CỬA SON THÀNH TRO - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:05:00
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta thể tưởng tượng cảnh tượng ngày mai…
Vô ánh mắt chằm chằm , ép cúi đầu, bày dáng vẻ năm tháng yên lành, nếu sẽ coi là ô uế thanh danh của mẫu .
Chỉ cảm thấy bốn bề đều là địch, càng nghĩ càng buồn.
“Tri Thu, thu dọn đồ đạc, chúng thôi.”
5
Theo xe ngựa rời kinh thành ngày càng xa, cảnh sắc chung quanh cũng dần trở nên sáng sủa, thoáng đãng.
Nửa tháng nay, dọc đường liễu rủ ven bờ, oanh hót líu lo, gió ấm hiền hòa.
Văn nhân mặc khách ai cũng khen Giang Nam .
Dù cũng chạy ngoài , chi bằng chạy xa thêm một chút nữa.
“Bỏ nhà ” lẽ là chuyện táo bạo nhất từng trong suốt những năm tháng sống đến hôm nay.
Còn Thẩm gia, Vương gia… nhắc, nhắc, chỉ cần nghĩ tới thôi cũng thấy xui xẻo.
“Tiểu thư, sắp thành !”
Tri Thu vén rèm xe, hớn hở .
Qua khe rèm, thấy tòa thành lầu xây bằng đá xanh, treo từ xa ba chữ lớn “trấn Nghiễn Khê.”
So với trong ký ức, cũng chẳng khác mấy.
Thuở nhỏ từng xuống Giang Nam, cùng mẫu .
Nơi chúng đến chính là trấn Nghiễn Khê .
Mẫu thích nơi đây, vung tay một cái liền mua một tòa trạch viện, rằng khi rảnh rỗi thể tới đây tản tâm.
Không ngờ từ đó về chẳng bao giờ nữa.
Xe ngựa tiến ngõ Thính Lỗ.
Tri Thu vui mừng :
“Nô tỳ còn tưởng căn nhà sửa sang một phen mới ở . Không ngờ cửa lớn cũng lau chùi sạch sẽ. Ánh mắt chọn quản gia của phu nhân năm xưa quả thật chuẩn xác.”
Trong lòng cũng thấy yên tâm đôi chút.
“Đi chuẩn một phần tiền thưởng. Ông trông coi căn nhà trống bao năm như , cũng vất vả .”
“Vâng!”
Tri Thu đáp, thuận tay gõ cửa.
Qua một lúc lâu, bên trong mới vang lên tiếng bước chân.
Không ngờ từ khe cửa thò một cái đầu lông xù.
Sao là một đứa bé?
Nó chúng với vẻ do dự:
“Các… các là ai?”
6
Quản gia mồ hôi lạnh tuôn như tắm.
Ta trong hoa sảnh, tức đến bật .
“Ý ngươi là, ngươi tự ý đem trạch viện của mẫu cho khác thuê?”
Quản gia “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, ngay cả đứa trẻ bên cạnh cũng sợ đến run bần bật.
“Tiểu thư, tiểu nhân thật sự đường cùng … Lão mẫu hấp hối, cần nhân sâm để treo mạng. Tiểu nhân bán hết y phục cũng gom đủ tiền một thang t.h.u.ố.c.”
“Trông coi căn nhà trống , nhất thời quỷ mê tâm trí mới chuyện hồ đồ. Cầu xin tiểu thư nể tình tiểu nhân trông giữ trạch viện hơn mười năm, từng một ngày lơ là, xin tiểu thư mở lòng tha thứ!”
Tri Thu vốn tức giận vì Thẩm gia đối xử hà khắc với .
Nay thấy quản gia còn dám lừa giấu , càng phẫn nộ.
“Tiểu thư, đừng nhiều với ông nữa. Tiền viện lành cũng sắp bọn họ sửa thành diễn võ trường . Nô tỳ báo quan ngay, đuổi hết bọn họ ngoài!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cua-son-thanh-tro/3.html.]
Thần sắc khẽ động, cũng đang suy nghĩ nên xử lý thế nào cho thích đáng.
Ở kinh thành, những bên cạnh quen dối đầy miệng.
Hễ gặp chuyện liền lóc than thở sống khổ thế nào.
Ông sụt sùi kể lể, thật sự phân biệt là thật giả.
chuyện ông tự ý cho thuê trạch viện của chủ nhân thì rõ rành rành.
Dù là quản gia mẫu để , cũng dám dùng nữa.
“Trong đó là tiểu thư chủ nhà ?”
Ngay lúc còn do dự, ngoài hoa sảnh bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo.
Tri Thu tức tối :
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Chúng còn tìm các ngươi tính sổ, ngươi còn dám tự tìm tới.”
Người ngoài dường như chẳng để ý thái độ của nàng, tiếp tục :
“Có thể chuyện với tiểu thư một lát ?”
Tri Thu xách váy ngoài, mắng:
“ là một tên đăng đồ t.ử! Tiểu thư nhà chúng là thiên kim của Thẩm thị lang kinh thành, loại như ngươi cũng xứng gặp …”
Mắng đến cửa, nàng bỗng khựng , khí thế lập tức yếu vài phần, nhưng miệng vẫn chịu thua:
“Cười cái gì? Ngươi sắp gặp chuyện ?”
Thấy nàng lúng túng, liền nhanh ch.óng đưa cho nàng một bậc thang.
“Mau đây. Nếu chuyện, thì mời .”
Người bước cửa, lúc mới hiểu vì Tri Thu lúng túng như .
Người quả thật khôi ngô tuấn tú.
Trong kinh thành, công t.ử con nhà phú quý dung mạo tuấn tú ít, nhưng mắt quả thực mang một phong vị khác hẳn.
Vai rộng eo hẹp, tóc đen buộc dài, mày mắt sâu thẳm.
Làn da màu lúa mạch, khiến đôi mắt sáng đến lạ thường.
So với những công t.ử phấn son ở kinh thành, y giống như một con báo hoang lạc ổ mèo.
Y là luyện võ.
Ta mở lời: “Công t.ử tướng của binh sĩ trấn thủ biên cương.”
Quản gia vội vàng nịnh bợ:
“Tiểu thư thật tinh mắt. Thời đường chủ năm xưa từ Đoạn Vân quan trở về, c.h.é.m g.i.ế.c vô quân địch…”
Lời còn dứt, y nhẹ nhàng đá một cái.
Ngược khiến càng tò mò.
“Thời đường chủ?”
Y khẽ : “Thời Bất Di, chỉ là kiếm miếng cơm trong bang thuyền, đáng nhắc tới.”
Ta Tri Thu, nhưng lời với Thời Bất Di.
“Ta nhớ trưởng của hiện đang dẫn binh ở Đoạn Vân quan…”
Đừng hòng lừa .
Thật sự c.h.é.m g.i.ế.c vô quân địch, dựa chiến công , cũng thể chỉ một đường chủ nhỏ trong bang thuyền.
Dù bằng trưởng , ít nhất phong phó tướng cũng chẳng thành vấn đề.
Thời Bất Di hiển nhiên ý ngoài lời của .
Y nheo mắt , nghiêng đầu .
“Đoạn Vân quan… Thẩm Bá Quân? Vậy cô nương hẳn là của Thẩm tướng quân, Thẩm Đàn tiểu thư?”