Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô tiếp tân giỏi mặt đoán ý, thầm nghĩ, ngay cả Mục tổng cũng tự xuống lầu đón, e rằng phận Giang tiểu thư sắp từ bạn học cũ biến thành phu nhân tương lai của Tập đoàn Mục thị ?

Giang Hinh Di đương nhiên cũng thấy Mục Lệ Đình, khi bước khỏi thang máy, lập tức về phía . Dù mặt biểu lộ, trong lòng cô vui mừng khôn xiết, cô đến Tập đoàn Mục thị tìm nhiều như , nào từng nhận đãi ngộ như thế .

Mục Lệ Đình sải bước chân dài đến bên quầy lễ tân, thoáng Giang Hinh Di, khẽ gật đầu, ngay đó hề nữa.

“Vừa còn ai đến ?” Anh hỏi.

Cô tiếp tân ngơ ngác chằm chằm mở miệng, đầu óc trống rỗng, hỏi ai.

Mục Lệ Đình vui, “Là một cô bé, dáng vẻ học sinh.”

Lúc mới phản ứng , trong lòng dâng lên một cảm giác khó tin. Cô bé ngoan ngoãn xinh , là đến tìm Mục tổng ?

“Mục tổng, vị tiểu thư ở phía ghế sofa bên ạ.” Cô tiếp tân cúi đầu .

Mục Lệ Đình xoay đảo mắt khắp sảnh ngoài một vòng, quả nhiên thấy nửa cái đầu nhỏ lộ ở chỗ ghế sofa, thở bình thản vài phần, về phía cô.

Chủ nhân của cái đầu nhỏ, Ôn Yểu, lúc đang lén lút ló đầu quan sát. Rất nhanh cô vui mừng phát hiện Mục Lệ Đình lướt qua Giang Hinh Di bên cạnh, về phía , lưng ghế sofa, cúi đối diện với cô.

Ôn Yểu bám lưng ghế sofa, ngẩng cằm hỏi: “Anh đến đón em ?”

Mục Lệ Đình đáp: “Đón em.”

Đôi mắt Ôn Yểu sáng ngời, đó chần chừ hỏi: “Vậy đến đón Ôn Yểu, là Trường Mộ?”

Trên gương mặt lạnh lùng của cũng hiện lên ý , cuối cùng rõ ràng cho cô bé đáng yêu , “Đã là Ôn Yểu, cũng là Trường Mộ.”

Ôn Yểu nhận xác nhận, tảng đá trong lòng rơi xuống, cô mỉm rạng rỡ vô cùng.

“Quả nhiên là .” Cô .

“Lại đây.”

Ôn Yểu đáp “Vâng”, bò xuống ghế sofa xách chiếc cặp sách to dậy cùng . Mục Lệ Đình đưa tay động đậy, nhướng mày về phía chiếc cặp sách tay cô.

Trước đây, chỉ cần Mạnh Vân Kình ở, Ôn Yểu từng chạm chiếc cặp sách nặng trịch . Cô quen thuộc ôm cặp sách đưa qua, đưa đến nửa chừng bỗng nhiên cảm thấy đúng, Mạnh Vân Kình và Mục Lệ Đình giống , lý do gì để Mục Lệ Đình cũng chăm sóc cô như , vì thế tay cô còn đưa về phía nữa, đột nhiên dừng .

Mục Lệ Đình ngược trực tiếp xách lấy cặp sách của cô, cầm tay ước lượng.

“Cũng khá nặng,” rũ mắt thoáng qua hình nhỏ nhắn của Ôn Yểu, , “Đi thôi.”

Khi hai ngang qua quầy lễ tân, cô tiếp tân hành chính trợn tròn mắt to như chuông đồng, là vẻ mặt thể tin .

“Ôn Yểu cũng đến,” Giang Hinh Di thần sắc phức tạp.

Ôn Yểu tò mò hỏi: “Chị Hinh Di, chị đến đây việc bận ?”

Giang Hinh Di gật đầu, ánh mắt dừng Mục Lệ Đình, “Lệ Đình, chúng tối nay ăn cơm ?”

Hả? Hai họ tối nay vốn hẹn ! Đến lượt Ôn Yểu cảm thấy ngượng ngùng.

