CỬA SON THÀNH TRO - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:07:22
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hẳn là nhận tin đến trấn Nghiễn Khê, sợ chuyện và Thẩm Y Liễu lén lút qua , nên mới vội vàng chạy tới.

 

Chuyện mà truyền ngoài, danh tiếng của sẽ khó lắm.

 

Hắn nỡ đ.á.n.h mất cái danh “song tinh cùng tỏa sáng” mà đời ca tụng .

 

Tri Thu chạy tiền viện ngóng tin tức, để một tiếp tục ôm đầu đau nhức.

 

Không bao lâu , nàng chạy trở .

 

“Tiểu thư, Thời công t.ử đang chặn ở tiền viện, mau từ cửa chạy .”

 

Vương Hoài Cẩn là cẩn thận đến mức nào.

 

Hắn đến trấn Nghiễn Khê lén gặp Thẩm Y Liễu mấy , thể cửa ?

 

Chuyện sớm muộn cũng đối mặt.

 

“Tri Thu, thu dọn đồ đạc, chúng trở về kinh thành.”

 

14

 

Khi chạy tới tiền viện, lúc thấy Thời Bất Di đang đối đầu với Vương Hoài Cẩn.

 

Vương Hoài Cẩn trừng mắt, thế nào cũng tin ở đây nam nhân.

 

Thời Bất Di lười biếng vác trường thương vai.

 

“Ai mắt dám xông trạch viện của tiểu gia, mau cút . Coi chừng gia đ.á.n.h ngươi văng ngoài.”

 

Đám thị vệ phía Vương Hoài Cẩn còn chịu nổi sự khiêu khích hơn cả chủ t.ử, lập tức định xông lên võ đài.

 

Vương Hoài Cẩn lạnh.

 

“Con ch.ó ở dám chiếm nhà của chủ nhân, lập tức đưa đến nha môn, để tri huyện Nghiễn Khê chăm sóc cho t.ử tế.”

 

Chỉ trong chốc lát, võ đài chật kín .

 

Rồi từng đ.á.n.h bay ngoài.

 

Ta kinh ngạc phát hiện, Thời Bất Di một đối đầu hơn mười thị vệ, hề rơi thế yếu.

 

cứ tiếp tục như cách.

 

Ngô quản gia run rẩy với rằng, ông thấy tiểu tư của Vương Hoài Cẩn cầm bài t.ử chạy về phía con phố dẫn đến huyện nha.

 

Nếu chuyện náo lớn, chịu thiệt chỉ thể là Thời Bất Di.

 

“Vương Hoài Cẩn, bảo của ngươi dừng tay.”

 

Ta từ hành lang bước .

 

“Nàng bảo vệ ?”

 

Gương mặt điềm tĩnh tự nhiên của Vương Hoài Cẩn dần xuất hiện vết nứt.

 

mất mặt Thời Bất Di, nhanh điều chỉnh cảm xúc.

 

Hắn đưa tay về phía :

 

“Đàn nhi, đến lúc theo về kinh .”

 

Ta cho mặt mũi .

 

Ta thẳng qua mặt , chắn Thời Bất Di.

 

Nhìn đám thị vệ chịu xuống đài, mở miệng mắng thẳng:

 

“Đồ ch.ó mắt, dám bẩn trạch viện của mẫu , cút ngay cho .”

 

Vương Hoài Cẩn ý mỉa mai trong lời .

 

Chuyện giữa và Thẩm Y Liễu, nghĩa vụ che giấu cho họ.

 

Trong mắt cuối cùng cũng lộ một tia hoảng loạn.

 

“Đàn nhi, chúng chuyện một chút.”

 

Lại là hoa sảnh.

 

Ta ghế, mặt từ Ngô quản gia lúc , đổi thành Vương Hoài Cẩn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cua-son-thanh-tro/8.html.]

Hắn cũng bối rối giống như quản gia khi đó, còn sự kiêu căng khi đối đầu với Thời Bất Di lúc nãy.

