Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Số 2 là Mạnh Vân Ế?" Mục Lệ Đình sững sờ hỏi.
Ôn Yểu vô cùng đau lòng: "Vâng, là cháu ."
là "quân đ.á.n.h quân ", gì tàn nhẫn hơn việc nhà tự nâng giá của . Một phút , Mạnh Vân Ế gửi tin nhắn WeChat: "Tiểu cô cô, cháu chọn một món quà phù hợp với cô ở buổi đấu giá." Kèm theo đó là ảnh chụp Quyền trượng Thế Kỷ.
Ôn Yểu thở dài, trả lời: "Vậy trong buổi đấu giá bản thảo Duy Lạp Kỳ ?"
"Ting", tin nhắn phản hồi ngay lập tức.
Mạnh Vân Ế: " , cô thích bản thảo hơn ? Tiếc quá, thế cháu nhường cho phòng 1 ."
Ôn Yểu dở dở : "Cháu trai , cô chính là ở phòng 1 bên cạnh cháu đây!"
Đầu dây bên Mạnh Vân Ế trả lời nữa. Ôn Yểu cảm thấy như tiếng sấm bên tai, hóa nãy giờ ba họ tự chơi với vui vẻ. Mục Lệ Đình vì mua quà cho cô mà đấu giá với cháu trai cô lên tới 20 triệu! Rồi khi về nhà, nếu Tam tẩu hỏi mua quyền trượng, cô thế nào đây? Chẳng lẽ bảo là nhờ sự nỗ lực của cô mà quyền trượng Mạnh Vân Ế mua với giá 99 triệu đô la ? Nghĩ đến thôi thấy đau lòng .
Có tiếng gõ cửa, Ôn Yểu đoán là Mạnh Vân Ế nên mở cửa. Mạnh Vân Ế ngoài cửa, vẫn phong thái ôn hòa, lịch lãm như thường lệ. Ôn Yểu thầm nghĩ thật bình tĩnh, nếu là cô Mạnh Vân Kình chơi khăm như , chắc chắn cô sẽ tức hộc m.á.u mà cầm quyền trượng đ.á.n.h mất!
"Tiểu cô cô." Mạnh Vân Ế mỉm chào, nhưng khi thấy Mục Lệ Đình phía , sắc mặt lập tức đổi.
Ôn Yểu tưởng sẽ hỏi về buổi đấu giá, ngờ câu đầu tiên thốt là: "Sao ở trong phòng của cô?"
Hả? Cái gì mà ở trong phòng cô chứ, Mạnh Vân Ế cũng học theo cách dễ gây hiểu lầm của trợ lý Mạc ?
"Cô cùng đến Nghi Thành tham gia đấu giá mà."
"Cô đấu giá với cháu?" Mạnh Vân Ế nhận giọng điệu , liền kéo Ôn Yểu sang một bên, hạ giọng : "Cháu chẳng dặn cô ở riêng với . Mục Lệ Đình đáng tin ."
Mục Lệ Đình xen cuộc trò chuyện của hai cô cháu, Mạnh Vân Ế cũng chỉ nhướng mày, thong thả xuống uống . Trợ lý Mạc khả năng phớt lờ siêu đẳng như sếp nên cảm thấy vô cùng gượng gạo. Hắn hét lên rằng họ vẫn còn ở đây, họ thấy hết đấy! Hơn nữa, Mục tổng và Ôn tiểu thư cũng ở riêng với , là khí chắc?
"Được , cô sẽ chú ý." Ôn Yểu trả lời lấy lệ, dứt khoát chuyển chủ đề: "Vào uống chén hãy ."
Thế là bốn vây quanh chiếc bàn bát tiên trong phòng bao, mỗi một phía. Ôn Yểu sang trái, Mục Lệ Đình như một tảng băng sừng sững; sang , Mạnh Vân Ế như một khối đá lạnh lùng. Cô dáng chủ nhà, rót cho ba . Đầu tiên cô nghiêng rót cho trợ lý Mạc đối diện, lập tức hai ánh mắt từ hai bên b.ắ.n thẳng , khiến trợ lý Mạc toát mồ hôi hột, chén nên uống .
