Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày kế, Mạnh Vân Ế thủ tục, Mạnh Vân Kình giúp Ôn Yểu dọn Ngự Thiên Phủ.

Khu A tầng 18, từ sáng sớm mấy lượt . Cả tầng 18 chỉ hai hộ, tình cờ là hàng xóm đối diện của Ôn Yểu cũng chuyển nhà hôm nay.

Nàng ló đầu vài , chỉ thấy công nhân đang dọn đồ, thấy chủ nhà . Không khỏi nảy sinh vài phần tò mò, hàng xóm bận rộn ngay cả lúc chuyển nhà cũng thời gian đích đến hiện trường ?

Đồ đạc của Ôn Yểu nhiều, hai đẩy vali xếp trong phòng khách là xong việc, nàng phòng ngủ chính, Mạnh Vân Kình tự động nhận căn phòng ngủ phụ lớn nhất, đó cùng thu dọn sắp xếp đến tận trưa.

"Đặt cơm hộp nhé?" Nàng hỏi.

Mạnh Vân Kình từ chối: "Chúng ngoài ăn ."

"Được, sẵn tiện ghé siêu thị luôn."

Ôn Yểu mặc áo khoác, xách túi cửa, lúc đóng cửa liếc hộ đối diện một cái, công nhân bên đó chắc hết, cửa đóng c.h.ặ.t.

Thang máy lên tới tầng , Mạnh Vân Kình đút tay túi quần bước , thấy nàng còn cửa, liền đưa tay giữ cửa thang máy khi nó khép .

"Mau đây," thúc giục.

, tới đây."

Vị trí của Ngự Thiên Phủ thuận tiện, cách đó xa một trung tâm thương mại lớn.

"Muốn ăn gì nào?" Nàng mở ứng dụng điện thoại để chọn.

"Cứ chọn món cô ăn ." Mạnh Vân Kình lười biếng quanh.

Cậu vốn kén ăn, từ hồi ở núi Vân Đỉnh nàng cảm nhận , Ôn Yểu cảm thán đứa cháu nhỏ thật dễ nuôi, chọn một quán ăn đặc sản Kinh Thị.

Ăn no nê, họ tiếp tục "chinh chiến" tại siêu thị trong trung tâm thương mại. Mạnh Vân Kình hiếm khi sống kiểu đời thường như , càng từng siêu thị với ai. Cậu đẩy xe Ôn Yểu, đông ngó tây, vẻ thấy mới lạ.

Ôn Yểu đang so sánh hai chiếc nồi lẩu, một cái thương hiệu nổi tiếng giá cao, cái thực dụng và dung tích lớn hơn một chút.

Đang lưỡng lự, nàng ngẩng đầu định hỏi Mạnh Vân Kình, thấy tụt phía , đẩy xe tới là "quét sạch" tới đó, tay ngừng vơ đồ kệ bỏ xe, đồ ăn thức uống đồ dùng, chẳng thèm giá ném , kịp tới mặt Ôn Yểu thì xe đẩy đầy nhóc.

Ôn Yểu đỡ trán, định hỏi mà, đừng thêm phiền cho nàng là .

"Vân Kình, chúng cần mấy thứ nhỉ?"

"Cháu thấy cái siêu thị , thứ gì chúng cũng thiếu hết." Mạnh Vân Kình nghiêm túc .

Ôn Yểu câu của cho nghẹn lời, thế nhưng cảm thấy còn gì để , thôi kệ, mua vui vẻ là .

Nàng hỏi : "Cháu giúp cô xem hai cái nồi , chọn cái nào?"

Mạnh Vân Kình chằm chằm hai giây: "Có gì khác ?"

"Tất nhiên là chứ!" Ôn Yểu giơ hai tay lên, giải thích đơn giản, "Cái đắt, cái to."

Cậu cho là đúng: "Vậy , thế còn chọn gì nữa? Mua cả hai ."