“Có ?” Mục Lệ Đình nhíu mày, như thể chuyện .

Mặt Giang Hinh Di cứng đờ, bất đắc dĩ giải thích: “Trương Bân và tối nay tụ tập, còn đồng ý tham gia.”

Mục Lệ Đình lúc mới lộ vẻ mặt hiểu rõ, nhớ chuyện .

“Lát nữa còn việc ?” Ôn Yểu dò hỏi.

“Không việc gì, đưa em lên bài ,” Mục Lệ Đình lắc đầu, ngược với Giang Hinh Di, “Anh còn việc, lát nữa sẽ qua tìm .”

Anh vẫn như , nể chút mặt mũi nào, đối với Ôn Yểu thì việc gì, đối với cô thì việc, cái nào nặng cái nào nhẹ phân lượng rõ ràng. Buổi tụ họp của nhóm họ, quan trọng bằng việc phụ đạo bài cho Ôn Yểu ?

Giang Hinh Di đè nén cảm giác chua chát mãnh liệt, miễn cưỡng , “Lệ Đình, đều đến , cùng em luôn .”

Ôn Yểu xong cuộc đối thoại của họ, cũng cảm thấy đến đúng lúc. Cả hai họ đều rõ trong lòng, đề mục tối qua cô tùy tay chụp, nào gì đáng để giảng, chẳng qua là cô phận của mà thôi.

Vì thế cô xua xua tay, vô tư , “Em về nhà đây, hôm nào tìm thảo luận đề mục.”

“Hôm nào? Vậy ngày mai, đề khó như , càng kéo dài càng .” Mục Lệ Đình khóe môi cong lên một độ cong, lời đầy ẩn ý.

Mặt Ôn Yểu ửng hồng, chỉ trong một câu hẹn gặp mặt ngày mai ?

“Còn đề khó như , khó cả hai các ?” Giang Hinh Di chen lời cuộc chuyện của hai .

“À, khó.”

Ôn Yểu với cô như , trong lòng hiểu dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tựa như giữa cô và Mục Lệ Đình, mặt ngoài bí mật nhỏ của riêng , chỉ hai họ .

“Ôn Yểu, em nhất định về nhà ăn cơm tối ?” Mục Lệ Đình chuyển đề tài, nghiêng mắt hỏi.

Ôn Yểu ngơ ngác trả lời: “Không nhất định ạ.”

“Trong nhà gác cổng ?” Anh hỏi tiếp, một câu hỏi dường như liên quan.

Lắc đầu, cô thành thật : “Không , nhưng nếu về quá muộn tam tẩu sẽ lo lắng.”

“Được, em ăn cơm cùng , sẽ đưa em về nhà 10 giờ tối.” Mục Lệ Đình như thể nhận vô tình dùng giọng điệu lệnh, bổ sung một câu, “Được ?”

Ôi! Sao chuyện chỉ trong vài câu biến thành Mục Lệ Đình hẹn cô ăn cơm ?

Cô yếu ớt hỏi: “Đây buổi tụ họp bạn học của các ?”

,” Mục Lệ Đình đương nhiên , “Người đông, náo nhiệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-61.html.]

Giang Hinh Di c.ắ.n răng nặn nụ , “ Ôn Yểu, .”

Cho đến khi lên xe, Ôn Yểu vẫn còn mơ mơ màng màng, thể thấy Mục Lệ Đình bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt thản nhiên, cảm thấy cùng dự tiệc là một chuyện hết sức tự nhiên bình thường.

Đến nơi ăn cơm, xe của Giang Hinh Di lúc đến cùng lúc với họ.

Ba bước , ánh mắt Giang Hinh Di lướt qua chiếc cặp sách cực lớn Mục Lệ Đình đang cầm tay, tương xứng với khí chất quanh . Cô khỏi liếc một cái, một cái.

Chỉ cần và Ôn Yểu xuất hiện trong cùng một khung hình, đổi quá nhiều, nhiều đến mức khiến Giang Hinh Di, quen nhiều năm mà ngay cả nụ của cũng thấy mấy , cảm thấy kinh hãi.