Theo nguyên tắc, Mục Lệ Đình là khách, Mạnh Vân Ế là nhà, Ôn Yểu sang bên trái rót cho Mục Lệ Đình.
"Hừ, Tiểu cô cô của dựa mà rót cho ." Mạnh Vân Ế bất mãn.
Mục Lệ Đình bưng chén Ôn Yểu rót, thản nhiên uống hai ngụm, hề ý định đặt xuống.
Ôn Yểu sang bên , rót xong đẩy đến mặt Mạnh Vân Ế: "Đừng quấy nữa, uống ."
Người cứ hễ gặp chuyện liên quan đến Mục Lệ Đình là biến thành khác thế . Mạnh Vân Ế lúc mới im lặng, ngoan ngoãn uống .
"Vân Ế, cháu mua Quyền trượng Thế Kỷ cho cô?" Ôn Yểu sực nhớ nên hỏi.
Anh thản nhiên đáp: "Trong buổi đấu giá , đương nhiên chỉ món đồ giá trị nhất mới xứng với cô."
Mạnh Vân Ế vốn khéo miệng, Ôn Yểu khen mà mát lòng mát , nhưng cô sực nhớ: " mà, cô là mua giúp Tam tẩu mà."
"Tam thẩm Quyền trượng Thế Kỷ ?" Mạnh Vân Ế ngạc nhiên, gật đầu: "Được ạ, cháu sẽ bảo nhân viên gửi qua cho bà ."
"Ừ ừ, Tam tẩu cháu mua giúp chắc chắn sẽ vui lắm."
Mạnh Vân Ế áy náy: "Vốn dĩ cháu tặng cô, đấu giá cháu sẽ mua món khác cho cô."
Ôn Yểu xua tay: "Không , hôm nay cô cũng trắng tay, Mục Lệ Đình tặng cô bản thảo Duy Lạp Kỳ ."
Một câu vô tình khiến sắc mặt Mạnh Vân Ế đổi.
"Anh đấu giá bản thảo Duy Lạp Kỳ là để tặng Tiểu cô cô của ?" Anh lập tức hỏi đối diện.
"Tặng cô ."
"Mục tổng vẫn hào phóng như xưa, tặng bản thảo Duy Lạp Kỳ cũng dễ dàng như việc nhường huy chương vàng Olympic Toán năm đó ." Mạnh Vân Ế mỉa mai: " , mấy thứ như Olympic Toán trong lòng chắc chẳng bằng một vụ ăn của Mục gia nhỉ."
Ôn Yểu từng thấy Mạnh Vân Ế như . Cô nắm bắt vài từ khóa trong lời và vô cùng kinh ngạc. Mục Lệ Đình cũng học Olympic Toán ? Lại còn ở trình độ thể giành huy chương vàng, là huy chương vàng cấp tỉnh, cấp quốc gia, là... Lệ?! Mục Lệ Đình là Lệ ? Cô nhớ những manh mối rời rạc, từ việc Mục Cảnh Thần đưa sổ tay cho cô, đến việc thi đấu với Lệ diễn đàn, và cả những điểm tương đồng giữa chủ nhân cuốn sổ tay và Lệ. Cô im lặng, trong lòng đưa một giả thuyết táo bạo: nếu Lệ chính là chủ nhân cuốn sổ tay, thể Mục Cảnh Thần lấy sổ tay của trai là Mục Lệ Đình đưa cho cô! Vậy Lệ chẳng chính là Mục Lệ Đình !
"Vân Ế, sẽ chúng giành huy chương vàng đó thôi." Mục Lệ Đình .
Mạnh Vân Ế khẩy hai tiếng, giọng khàn. Anh đặt mạnh chén xuống, nhắm mắt , khi mở ánh mắt khôi phục vẻ điềm tĩnh.
