Công lược nam chính ba năm, cuối cùng tôi ở bên hệ thống - 2
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:47:43
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
“Giang Vận, chuyện với em.”
Vừa phòng, Chu Quyện mạnh dạn kéo tay .
Lông mày khẽ nhíu, đôi mắt sâu chứa đầy tình cảm, chằm chằm .
“Giang Vận, em gọi chú đến đây chỉ để chọc tức ?”
“Chỉ cần em nhận , thể coi như chuyện hôm nay từng xảy .”
“…”
Cảm giác như con ruồi bay họng , nghẹn và buồn nôn.
rút tay thì phía , một bóng áp sát .
“Chu Quyện, đêm hôm đừng để tát .”
Nói xong, thẳng tay kéo phòng ngủ.
Tuyệt thật, hệ thống cử đến đúng kiểu thích , mắng, khí thế.
Tề Nghiễn Lễ , một “tổng tài vest đen” chính hiệu, mắng cũng đầy phong độ.
Cái loại đàn ông đúng cầm roi da, lạnh giọng lệnh để quỳ xuống gọi “Daddy” mới .
Hệ thống đúng là… quá hiểu .
Vào đến phòng, chỉ quấn khăn tắm, lau tóc cúi đầu, vài giọt nước theo lọn tóc ướt lăn xuống tận cổ.
Ba năm, suốt ba năm trời , tại chỉ quanh quẩn bên Chu Quyện?
Cảnh ngay mắt, vẫn cố nén lòng , vì còn chuyện quan trọng hơn.
“Tề Nghiễn Lễ… là hệ thống phái đến cứu ?”
Động tác khựng , giọng trầm thấp, khàn mà từ tính:
“Coi như .”
Nghe xác nhận, lập tức tiến lưng , háo hức hỏi:
“Anh từng gặp hệ thống ? Anh kích thước của nó chứ?”
vẫn luôn nghi hệ thống là robot , kiểu máy tính đời cũ, chậm ít .
Vì luôn tò mò về hình dạng thật của nó.
Tề Nghiễn Lễ khẽ cau mày, vành tai thoáng đỏ:
“189, 26.”
…Gì , đo cơ thể ?
nhíu mày, vẻ chê bai:
“Cũng bình thường thôi.”
Robot mà thẩm mỹ tệ quá .
Mặt sầm xuống ngay:
“Em thử ?”
Ba năm trò chuyện cùng hệ thống, đương nhiên “thử” , ý là thử nhắn tin, thử tương tác… chứ gì .
“Ừ, lắm, chậm và đơ.”
Anh vứt khăn tắm xuống, tiến gần , giọng trầm xuống:
“Thế , hả… chủ thần đại nhân?”
sững .
Cách gọi đó , hệ thống cũng từng y như !
hoảng hốt chộp lấy điện thoại của , lật xem lịch sử chat.
Kéo mãi, kéo mãi đến tận đầu danh sách , và c.h.ế.t lặng.
Ba năm qua, “hệ thống” vẫn nhắn với … hóa là thật!
Những say xỉn, phát điên giữa đêm, than thở, lóc… bộ đều là hết.
Nấm Lùn Team
Tề Nghiễn Lễ chống một tay lên giường, cúi đầu , khóe môi cong lên:
“Còn cần chứng cứ gì nữa ?”
“ thích loại hoa nào nhất?”
“Hướng dương.”
“Nơi bắt cóc khi nhỏ?”
“Viện phúc lợi Kiến Hoa.”
“Lần đầu gặp Chu Quyện ở ?”
“Bờ sông.”
…
Xong . Chính là !
bấn loạn, vớ bừa một bộ đồ chui phòng tắm trốn.
vẫn nghĩ hệ thống chỉ như một trợ lý ảo, ai ngờ bên là thật.
Nghĩ cảnh say khướt, nhắn tin linh tinh cho suốt ba năm qua…
Trời ơi, c.h.ế.t quá.
Vậy mà còn dám hệ thống “189, 26”…
Không lẽ là ,
chợt hiểu , mặt đỏ bừng như lửa.
Không thể nào… công khai trêu ghẹo hệ thống thật ?!
Vì quá hổ, nán trong phòng tắm lâu mới dám bước .
Tề Nghiễn Lễ lúc ngủ đất.
Đôi chân dài co , hàng mi khẽ rung , trông điềm tĩnh đến lạ.
Thôi thì, cứ coi như gì xảy .
dọn dẹp qua loa lên giường ngủ.
Không do giường quá êm do ám ảnh, cứ trở mãi.