Ôn Yểu nghẹn lời nữa, bất đắc dĩ bỏ cái nồi bên tay trái xe.

"Cháu đừng thêm mấy thứ kỳ quái nữa!" Nàng cao giọng cảnh cáo đứa cháu nghịch ngợm một cách mấy đe dọa.

"Vâng," hai bước, Mạnh Vân Kình chỉ trỏ: "Khăn lông chắc chắn cần chứ?"

Ôn Yểu gật đầu đáp: "Cần."

"Tiểu cô cô, cô xem cái ," giọng Mạnh Vân Kình mang theo vẻ thể tin nổi, "Kem đ.á.n.h răng cư nhiên mua một tặng một, tuyệt thật!"

"Ừ ừ, kem đ.á.n.h răng mua."

"Nhiều thứ thế cộng mà chỉ chín tệ tám!? Sao thứ rẻ như tồn tại chứ!? Mua cô!" Mạnh Vân Kình trợn tròn mắt.

"Ơ, mua ."

"Trái cây chắc chắn cần chứ? Thịt bò bít tết cần chứ? Khoai tây chiên cần chứ? Nước rửa tay? Đèn pin? Bát đũa? Bóng rổ? Búa sắt?..."

Ôn Yểu hỏi đến ch.óng mặt, thật sự cảm thấy thứ nào cũng là nhu yếu phẩm, liên tục gật đầu, ngờ trong đó lẫn ít thứ kỳ quái.

Hai đẩy mấy lượt xe, đến mức mỗi khi tới một kệ hàng là vài nhân viên bán hàng nhiệt tình vây quanh.

Vì thế, tại quầy thanh toán cuối cùng, nhân viên thu ngân lấy từng món đồ quét mã, cùng với dải hóa đơn dài dằng dặc, nàng ngây .

Nhân viên siêu thị giúp họ xếp đồ đạc với , đóng gói cẩn thận.

"Xin hỏi quý khách yêu cầu giao hàng tận nhà ạ?"

"Có ," Ôn Yểu vội vàng gật đầu, cùng nhân viên đến quầy dịch vụ siêu thị điền địa chỉ.

Trong lúc Ôn Yểu cùng Mạnh Vân Kình điên cuồng mua sắm ở siêu thị, tên của nàng lặng lẽ leo lên hot search.

Trước đó, thông báo thi đấu vẻ bình thường của Weibo chính thức Hiệp hội Duy Số, một tuần căn bản chẳng mấy ai chú ý.

ngay đó một khắc, nó nữ minh tinh nổi tiếng Mạnh Vân Chi chia sẻ !

Mạnh Vân Chi V: Cùng xem thi đấu, cổ vũ cho tiểu cô cô nhé!

Ôn Yểu? Cái tên một nữa tiến tầm mắt công chúng. Là Ôn Yểu, khi xong " Và Người Bạn Học Bá Của " cùng Mạnh Vân Chi, gây một trận sóng gió nhận chấn động mạng, xoay rời khỏi tầm mắt cư dân mạng để về trường học ?

Sau Mạnh Vân Chi, những cùng chương trình như An Bắc Lâm, Tần Thường cũng liên tiếp chia sẻ Weibo cổ vũ cho Ôn Yểu.

Còn "Mười chín quân" tuy muộn nhưng chắc chắn sẽ đến.

Lý Hưởng: Bạn một phiếu một phiếu, Yểu tối nay sẽ debut.

Trình Đông Quyền: Yểu cô cô hãy con đường hoa, tiến đội tuyển quốc gia ! PS: Lý Hưởng gọi sai vai vế , cẩn thận Kình ca về đ.á.n.h đấy.

Viên Giai: Rút thăm trúng thưởng mười vạn tệ để ủng hộ Yểu Yểu.

Kế tiếp là bố nuôi nhận lâu của Ôn Yểu.

Vệ Dung V: Con gái quá tuyệt vời!