 

Tri Thu bưng cho một chén , phần của .

 

Trước khi rời còn ném cho một cái lườm trắng.

 

“Đàn nhi.”

 

Hắn còn tâm trí truy cứu sự vượt lễ của Tri Thu, chỉ thử gọi :

 

“Nghe giải thích.”

 

Hắn rằng giữa và Thẩm Y Liễu tuyệt đối tình nam nữ, bảo đừng suy nghĩ nhiều.

 

“Từ khi nàng rời nhà, mẫu mắng nhiều , mỡ heo che mắt, thể vì một nữ t.ử khác mà khiến nàng đau lòng.”

 

“Chúng từ nhỏ thanh mai trúc mã, cũng chỉ nàng hiểu chí hướng của , khác thể so với nàng.”

 

“Ta nàng là thứ của nàng, tiện từ chối, nên mới giữ lễ với nàng , ngờ nàng hiểu lầm ý .”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Bây giờ cuối cùng hiểu vì năm xưa mẫu cứ động chút là lạnh.

 

Khi tức đến nổi, quả thật .

 

“Vương Hoài Cẩn, ngươi rốt cuộc coi là cái gì?”

 

“Các ngươi chắc từng nghĩ sẽ đến Nghiễn Khê, chuyện mà chùi m.ô.n.g còn sạch.”

 

“Cưỡi ngựa dạo phố, ôm một yên, trấn Nghiễn Khê bao nhiêu con mắt, ngươi tưởng đều mù hết ?”

 

“Xuân du cài hoa, lúc nàng dựa lòng ngươi, ngươi từng nghĩ đến ở kinh thành ?”

 

“Hay là lúc ngươi ở trong trạch viện , nàng hồng tụ thêm hương cho ngươi, cô nam quả nữ cả đêm khỏi phòng, đó chính là lễ tiết của ngươi ?”

 

Ta nhịn châm chọc:

 

“Lễ tiết của Vương gia các ngươi, quả thật khác với nhà thường.”

 

Hai tháng, đủ để điều tra rõ ràng chuyện.

 

Ban đầu còn tức giận, về chỉ còn nỗi buồn.

 

Ta thật sự gả cho loại ?

 

“Hủy hôn . Nếu ngươi còn giữ danh tiếng.”

 

Điều Vương Hoài Cẩn tranh chính là thanh danh.

 

Thanh danh chính là uy vọng, là chỗ dựa để công kích khác triều đình.

 

Mặt Vương Hoài Cẩn trắng bệch, giọng run run:

 

“Nàng chẳng qua chỉ là một thất, Đàn nhi, vì nàng thể dung nàng , nghĩ đến mẫu nàng năm xưa…”

 

“Chát.”

 

Ta tát mạnh một cái, mắng:

 

“Ngươi còn mặt nhắc đến mẫu , Vương Hoài Cẩn! Lời thề năm xưa ngươi phát trong linh đường, chính ngươi cũng quên ?”

 

Chính vì con đường của mẫu , nên mới đau khổ đến .

 

Hắn ở bên lâu như thế, thể ?

 

vì Thẩm Y Liễu, giống hệt những , học theo “hiền đức” của mẫu .

 

Thấy chịu nhượng bộ, Vương Hoài Cẩn chằm chằm chậm rãi dậy.

 

Hắn dùng mu bàn tay nhẹ nhàng xoa lên mặt, chỉ vài cái xoa tan vết đỏ nhạt, giọng nhẹ nhàng:

 

“Đàn nhi, quả thật chiều hư nàng .”

 

15

 

Ngồi cỗ xe ngựa trở về kinh thành, mặc cho Vương Hoài Cẩn van xin thế nào, cũng thêm với một lời nào.

 

Hắn khổ sở cầu khẩn:

 

“Đàn nhi, chẳng qua chỉ dùng tên tiện dân để dọa nàng một phen thôi, rốt cuộc cũng cả. Nàng giận đến thì cũng nên nguôi chứ.”

 

Dọa ư?

 

Loading...