Lại mơ cùng một cơn ác mộng.
Năm mười hai tuổi, ba tháng khi cha ruột đón về từ viện phúc lợi, bắt cóc.
Cô bạn nhất khi mặt , xoay con d.a.o găm tay.
Cô túm cằm , ép ngẩng đầu :
“Giang Vận, tại cha mày giàu như thế, còn tao lũ khốn đó lừa bán để trả nợ?”
Ngày đón về, hôm cha cô cũng đến tìm con.
từng vui cho cô .
Không ngờ, gặp tiếp theo , trong cảnh .
Lưỡi d.a.o lạnh lẽo lướt qua mặt . sợ đến cứng , chỉ trân trân.
Chúng từng là bạn cơ mà.
Cuối cùng, khi cô mắng c.h.ử.i đủ, một đàn ông áo đen :
“Được , bớt điên . Lấy tiền chuộc xong là rút.”
cô cách nào mà thuyết phục một lớn theo kế hoạch đó.
Nhân lúc họ cãi ở cửa, ôm gấu bông bỏ chạy.
Con đường mặt dài vô tận, chạy mãi mà thấy điểm dừng…
choàng tỉnh khỏi ác mộng , và phát hiện đang đè lên Tề Nghiễn Lễ.
Chiếc váy ngủ lụa kéo cao đến tận eo, hai tay quấn c.h.ặ.t quanh hông .
Anh tỉnh, ánh mắt vẫn dán lên trần nhà, tiếng động liền sang:
“Tỉnh ?”
thói quen mộng du, nhưng … chui xuống đất, chui chăn từ bao giờ, !
Trời ơi… gì kỳ cục đấy chứ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-luoc-nam-chinh-ba-nam-cuoi-cung-toi-o-ben-he-thong/2.html.]
đỏ mặt chui sâu trong chăn, giọng run run:
“Giờ… giờ đây?”
Chiến lược tình cảm vẫn cập nhật mới, hy vọng “phạt” gì nữa…
Nhắc đến phạt, rùng nhớ tự ý nhảy xuống sông cứu Chu Quyện.
Đêm đó, đang ngủ thì tê rần như điện giật.
Chỉ một thôi, nhưng bao giờ lặp cảm giác đó nữa.
Tề Nghiễn Lễ chậm rãi dậy, bình thản cài nút áo.
Khóe môi khẽ nhếch, giọng ung dung:
“Không cả. Nam chính , để đảm nhiệm.”
5
Tề Nghiễn Lễ phòng tắm, quần áo xong thì tiếng gõ cửa.
Người ngoài là Lâm Yên.
Cô hai tay nâng ly , tấm khăn choàng hờ hững, để lộ vài vết đỏ mờ mờ cổ.
“Ôi chao, gõ nhầm cửa , thì là chị .”
khoanh tay, dựa khung cửa, nhàn nhã cô diễn.
Tối qua, khi tắm xong, từ căn phòng đối diện vọng những tiếng động… quen.
Bây giờ bước từ đó, giả vờ nhận cửa?
“Chị ơi, em nhiều mồm, nhưng Quyện trong lòng thật chị đấy, chỉ là cách thể hiện thôi.
Gói chị tặng sinh nhật , cất tầng cao nhất của tủ , cho ai động .”
“ chị , vì giận mà … ở bên chú của , chuyện đó đúng .
Nếu chị chịu xuống nước lành, chuyện sẽ thôi.”
từng rong ruổi suốt nửa năm trong vườn , hương vị đó mà nhận , trong tay cô , chính là gói tặng Chu Quyện.
“Lâm Yên,” nhướng mày, giọng lạnh tanh, “ nhớ là từng đắc tội với cô.
Nếu là vì Chu Quyện, thì bây giờ cô càng nên ngoan ngoãn bám chắc cái đùi vàng của .”
Hệ thống từng điều tra giúp , chuyện cô nhà họ Chu “vô tình tài trợ” năm đó, chẳng đơn giản chút nào.
thôi, giờ chẳng còn liên quan đến nữa.
Ngay cả Chu Quyện còn cần, huống chi là cô .
Lâm Yên định mở miệng phản bác, nhưng thấy tiếng cửa phòng lưng mở, liền đổi giọng ngay tức khắc , nét mặt yếu đuối, giọng run run như đoá hoa nhỏ trong mưa:
“Chị ơi, chị gì cũng , nhưng đừng trách Quyện. Anh thật sự yêu chị.”
Chu Quyện bước , áo sơ mi cài hờ, vết đỏ xương quai xanh che nổi.