Khúc Nhã Văn V: Bảo bối cố lên, giành lấy huy chương vàng quốc gia nhé!

Cuối cùng, ngay cả tài khoản chính thức của tập đoàn Mạnh thị và tập đoàn Mục thị, vốn nay chỉ đăng tin PR tập đoàn, cũng chia sẻ tin tức .

[Nàng tới , nàng mang theo dàn hậu thuẫn hùng hậu trở .]

[Ngọa tào, đây chắc chắn là đội cổ vũ mạnh nhất lịch sử!]

[Chúng cứ tưởng Ôn Yểu về thi đại học, hóa âm thầm việc lớn, lọt vòng chung kết Duy quốc gia?]

[ nhớ tới câu "nữ sinh cấp ba bình thường" 2333]

[Các bạn kỹ thể lệ thi đấu ? Đây là cái trại huấn luyện thiên tài thần kỳ gì , nhất định theo dõi.]

Vì thế, ngày khi trại huấn luyện bắt đầu, những phụ trách tổ chức trại huấn luyện của Hiệp hội Duy Số đều há hốc mồm kinh ngạc.

Họ vốn dĩ đổi mới thể lệ thi đấu là để quảng bá Duy , nhưng mấy ngày nay thấy hiệu quả cao nên còn hy vọng gì. Không ngờ hôm nay chẳng tốn một xu mà khiến cuộc thi trở thành tâm điểm chú ý của dân?

Cuối cùng cũng đến lễ khởi động trại huấn luyện. Vì thể lệ đặc biệt năm nay, nên là huấn luyện nhưng thực chất bắt đầu thi đấu và sẽ đào thải.

Các tuyển thủ tuyển chọn từ các tỉnh, tổng cộng 202 , chật kín sảnh trung tâm hoạt động, các nam sinh tụ tập thành nhóm ba nhóm năm nhỏ giọng trao đổi.

Ôn Yểu bước trung tâm hoạt động cảm nhận bầu khí căng thẳng đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, và đương nhiên là cả tinh thần bồng bột của các thiếu niên.

Hôm nay nàng mặc một chiếc váy len mỏng màu đỏ, tóc buộc đuôi ngựa cao, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tinh xảo, rực rỡ như một ngọn lửa đang bùng cháy. Quần áo của Ôn Yểu thường là màu nhạt thanh nhã, hôm nay riêng bộ , chút cảm giác nghi thức như sắp bắt đầu chiến đấu.

Sự xuất hiện của Ôn Yểu thu hút ít ánh từ trong tối ngoài sáng, các nam sinh liên tục ngoái thì thầm bàn tán, nàng thực sự nổi bật, vì trong 202 tuyển thủ chỉ đúng hai nữ sinh!

Ôn Yểu liếc mắt một cái tìm thấy trong đám một nữ sinh khác đeo kính, vẻ mặt lúng túng, dáng nhỏ nhắn.

Hai họ giống như nhầm chỗ, lẽ thuộc về trại huấn luyện của đội nữ bên cạnh mới đúng. họ phá vỡ rào cản vô hình , thêm một nét tươi mới rạng rỡ cho sân chơi Duy vốn mặc định chỉ dành cho nam sinh.

Nữ sinh thấy Ôn Yểu như thấy chị em ruột, chạy nhào tới.

"Ôn Yểu đúng ? Mình là Địch Hân, gặp thật quá."

Ôn Yểu gửi một tin nhắn nhóm đội tuyển trường, bốn nhanh ch.óng tìm tới.

"Em ở góc hẻo lánh thế mà các vẫn tìm nhanh ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-66.html.]

"Sao mà thấy ? Toàn là nam, cả hội trường em cứ như mang theo cái bóng đèn lớn, nổi bật nhất luôn." Chu Thiên ha ha .

Lúc , loa phát thanh vang lên: "Mời các tuyển thủ tập trung tại phòng học 1."

