CỬA SON THÀNH TRO - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:05:32
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta và Tri Thu cùng trợn tròn mắt.

 

Sao y đoán ?

 

Ta thấy thoải mái.

 

Nếu là ai, hẳn là tín bên cạnh trưởng. 

 

Nay co ở nơi , e là phạm nên đuổi ngoài.

 

Ta thẳng lưng, để khí thế y áp xuống.

 

“Nếu , thẳng luôn. Nơi là trạch viện mẫu để cho , tuyệt đối thể cho thuê.”

 

“Quản gia nhận của ngươi bao nhiêu bạc, trả gấp đôi. Mong khi Thời công t.ử rời , hãy khôi phục trạch viện về nguyên trạng.”

 

Trả gấp đôi xem như hào phóng. 

 

Cầm bạc thể thuê một trạch viện hơn.

 

Chỉ cần đầu óc bình thường, thể nào đồng ý.

 

7

 

Thời Bất Di đúng là đầu óc vấn đề.

 

Y nhất quyết ở đủ kỳ hạn thuê.

 

Y ở tiền viện, ở hậu viện, nước giếng phạm nước sông.

 

Ta tức đến mức bảo Tri Thu lập tức báo quan.

 

chỉ một câu của Thời Bất Di khiến rơi cảnh vô cùng khó xử.

 

“Thẩm cô nương, chỉ cô và nha cùng , nghĩ cũng là lén trốn ngoài. Nếu kiện lên quan phủ, tri huyện nhất định sẽ bán cho Thẩm thị lang một cái nhân tình, báo cho ông cô đang ở .”

 

“Ta thì khác. Thời mỗ chỉ sống yên với cô nương. Đến lúc tới tìm, cũng thể cái cớ cho cô nương, giúp che đậy đôi phần.”

 

Y đúng là đ.á.n.h rắn đ.á.n.h trúng bảy tấc.

 

Chỉ cần nghĩ đến việc lúc bắt trở về kinh thành, đối mặt với bao nhiêu lời chỉ trích, thấy đau đầu.

 

Thấy do dự, quản gia lo lắng bám c.h.ặ.t lấy vạt áo của Thời Bất Di, run rẩy khuyên nhủ:

 

“Tiểu thư, Thời đường chủ là hùng hảo hán nổi tiếng ở Nghiễn Khê, tuyệt đối thể chiếm tiện nghi của tiểu thư .”

 

Tri Thu dậm chân: “Còn vì ngươi!”

 

Quản gia lập tức dám hé răng nữa.

 

Cuối cùng, Thời Bất Di đưa cho một viên t.h.u.ố.c an tâm.

 

“Thẩm cô nương, hễ bất kỳ hành vi vượt lễ nào, cô cứ việc để Thẩm tướng quân đến bắt .”

 

 

Ta y, cảm thấy y căn bản hề sợ trưởng của .

 

Ngày hôm , y bò lên tường hậu viện, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó.

 

Thấy cau mày trừng y, y cũng tránh, ngược còn nhướng mày với .

 

“Thẩm cô nương, hôm nay gió lắm, ngoài chơi ?”

 

8

 

Tháng tư ở Nam Châu chính là lúc cỏ mọc oanh bay, cảnh sắc nhất trong năm.

 

Một con sông dài thông suốt bốn phía, chia thành hai mươi bốn ngõ của trấn Nghiễn Khê.

 

Theo Thời Bất Di len lỏi qua các con phố ngõ hẻm, bên cạnh ngừng những bán hàng rong gánh theo đủ thứ đồ vật mới lạ ngang, những nương t.ử dáng vẻ yểu điệu như khói nhẹ, cả những con mèo lười biếng phơi nắng mái hiên…

 

Thị trấn lười nhác khiến thứ đều trở nên mới mẻ lạ thường.

 

Tri Thu phía , khẽ lẩm bẩm:

 

“Tiểu thư, thật sự theo ngoài ? Lỡ đem bán mất, nô tỳ cũng tiền chuộc …”

 

Ta : “Đừng sợ, trong tay áo giấu d.a.o găm.”

 

Thời Bất Di : “Ta thấy đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cua-son-thanh-tro/4.html.]

 

Ta mặt đỏ tim loạn, kéo tay áo, bước nhanh hai bước đuổi kịp y.

 

“Thời Bất Di, ngươi là nam nhân đầu tiên ngoài vị hôn phu của đến rủ chơi.”

 

Thời Bất Di liếc một cái, lạnh:

 

“Thẩm cô nương đính hôn ?”

 

“Này, dù cũng hoa dung nguyệt mạo, gia thế , gì lạ .”

 

“Vậy rời nhà?”

 

“Thì… định trốn hôn mà… Ái chà, Thời Bất Di, ngươi chậm chút, theo kịp.”

 

Vừa dứt lời, Thời Bất Di đột nhiên dừng bước.

 

Ta kịp tránh, trực tiếp đ.â.m sầm lưng y.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Đâm đến mức sống mũi ê ẩm, nước mắt lập tức trào .

 

Đợi thở , mở miệng trách:

 

“Ngươi ăn cái gì mà cứng như đá…”

 

Ngẩng đầu lên chạm đôi mắt đầy ý vị.

 

Lúc Thời Bất Di chuyện còn nhíu mày, bây giờ yêu ma quỷ quái gì nhập , lộ cả hàm răng trắng.

 

Chưa kịp để ý gì, Tri Thu vội vàng chắn mặt .

 

“Tiểu thư, chứ?”

 

Thấy chỉ đỏ đầu mũi, Tri Thu sang Thời Bất Di nhe răng:

 

“Ta đếm , rẽ bốn con ngõ, ba cái ngã rẽ . Rốt cuộc ngươi đưa tiểu thư nhà ?”

 

“Đó.”

 

Thời Bất Di hất cằm về phía .

 

“Đến .”

 

Nghe , từ phía lưng y thò đầu .

 

Ta khỏi nhíu mày.

 

“Ngươi dẫn đến huyện nha gì?”

 

Vừa , vô thức lùi một bước.

 

Tên trông thì dáng t.ử tế, chẳng lẽ chỉ qua một đêm đổi ý, nhân cơ hội đem giao về kinh thành?

 

Nhìn vẻ đề phòng trong ánh mắt , Thời Bất Di bất đắc dĩ nhẹ, dứt khoát khoác tay qua vai , đẩy về phía .

 

“Thẩm cô nương, cô xem thường Thời mỗ quá . Đem cô về, chẳng lợi gì, điên mới cái việc lỗ vốn như .”

 

Y cúi , ghé sát tai .

 

“Hôm nay náo nhiệt, cô nương cửa một chút là .”

 

Hơi thở ấm áp bên tai khiến cả cổ tê rần.

 

Ta vội xoay , đỏ mặt mắng:

 

“Đăng đồ t.ử!”

 

Đợi khi trở về kinh thành, nhất định dạy dỗ y một trận.

 

Mắng thì mắng, nhưng vẫn tò mò về cái gọi là “náo nhiệt” mà y .

 

Ngẩng đầu , chỉ thấy huyện nha chật kín .

 

Bên trong đang xử án.

 

Tri huyện vuốt chòm râu nhỏ, nheo đôi mắt bé tí như hạt đậu xanh xuống công đường.

 

Chỉ thấy một phụ nhân áo vải lau nước mắt liên tục yêu cầu một công t.ử vai u thịt bắp bên cạnh trả con gái cho bà.

 

Công t.ử lưng về phía cửa huyện nha, tuy thấy nét mặt, nhưng chỉ giọng khinh bạc cợt nhả, cũng ngạo mạn đến mức nào.

 

 

Loading...