Công lược nam chính ba năm, cuối cùng tôi ở bên hệ thống - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:48:23
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Khi tỉnh , đang trong một nhà kho cũ nát.

Cánh cửa sắt rỉ đối diện thẳng bờ sông ,

sóng nước cuộn trào, như chỉ chờ một giây nữa là tràn nuốt hết nơi .

Bên cạnh còn một khác trói , Lâm Yên.

…Cô Chu Quyện đưa nước ngoài ?

Chiếc váy trắng của Lâm Yên dính đầy bùn đất và rêu xanh, ống chân lấm lem, quanh mắt cá mấy vết trầy đỏ.

gọi tên cô , lấy chân đá nhẹ.

Đôi mắt nai mới chầm chậm mở ,

lạ , dù ánh của cô vẫn ngập ngụa “tình cảm”,

nhưng chẳng hiểu , cứ khiến liên tưởng đến kẻ từng bắt cóc năm 12 tuổi.

lắc đầu.

Không thể nào, chẳng lẽ trong cái thế giới do dựng nên, còn cả kẻ thù kiếp ?

Lâm Yên tỉnh hẳn, hốt hoảng quan sát xung quanh.

Vài sợi tóc rối phủ lên má, khuôn mặt cô thêm vẻ yếu đuối, thê lương.

“Chị… chị ơi, chuyện ?”

cũng hỏi cô đấy. Chu Quyện chẳng cô sang nước ngoài ?”

Nhắc đến Chu Quyện, gương mặt “bình yên thanh khiết” của cô lập tức sụp đổ.

“Hừ, tại Quyện đưa nước ngoài?

Không nhờ chị cả đấy ?”

lén bật máy ghi âm giấu trong n.g.ự.c áo ,

thứ mà Tề Nghiễn Lễ dúi cho khi .

Những lời , giữ , để phát trong ngày cưới của hai họ.

“Cô đừng oan cho .

là dì tương lai của cô, chứ chẳng hứng chia rẽ đôi lứa nào cả.”

Lâm Yên chẳng thèm giả vờ nữa.

nhạt, ánh mắt lạnh lùng như d.a.o,

giọng nghiến qua kẽ răng như con sói con đang giữ mồi:

“Giang Vận, chị thử thật xem ,

nếu chị nhân lúc du học mà quấn lấy Quyện,

thì chị thể ở bên ba năm ?”

“Giờ giở trò ‘xa để gần’, chị tưởng thật lòng ?

Anh Quyện chỉ chịu nổi khi luôn với bỗng dưng rời thôi.

Đợi đến khi chị nịnh , quá ba tháng, sẽ chán chị ngay.”

Phải , cô cũng tinh thật.

“Thứ nhất,” bình tĩnh ,

“khi theo đuổi Chu Quyện, độc , và mặt vẫn gọi cô là em gái.”

“Thứ hai, vốn chẳng định .

Nên vì phí công bám lấy , cô nên dành thời gian giữ lấy .

Đến lúc đó, – với tư cách là dì – nhất định sẽ tặng quà mừng cưới thật to.”

Lâm Yên xong, bật như chuyện thế kỷ.

“Cười c.h.ế.t mất, thích .”

“Không thích ?”

cau mày, hiểu.

Thế cô bắt cóc gì?

lúc đó, một gã đàn ông đeo mặt nạ đen bước , xách theo một túi đồ…

bên trong t.h.u.ố.c nổ.

điên mất !

Nếu c.h.ế.t ở đây, liệu ngoài đời thật c.h.ế.t luôn ?!

Tề Nghiễn Lễ, mau dịch chuyển tới đây !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-luoc-nam-chinh-ba-nam-cuoi-cung-toi-o-ben-he-thong/4.html.]

quanh điên cuồng, nhưng càng càng tuyệt vọng ,

thậm chí còn đang ở .

suy nghĩ của thì cũng chẳng tìm nổi!

Gã đàn ông rút hai dây t.h.u.ố.c nổ, thành thạo quấn quanh và Lâm Yên.

“Anh ơi, gì từ từ , điện thoại, gọi , chắc chắn sẽ mang tiền tới!”

một chữ cũng đáp,

chỉ dùng bàn tay to bè đè c.h.ặ.t xuống, trói gọn trong vài giây.

trói c.h.ặ.t, mồ hôi lạnh tuôn từng giọt.

Ngược , Lâm Yên thì điềm nhiên, còn chỉ trỏ dạy cách buộc dây.

Không đồng phạm thì nhảy xuống sông cho xem!

Hắn trói xong, thẳng dậy, hai tay chắp lưng, y như đang… canh chừng.

dám cử động, liếc sang cô :

“Bây giờ Chu Quyện vẫn còn mê mẩn đấy.

Nấm Lùn Team

Nếu chuyện , cô nghĩ tha cho cô ?”

Thực đang đ.á.n.h cược.

Tay ướt mồ hôi, tim đập loạn xạ.

nhếch mép khẩy,

“Giang Vận, Chu Quyện đang trong bệnh viện vì t.a.i n.ạ.n xe.

Chị đoán xem, tại tai nạn?”

“Anh ăn, ngủ, ôm cái thiệp đỏ rách nát ,

đòi sân bay tìm… cái viên c.h.ế.t tiệt nào đó.”

, lẽ là vườn từng thuê ở Giang Nam.

“Giang Vận, đàn ông ngoài cửa đó là cha ,

ông bán lấy tiền.

dối rằng học thể kiếm nhiều hơn,

nên ông mới cho học thêm vài năm.

, cách đó chẳng kéo dài lâu.

Sau đó, để mắt đến nhà họ Chu.”

“Nếu mà chọn, quyến rũ Tề Nghiễn Lễ.

Đáng tiếc, như tảng băng, chẳng dính ai.

Không còn cách nào khác, đành chuyển hướng sang Chu Quyện – thằng ngốc dễ lừa.”

Giọng cô nhắc đến Chu Quyện đầy khinh miệt.

chợt nhớ ,

khi mà uống rượu đến xuất huyết dày,

vì một cuộc gọi của Lâm Yên mà bay sang bên đại dương.

Lúc về, chẳng một lời giải thích,

chỉ là nụ môi giấu nổi.

Đó là khoảnh khắc khiến buông bỏ nhất trong ba năm qua.

từng nghĩ, ít nhất ai đó yêu thật lòng.

giờ ,

thật bi thương, chẳng ai yêu cả.

Lời của Lâm Yên khiến run lên bần bật.

Lần đầu tiên, cảm thấy thế giới đáng sợ, xa lạ đến thế.

Trong lòng chỉ còn cầu nguyện:

Tề Nghiễn Lễ, mau tới !

xuất hiện ở cửa đầu tiên ,

là Trương Gia.

Anh vội vã bước , giày da sang trọng dính đầy bùn đất.

Anh … đến đây gì?

Như suy nghĩ của , Lâm Yên cong môi khẽ:

“Hay lắm, màn kịch sắp bắt đầu .”

Loading...