Một dãy sáu chỗ , Lâm Thâm để Ôn Yểu và Địch Hân , ở vị trí trong cùng sát tường, những khác lượt phía ngoài, tạo thành tư thế bảo vệ.

"Chào !" Một đàn ông trung niên nghiêm túc mặc vest bước lên bục, " là huấn luyện viên trưởng của các em, Địch Hồng, hoan nghênh các em đến với trại huấn luyện Duy ."

Ôn Yểu vỗ tay theo , dùng dư quang liếc Địch Hân bên cạnh.

Địch Hân cảm nhận ánh mắt của nàng, mím môi, nhỏ giọng giấu giếm: "Ông là ba ."

Ôn Yểu gật đầu tỏ ý hiểu, hỏi thêm gì nữa. Địch Hân thở phào nhẹ nhõm.

Sau một đoạn mở đầu dài dòng, huấn luyện viên Địch cuối cùng lạnh giọng quát: "Hy vọng các em hiểu rõ, từ bây giờ bắt đầu thi đấu, lơ là một khắc nào!"

Các tuyển thủ đài chấn động tinh thần, ai nấy đều tự chủ ngay ngắn, thu vẻ đùa cợt.

Tiếp theo, huấn luyện viên Địch : "Vòng thi đấu đầu tiên sẽ diễn một tuần huấn luyện, chúng sẽ chia tổ tiến hành, tổ thành tích nhất sẽ viên thăng cấp, tổ thành tích kém nhất sẽ viên đào thải, các tổ khác sẽ đào thải tuyển thủ cuối bảng của tổ ."

Ông dứt lời, phía im lặng trong chốc lát, ngay đó là những tiếng bàn tán xôn xao từ khắp nơi.

Ở dãy của Ôn Yểu, Chu Thiên là đầu tiên nhảy dựng lên: "Vòng đầu tiên đào thải nhiều như , quá tàn khốc !"

Lâm Thâm nhíu mày: "Thầy chia thành mấy tổ, chia như thế nào."

"A!" Chu Thiên kêu oai oái, "Em tách khỏi ."

, chia tổ thế nào đây? Các tuyển thủ vô cùng hoang mang.

Huấn luyện viên Địch giơ tay lên, quát: "Im lặng!" Phòng học lớn lập tức im phăng phắc, tất cả đều ngoan ngoãn ngậm miệng.

Ông tiếp: "Bây giờ, trong các em ai đội trưởng thì bước lên đài. Có bao nhiêu đội trưởng thì sẽ bấy nhiêu tổ."

Các tuyển thủ , tất cả đều thấy vẻ thể tin nổi trong mắt đối phương. Họ đùn đẩy , thế nhưng một ai dám chủ động đội trưởng.

Trong mắt Ôn Yểu hiện lên vẻ hưng phấn: "Thật là kích thích nha."

Tiếng xì xào bàn tán khắp hội trường dứt, nhưng vẫn ai chịu lên đài, sắc mặt huấn luyện viên Địch ngày càng đen, mắt thấy sắp nổi trận lôi đình. Đột nhiên, ở giữa một bóng dậy, kiên định bước lên đài.

"Em xin đội trưởng," .

Rất nhiều lập tức nhận .

"Là Tạ Thừa Dương." Phương Văn lên tiếng, "Cậu giành huy chương vàng quốc gia , cũng là thành viên nhỏ tuổi nhất của đội tuyển quốc gia năm ngoái. Không ngờ năm nay vẫn tham gia thi đấu."

"Các năm ngoái tham gia thi đấu ?" Ôn Yểu hỏi.

Phương Văn mỉm giải thích: "Anh thì , Lâm Thâm tham gia. Lâm Thâm, quen Tạ Thừa Dương chứ?"

Lâm Thâm gật đầu, ánh mắt dừng Tạ Thừa Dương đài: "Năm ngoái một vòng đấu đối kháng hai , đối thủ của vòng đó chính là ."