"Tiểu cô cô, chúng về thôi?"
"Được." Ôn Yểu dậy theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-56.html.]
Khi ba họ cùng xuống lầu, sảnh vẫn còn khá đông đang trò chuyện. Không ít vẫn đang bàn tán về màn đấu giá kịch tính giữa phòng 1 và 2 tối nay. Mọi đều Mạnh và Mục tổng ưa , quả nhiên sai, chắc chắn họ đối phương là ai nên mới cố tình tranh giành. ngay đó, họ thấy hai cùng xuống lầu, ở giữa còn Ôn Yểu của Mạnh gia, sự kết hợp thật kỳ lạ, thu hút ánh . Cảnh tượng thật khó tả, mới tranh chấp nảy lửa trong phòng đấu giá, giờ như thế ? Hóa mấy vị đại gia chỉ đang vung tiền chơi cho vui thôi ?
"Về Lâm Thị cùng xe với nhé?" Mục Lệ Đình hỏi.
Ôn Yểu định trả lời thì Mạnh Vân Ế ngắt lời: "Không phiền Mục tổng, sẽ đưa Tiểu cô cô về."
Mục Lệ Đình nhượng bộ: " đón Ôn Yểu từ Lâm Thị đến đây thì đương nhiên đưa cô về nhà an ."
" thấy cô ở cùng mới là an nhất đấy." Mạnh Vân Ế lạnh lùng đáp trả.
"Ách, cô về cùng Vân Ế cũng ."
Đôi môi đỏ tươi của Mạnh Vân Ế khẽ nhếch lên đầy đắc ý. Mục Lệ Đình gì thêm.
Ôn Yểu luôn cảm thấy sự đối đầu giữa Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế giống như kẻ thù, nhưng ai cũng nhường ai. Mạnh vốn điềm tĩnh, tự phụ, lúc chút trẻ con. Mạnh Vân Ế tuy là cháu cô nhưng luôn đóng vai che chở, ngoại trừ lễ nghi chê thì giống vãn bối chút nào. chỉ khi Mục Lệ Đình xuất hiện, mới bộc lộ khía cạnh "con " chân thực như .
Lúc , Giang Hinh Di tới mặt ba . Cô tự nhiên hỏi: "Lệ Đình, tiện cho nhờ xe về Lâm Thị ?"
Mạnh Vân Ế bước sang một bên, kéo Ôn Yểu cạnh , tách biệt với Mục Lệ Đình và Giang Hinh Di. Anh ghé sát tai Ôn Yểu nhỏ: "Cô mà xem."
"Sao cô đến Nghi Thành?" Mục Lệ Đình hỏi ngược , khách sáo và xa cách.
"Tài xế nhà bảo xe hỏng ." Giang Hinh Di thở dài, lặp : "Được ?"
Trợ lý Mạc phía thầm thắp nén nhang cho sếp. Trước mặt Ôn tiểu thư, còn Mạnh đang lăm le soi mói, nếu Mục tổng đồng ý đưa Giang tiểu thư về, nhất là khi chỉ hai trong xe, thì sẽ mập mờ, coi như hết hy vọng với Ôn tiểu thư. nếu đưa thì hai dù cũng là bạn học cũ, vẻ tuyệt tình.
Mục Lệ Đình gật đầu: "Được."
Mạnh Vân Ế khẩy, Ôn Yểu tuy đây chỉ là giúp đỡ bình thường nhưng trong lòng vẫn thấy hụt hẫng.
"Trợ lý Mạc?" Mục Lệ Đình gọi.
Trợ lý Mạc đang mải hóng hớt liền sực tỉnh, tiến lên chờ lệnh.
"Cậu đưa Giang tiểu thư về ."
Trợ lý Mạc lệnh, thầm nghĩ Mục tổng định cùng xe, đang cố gắng chứng minh sự trong sạch của mặt Ôn tiểu thư đây mà.
