Hối.” chọc trán , “cũng dựa thế bắt nạt khác .”

 

Vành tai đỏ, né.

 

“Việc xử lý cho ngươi.” khoát tay.

 

Hắn , ánh nến trong mắt khẽ nhảy lên một cái.

 

“Đa tạ điện hạ.”

 

Giọng trầm thấp, cảm xúc.

 

16

 

Một tháng , Lang Gia truyền tới tin tức.

 

Lục phụ ôm ba nghìn lượng bước chân cửa nhà, liền đám chủ nợ mai phục nhiều ngày đè xuống.

 

Chút bạc ngay cả tiền lãi lẻ cũng đủ, cả nhà ba đều áp phu dịch dài hạn để trả nợ.

 

Lục phụ gào lên đòi kinh tìm con trai lớn, con ông nay là phò mã, núi vàng biển bạc đều .

 

Đám chủ nợ xong thì phá lên, vung tay tát cho ông một cái:

 

“Chạy tới địa bàn của khác để đòi nợ . Chúng khùng ?”

 

Đánh cho một trận trò, trông chừng càng c.h.ặ.t hơn.

Loading...