Công lược nam chính ba năm, cuối cùng tôi ở bên hệ thống - 6
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:49:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Anh gầy .
Tề Nghiễn Lễ mặt , mặc bộ vest xám tro, khí chất quen thuộc ùa về như sóng tràn.
“Tại hôm nay ăn mặc nghiêm túc thế?” – chớp mắt.
“Tuần là ngày ghi thiệp mời, ngày cưới của chúng . Anh thử đồ , ?”
sững , cái “đám cưới” bịa để Chu Quyện c.h.ế.t tâm, chẳng ngờ sắp thật sự diễn .
bờ vai vững chãi của , ánh đèn phản chiếu lên chiếc đai da đen tay áo.
Đẹp trai , mặc gì cũng , thậm chí mặc còn hơn.
Vừa mới nghĩ xong, Tề Nghiễn Lễ mỉm , như suy nghĩ của :
“Anh nghĩ nên nhắc em một câu , bây giờ thể suy nghĩ của em .”
!!!
trừng mắt , ngơ ngác như sét đ.á.n.h.
Cái thế giới … lén nâng cấp khi nào thế?!
“Từ… từ bao giờ?”
“Từ cái lúc em tưởng tượng cảnh trói , bắt quỳ xuống cầu xin tha thứ.”
… c.h.ế.t.
Tất cả những “suy nghĩ vàng khè” đó , tiêu !
chui tọt chăn, chỉ ló hai con mắt.
Thế thì mặt , còn bí mật gì nữa .
“Vậy… vì em yêu hơn nên mới suy nghĩ của em ?”
Không ngờ, Tề Nghiễn Lễ khẽ đổi sắc mặt, chỉ nhạt:
“Có lẽ .”
Cái gì mà “ lẽ”?
Không suy nghĩ cảm nhận tâm trạng,
Tề Nghiễn Lễ cúi đầu, nhẹ nhàng xoa đầu , khẽ mà buồn:
“Chủ thần đại nhân… lẽ, em sắp rời .”
rõ rời khỏi phòng bệnh khi nào.
Theo lời kể, đầu tiên kết nối với thế giới thật
là khi lao xuống sông cứu Chu Quyện.
Sau đó, sốt cao, viện nhiều ngày.
từng nghĩ cú “điện giật” đó là hệ thống trừng phạt ,
nhưng thật , đó là máy kích tim trong cơ thể hoạt động.
Hôm , cận kề cái c.h.ế.t.
Và cũng là đầu là ai , phận thật của .
Từ đó, luôn tìm cách ngăn mạo hiểm.
Còn ngã xuống nước , trong dự tính của .
Giao tiếp bằng sóng não, thật chính là dấu hiệu của ý thức đang dần tỉnh .
Nói cách khác ,
sắp tỉnh trong thế giới thực.
Và khi đó, thế giới sẽ sụp đổ.
Cùng với nó, là sự biến mất của Tề Nghiễn Lễ.
13
Khi tìm thấy , đang sân thượng ngắm .
“Lạnh ?”
trả lời, để mặc choàng tấm khăn len lên vai.
Hơi ấm mềm mại lan , ôm lấy như vòng tay .
“Tề Nghiễn Lễ,” hỏi nhỏ,
“Đây chính là cái gọi là ‘nỗi sợ vô biên’ của ?”
Khi con cảm nhận tình yêu, não bộ sẽ hồi sinh,
thế giới ảo sẽ tan rã ,
và chúng sẽ bao giờ gặp .
Anh mím môi, gì.
Bầu trời đêm tĩnh lặng, băng vụt sáng biến mất.
từng thấy Tề Nghiễn Lễ trầm lặng như thế.
Một lúc , cố , đung đưa sợi tua len chọc :
“Này, tuần rảnh ?”
Anh ngẩng đầu, gượng : “Lúc nào cũng rảnh.”
“Vậy thì thứ Tư tới, lễ cưới vẫn diễn như kế hoạch , nhớ đến nhé.”
Nói xong, xoay bỏ , để bóng lưng nhẹ bẫng.
, hiểu hết.
Anh cảm nhận tâm trạng của , chắc chắn còn đau hơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cong-luoc-nam-chinh-ba-nam-cuoi-cung-toi-o-ben-he-thong/6.html.]
Chủ thần đại nhân cũng hết cách .
Sao nhân gian, mỗi cuộc gặp gỡ đều ngắn ngủi đến ?
14
Đám cưới tổ chức bên bờ sông.
chọn chiếc váy cưới lộng lẫy nhất đời.
Tề Nghiễn Lễ mời tất cả bạn bè thương trường.