Chữ 'ôn nhu' như , xuất hiện Mục tổng sát phạt quyết đoán chứ, nhưng Giang Hinh Di giờ phút từ động tác, thần sắc, ánh mắt của , đều thấy rõ ràng.

Thang máy lên đến tầng cao nhất, căn phòng sang trọng nhất, đầy đủ các hoạt động giải trí như ăn uống, KTV, bóng bàn. Người phục vụ đẩy cửa phòng lớn cho họ, dẫn họ .

Bên trong, khí ồn ào náo nhiệt của bữa tiệc xa hoa đập mặt. Sự xuất hiện của họ khiến bữa tiệc đột nhiên chìm một khoảnh khắc yên tĩnh kỳ lạ. Sự kết hợp thực sự khiến thể tưởng tượng nổi.

Ở đây đa phần là bạn học cũ của Giang Hinh Di và Mục Lệ Đình, đồng thời cũng đều là những quyền quý hàng đầu Lâm Thị, tự nhiên liếc mắt một cái nhận cô gái bên cạnh Mục Lệ Đình là tiểu cô cô của Mạnh gia.

Bên trái Mục Lệ Đình Giang Hinh Di, đồn họ mật khăng khít, nhưng những quen cả hai đều , Mục Lệ Đình căn bản ý đó, cách ngăn cách giữa họ, thậm chí thể lọt qua một .

còn và Ôn Yểu bên thì , khó khăn lắm mới giữ cách một nắm tay, khi cùng bước , ống tay áo ẩn hiện cọ , Mục Lệ Đình trong tay còn giúp xách cặp sách!? Ai cũng thể sự mập mờ giữa hai .

Mọi thầm nghĩ, nhiều năm như , Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế biến thương trường thành chiến trường đẫm m.á.u, đối đầu gay gắt tranh đấu sống c.h.ế.t, trong nháy mắt, Mục Lệ Đình tay với tiểu cô cô của Mạnh Vân Ế ?

Tạm thời tiểu cô cô mới đủ tuổi trưởng thành, hành vi của quả thực là cầm thú. Cứ cho là dụ dỗ tiểu cô cô bỏ trốn, Mạnh Vân Ế còn gọi một tiếng dượng. Chiêu quả thực là tàn nhẫn độc ác nhất để chế ngự đối thủ, hơn nữa còn cực kỳ 'cẩu', 'cẩu' đến mức thể tả!

Trương Bân, chủ trì bữa tiệc, bất đắc dĩ ló đầu phá vỡ sự yên tĩnh, dậy chào đón ba họ.

“Lệ Đình, Hinh Di, cuối cùng hai cũng đến ,” như thể đột nhiên thấy Ôn Yểu bên cạnh , giả vờ kinh ngạc , “Ôi! Đây Ôn cô cô của Mạnh gia ? Mau mau , đừng khách sáo nhé.”

Những khác lấy tinh thần, tất cả đều dậy.

“Mục tổng mau mời vị trí chính , đang đợi .”

“Tiểu cô cô mới tan học ? Cô cũng đến !”

“Chào cô cô ạ!”

Những khác tùy tiện như Trương Bân khi đối xử với Mục Lệ Đình, hơn nữa khi thấy Ôn Yểu, họ khó xử nên đối xử thiết, thiện như một cô em gái học sinh cấp ba, nên tôn kính như đối với một trưởng bối, từng tiếng gọi gượng gạo.

Ôn Yểu hổ, xua tay : “Cứ gọi cháu là Ôn Yểu là ạ.”

Nghe cô , những đó lúc mới thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm tự nhiên hơn nhiều.

Các thế gia hàng đầu cũng phân chia cao thấp, mà Mục Lệ Đình hiển nhiên ở vị trí cao nhất. Trên bàn tròn lớn vị trí chính và các vị trí trống ở hai bên.

Vị trí vốn là dành cho Mục Lệ Đình và Giang Hinh Di. giờ thì thế nào đây, .

Giang Hinh Di thủ đoạn giao tiếp lợi hại, đây xuất hiện đều là tâm điểm, hôm nay đến bỏ rơi, tay cô lặng lẽ nắm c.h.ặ.t buông . Luận phận cô bằng Mục Lệ Đình, luận vai vế cô bằng Ôn Yểu. Hai vị trí đầu bàn chính đương nhiên đến lượt cô .

nhẫn nhịn, xuống ở vị trí trống gần cửa.