Giang Hinh Di còn kịp vui mừng vì câu đồng ý đó thì câu kéo xuống vực thẳm. Cô ngơ ngác hỏi: "Vậy còn ?"
" đón em đến Nghi Thành thì đương nhiên đích đưa em về Lâm Thị. cùng xe với em, phiền chứ?" Anh Giang Hinh Di mà sang Ôn Yểu, đôi mắt lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng.
Gương mặt Ôn Yểu ửng hồng, cô mỉm : "Không phiền ạ."
Mạnh Vân Ế gì, thầm mắng: Mục Lệ Đình đúng là đồ mặt dày.
Giang Hinh Di một nữa theo bóng lưng họ rời , lòng đầy chua xót và thất vọng. Trợ lý Mạc bất đắc dĩ tiến lên: "Giang tiểu thư, mời hướng ."
Trong góc, Quý Tuyết Tình đỏ mắt vì ghen tị. Cả Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế, những thiên chi kiêu t.ử như , đều xoay quanh một Ôn Yểu.
"Ngưỡng mộ cô ?" Vương Quý nắm lấy bàn tay đẫm mồ hôi của Quý Tuyết Tình, khinh miệt : "Đừng mơ, cô là trưởng bối Mạnh gia, tứ tiểu thư Ôn Yểu đấy, cô so với ?"
Quý Tuyết Tình cuối cùng cũng dựa dẫm Vương Quý. Người phụ nữ tóc xoăn từng mắng cô trong phòng vệ sinh hừ lạnh một tiếng ngang qua họ.
Trên đường từ Nghi Thành về Lâm Thị, khí khác lúc . Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế hai bên Ôn Yểu, như thể chia cắt thành hai thế giới, ai thèm để ý đến ai. Hơn 8 giờ tối, xe dừng cổng khu đại viện quân nhân, Ôn Yểu như chạy trốn khỏi xe.
Về đến nhà, Quyền trượng Thế Kỷ mà Mạnh Vân Ế đấu giá bày ở giữa phòng khách, viên hồng ngọc tỏa ánh sáng huyền bí. Nhà đấu giá giao hàng còn nhanh hơn cả cô, đúng là xứng đáng với cái giá 99 triệu đô la. Lương Ngọc Hoa quanh tủ kính, ngắm cây quyền trượng.
Bà tặc lưỡi tán thưởng: "Không hổ là quyền trượng của vua Charles III, quả nhiên phi phàm!"
Thấy Ôn Yểu ở cửa, bà gọi: "Em về , mau đây xem cây quyền trượng em đấu giá ."
Ôn Yểu giải thích: "Cái em mua , là Vân Ế mua giúp chị đấy." Cô cũng kể sự cố dở dở đó.
Tam tẩu nhập mật mã mở tủ kính, cẩn thận lấy quyền trượng . Sau khi ngắm nghía một hồi, bà bỗng múa may nó một cách oai phong. Ôn Yểu cây quyền trượng xoay tròn trong tay bà, viên hồng ngọc tạo thành những vòng sáng màu đỏ tuyệt . tim cô cứ treo ngược lên cành cây, định nhắc Tam tẩu mấy nhưng thấy bà đang hào hứng nên thôi.
Tiếng vỗ tay vang lên từ cầu thang tầng hai, Ôn Yểu , Mạnh Vân Kình vỗ tay giơ ngón tay cái, chân thành : "Hay lắm! Mẹ ơi! Tư thế oai hùng của vẫn giảm sút chút nào so với năm xưa!"
"Thật ?" Lương nữ sĩ khen càng thêm phấn khích, múa quyền trượng càng hăng hơn.
Ôn Yểu liếc , khi gần liền trêu chọc: "Cháu tưởng thì Tam tẩu sẽ quên mục đích ban đầu khi mua Quyền trượng Thế Kỷ ?"
Mạnh Vân Kình vẫn vỗ tay ngừng, nháy mắt với Ôn Yểu: "Suỵt!"