Ngay cả Chu Quyện cũng xe lăn, ở hàng ghế đầu.
Anh trầm lặng hơn, dường như học cách chín chắn.
bước t.h.ả.m đỏ, tà váy dài cả chục mét quét nhẹ mặt sàn.
Ở cuối lối , Tề Nghiễn Lễ đó ,
vẫn bộ vest hảo, ánh mắt dịu dàng, như từng thấy .
Anh luôn gọi là “chủ thần đại nhân”.
với , mới thật là vị thần bước xuống nhân gian.
Khi nghi lễ bắt đầu, Tề Nghiễn Lễ cúi xuống,
hôn lên chiếc nhẫn ngón tay , giọng khẽ run:
“Nếu chỉ ước một điều,
mong thể sống lâu trăm tuổi, chủ thần đại nhân.”
, Dù còn nhớ đến cũng .
Câu , vẫn .
Sao thể quên ?
Anh là Tề Nghiễn Lễ, từng đ.á.n.h thức cả thế giới của .
Một luồng sáng vàng lóe lên.
Khi mở mắt, chỉ thấy một màu trắng ch.ói lòa.
Xung quanh là y bác sĩ chạy tới lui, tiếng hô vang:
“Cô tỉnh ! Cô thật sự tỉnh !”
Khi bố lao đến bên giường, mới nhận ,
nước mắt chảy dài.
Một nỗi buồn sâu thẳm cuộn trào, nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
, , khẽ:
“Trời ơi, may quá… con vẫn nhớ .”
15
Sau khi tỉnh , mới , gây vụ t.a.i n.ạ.n khiến suýt mất mạng năm đó, chính là cô bạn từng bắt cóc khi còn nhỏ.
Xuất viện xong, việc đầu tiên là đến trại giam.
“Lâm Yển, bây giờ cô dùng cái tên đúng ?”
bình thản phụ nữ mặt. Có lẽ từng một thời, chúng là bạn .
“Giang Vận, đúng là mạng cô lớn thật. Nếu cô cái b.út ghi âm, đến nỗi như hôm nay.”
“Bố giàu là của cô, giáo viên mỹ thuật nổi tiếng thế giới là thầy riêng của cô. Còn ? chỉ thể nịnh bợ cái thằng súc sinh , lừa tiền, bắt cóc , thì mới đổi cơ hội học vài năm. Giờ bắt , cô vui ?”
bên song sắt, sự phẫn hận như ăn thịt trong mắt cô , giống một cây đinh sắc, găm thẳng .
bỗng nhớ đến Lâm Yển của thế giới .
“Lâm Yển, đầu gặp khi rời trung tâm phúc lợi, ôm một con gấu bông. Đáng lẽ nó là món quà định tặng cô. Cô ngủ nhẹ, từng nghĩ , đến nhà mới, cô ngủ .”
Lâm Yển khựng , hít sâu.
Dù , ở viện phúc lợi, chúng từng nương tựa mà sống.
“Từ lúc cô bắt cóc , giữa chúng chẳng còn liên quan gì nữa.”
“Cô chỉ tiền. Cô xúi đ.á.n.h đập , tất cả đều . Thế nên mới liều c.h.ế.t bỏ chạy.”
Nấm Lùn Team
“Cô câu ? Trong thế giới của quạ, thiên nga cũng là loài tội . lẽ … chúng đều thể là thiên nga.”
cuộc đời , vốn chẳng chữ “nếu”.
Rời khỏi trại giam, thấy cả lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
Hồi phục xong, từng từ bỏ việc tìm kiếm Tề Nghiễn Lễ.
hỏi bác sĩ tâm lý, ông bảo:
“Có thể đó chỉ là cơ chế tự cứu của tầng ý thức sâu trong não. Cái gọi là hệ thống… lẽ bao giờ tồn tại.”
tin.
Từ lúc tỉnh , bóng dáng Tề Nghiễn Lễ trong ký ức ngày càng rõ ràng , rõ đến mức thể là ảo giác.
Đẹp trai, c.h.ử.i giỏi, teleport, tháo b.o.m trong vest , một kẻ đầy sức sống như , chỉ là tưởng tượng?
cầm cọ vẽ, tỉ mỉ phác hoạ từng đường nét của .
say sưa đến mức nhận mẫu hẹn phòng.
“Vẽ giống lắm.”
ngẩng đầu , rơi ngay đôi mắt thể quen thuộc hơn.
Người đàn ông mặt giống hệt bản vẽ.
Bút trong tay rơi “cạch” xuống đất.
run rẩy:
“Anh… gì?”
“Anh em vẽ , chủ thần đại nhân.”