Mục Lệ Đình đưa Ôn Yểu đến bên cạnh, kéo ghế ở vị trí chủ tọa, vô cùng tự nhiên hiệu cho cô xuống. Sau đó xuống bên cạnh cô.

Vì thế, Ôn Yểu chỉ đến dự tiệc ké của khác, mà còn vô duyên vô cớ vị trí trung tâm.

Những khác sôi nổi liếc , vô cùng ngạc nhiên. Chuyện gì đang xảy , đây chỉ cần Mục tổng xuất hiện trong bữa tiệc, vị trí đó nhất định là dành cho .

Hôm nay nhường vị trí chủ tọa cho Ôn Yểu của Mạnh gia, đó tự ở vị trí phụ, ý là chỉ đến để tiếp khách cho Ôn Yểu ? Ở đây ai mà chẳng tinh ý, địa vị của Ôn Yểu trong lòng Mục Lệ Đình cần cũng . Nếu , Mạnh gia và Mục gia cùng chiến tuyến, thì quả thực là đáng sợ.

“Lệ Đình, hôm nay đưa Ôn Yểu đến đây? Đây coi như là đưa nhà đến ?” Trương Bân thu cảnh mắt, miệng lưỡi là buôn chuyện.

Ở đây chỉ và Mục Lệ Đình là thiết nhất, hỏi chuyện hề kiêng dè.

Ôn Yểu đến sặc, ho khan vài tiếng : “Cháu chỉ đến góp vui thôi ạ.”

Mục Lệ Đình liếc mắt cảnh cáo, “Yểu Yểu là bạn của .”

Trương Bân hai tay giang , vô tội : “ chỉ đưa một cô em gái đến đây, các nghĩ là loại nhà nào chứ?”

Ráng mây đỏ ửng lên gương mặt Ôn Yểu, cô cúi đầu chuyên tâm ăn mà lời nào.

Ôn Yểu khi còn nhỏ từng chịu khổ, chịu đói, đối với đồ ăn luôn luôn gần như thành kính. Cô nhai kỹ nuốt chậm, yên tĩnh ăn uống một cách nghiêm túc. Trên cả bàn lẽ chỉ một Ôn Yểu là thực sự đến để ăn cơm. Hơn nữa, mỗi món ăn tinh xảo đều cô nếm thử kỹ lưỡng.

Buổi tụ họp như đều chuyện tình cảm, nghiễm nhiên trở thành một vũ đài danh lợi, là những lời khách sáo.

Mục Lệ Đình nâng ly rượu chân cao nhẹ nhàng xoay, cũng thấy uống mấy ngụm. Gặp những lời nịnh hót đáp , cũng chỉ thỉnh thoảng đáp qua loa vài câu, rũ mắt nhàn nhạt ly rượu, chất lỏng đỏ thẫm chiếu mắt , như một xoáy nước màu m.á.u, vô cớ khiến sợ hãi.

Chỉ khi đầu , ánh mắt dừng Ôn Yểu bên cạnh, mới lộ chút thở nhân gian. Anh đặt ly rượu xuống, gắp thức ăn cho cô.

Ôn Yểu dừng , nuốt thức ăn trong miệng, chớp mắt .

“Ăn ,” , đáy mắt mang theo ý say đắm lòng .

Sau khi ăn uống xong, đề nghị phòng nhỏ đ.á.n.h bài. Đây là hạng mục giải trí thường lệ của họ bữa ăn.

Mục Lệ Đình nhíu mày, Ôn Yểu tham gia những thứ . Anh còn định với cô đưa cô rời , nhưng đối diện với ánh mắt nóng lòng thử của cô gái.

“Muốn chơi ?”

“Vâng !” Ôn Yểu điên cuồng gật đầu, cô giỏi đ.á.n.h bài lắm, nhưng hứng thú với tất cả các trò chơi liên quan đến con .

Mục Lệ Đình khẽ thở dài thể thấy, “Đi chơi , sẽ chơi cùng em.”

 

 

Loading...