Có lẽ vì chột khi thấy , kéo Lâm Yên , lúng túng :
“Giang Vận, tối qua Lâm Yên thấy buồn nên uống rượu cùng, bọn chỉ uống say thôi, gì hết.
Còn em và chú … tin là chẳng chuyện gì . Đừng giận nữa, về .”
cạn lời.
Hay thật, hết phần khác .
Trước đây mấy cô khác cùng lắm là ôm hôn trêu ghẹo, giờ rõ ràng chuyện xảy , vẫn trắng như .
Ba năm qua, đúng là đem tình cảm cho ch.ó gặm.
Tức đến mức chẳng tìm nổi từ nào đủ cay độc để mắng .
“Cái gì đây? Ai mới sáng sớm mà cửa nhà phun phân thế ?”
Giọng trầm ấm vang lên từ lưng , Tề Nghiễn Lễ trong bộ vest, thắt cà vạt, mạch m.á.u nổi cánh tay.
Chuẩn câu . Sảng khoái cực kỳ.
Lâm Yên thấy tiếng, liền “đúng giờ” bước , giọng ngọt mà yếu, khẽ vịn chân :
“Ah Quyện… tối qua chân em mảnh kính cứa, hình như vẫn còn miếng nhỏ… xem giúp em với?”
Trước mặt Tề Nghiễn Lễ, Chu Quyện gần như chạy trối c.h.ế.t, còn quên đóng sập cửa lưng.
Tốt, hai cứ khóa c.h.ặ.t trong đó .
, đưa tay giúp Tề Nghiễn Lễ chỉnh cà vạt.
Kẹp cà vạt mát lạnh chạm đầu ngón tay, mang đến cảm giác thật dễ chịu.
Từ khoảnh khắc tối qua khi xuất hiện như vị thần giáng thế,
thứ dường như bước sang quỹ đạo khác hẳn.
khẽ bóp nhẹ cà vạt, mỉm :
“Đi thôi, tìm chỗ chuyện.”
6
“Vậy… là chủ nhân của thế giới ?”
Tề Nghiễn Lễ đưa đến một quán cà phê riêng tầng thượng , từ đây thể bao quát bộ Hải Thành.
“ . Thế giới xây dựng dựa thế giới tinh thần của em.
Còn , chỉ là hỗ trợ.”
Anh chống tay lên bàn, , giọng đều đều:
“Suốt ba năm qua, hoạt động trong Hải Thành với danh nghĩa Tề Nghiễn Lễ, nhưng nếu lệnh triệu hồi của em, thể tự ý bước cốt truyện, chỉ thể ở bên ngoài, dùng điện thoại để liên lạc.”
“Em thể coi là Thái hậu, còn là tể tướng.
nếu Thái hậu vẫy tay bảo nam sủng… cũng từ chối .”
Anh bất ngờ nghiêng sát , ánh mắt sâu như hồ nước, chậm rãi gọi :
“Chủ thần đại nhân của .”
Tim run lên.
Chắc chắn là do tiểu thuyết nhiều quá …
Ba năm qua, cố gắng nhiệm vụ từng chút một,
nhưng hóa thứ chẳng như nghĩ.
“Tại sớm?”
“Em bao giờ hỏi.
Và chính em chọn theo đuổi Chu Quyện , tưởng em thật sự thích .”
thích Chu Quyện ?
Có lẽ từng thích thật.
Cậu giống hệt kiểu con trai mà tuổi trẻ từng khát khao , càng càng ám ảnh.
như cơn gió, chẳng bao giờ nắm giữ .
luôn nghi ngờ rằng Chu Quyện trái tim.
Không trái tim thì cũng chẳng tình yêu.
Nhìn hồ nước uốn lượn phía xa, khẽ lắc đầu.
“Thôi, chuyện qua .”
“Vậy… thể rời khỏi thế giới ?”
vẫn từ bỏ niềm tin rằng , nếu thành nhiệm vụ, thể hồi sinh như trong tiểu thuyết.
Dù , Giang Vận của thế giới thực chắc vẫn đang giường bệnh.
“Dựa theo kinh nghiệm của ,” ,
“một thế giới tinh thần yên sẽ dần tan biến tự nhiên.
Nói cách khác, nếu em cảm nhận hạnh phúc của yêu và yêu, thế giới sẽ biến mất.”
Ra …
vẫn cần một nam chính.
ngẫm nghĩ một lát, ngẩng đầu , hếch cằm:
“Vậy thì là .”
Trong thoáng chốc, Tề Nghiễn Lễ sững .