Cậu dừng một chút, ánh mắt mong đợi của họ, : "Mình thua." Giọng điệu mang theo vẻ phục rõ rệt.

Chu Thiên chấn động, trong lòng Lâm Thâm chính là lợi hại nhất từng gặp, thắng Lâm Thâm chắc chắn là một đáng sợ đến mức nào!

Đây là cái gì? Đại lão cấp tối đa đến càn quét tân thủ thôn ? Hơn nữa ngay cả Lâm Thâm cũng là bại tướng tay ? Ôn Yểu cảm thấy m.á.u trong như nóng lên.

"Còn ai lên đài đội trưởng nữa ?" Huấn luyện viên Địch cầm micro hỏi.

Lần lượt thêm bốn giơ tay lên đài, Ôn Yểu quen, nhưng Phương Văn giới thiệu, mấy đều là những cao thủ nổi tiếng. Đôi mắt Ôn Yểu như chứa cả bầu trời , ngày càng sáng rực.

Huấn luyện viên Địch: "Hỏi cuối, còn ai nữa ?"

Phương Văn khẽ đẩy Lâm Thâm.

Lâm Thâm thực sự ý định đội trưởng, chậm rãi giơ tay lên, nhưng khi tay mới giơ một nửa, thấy tiếng xôn xao lớn nhất từ đầu buổi đến giờ.

Cậu sửng sốt, hạ tay xuống xem chuyện gì, đột nhiên ánh mắt ngưng tụ thiếu nữ ở ngoài cùng dãy ghế của họ.

Ôn Yểu trở thành điểm sáng ch.ói mắt nhất lúc , nàng lượt lướt qua những đồng đội đang phía ngoài, ánh nóng bỏng của hàng trăm con , nàng thong dong bình tĩnh chậm rãi bước lên đài.

Huấn luyện viên Địch biểu cảm phức tạp, im lặng đưa micro cho nàng.

Ôn Yểu gật đầu nhận lấy, khóe môi nhếch lên: "Em xin đội trưởng."

Dưới đài bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt, dù tin , họ đều kính nể lòng dũng cảm của cô gái .

"Lâm Thâm, lên ?" Chu Thiên nhịn nhỏ giọng hỏi.

Lâm Thâm cúi đầu: "Mình nhất thiết đội trưởng, Ôn Yểu lên một ."

Huấn luyện viên Địch lấy micro, thủ tục hiệu im lặng, tung một quả b.o.m hạng nặng khác.

"Vòng chúng sáu đội trưởng, lát nữa họ sẽ ở các phòng huấn luyện từ 1 đến 6 tầng hai, các em thể tự chọn một đội trưởng để gia nhập, mỗi đội lượng cố định nhưng vượt quá 50 , đội trưởng nào ai gia nhập sẽ hủy tư cách. Bắt đầu !"

Còn thể chơi như !?

Sáu đài nhân viên dẫn lên lầu. Ôn Yểu cuối cùng, Tạ Thừa Dương vốn đầu tiên, cố tình tụt vài bước để bắt chuyện với nàng.

Cậu giơ ngón tay cái : "Cậu là Ôn Yểu đúng ? Mình xem video thi đấu cấp tỉnh của , quá lợi hại!"

Trên Tạ Thừa Dương một loại khí chất khiến cảm thấy thoải mái, bầu khí căng thẳng tan biến sạch sành sanh.

Ôn Yểu tâm trạng : "Mình về cũng sẽ tìm video thi đấu của để xem, Tạ đội trưởng."

Đã lên tới tầng hai, Tạ Thừa Dương đẩy cửa phòng huấn luyện 1, nháy mắt với Ôn Yểu.

"Hẹn gặp , Ôn đội trưởng."

Ôn Yểu là đội trưởng cuối cùng, nàng bước phòng huấn luyện 6 trống trải, kéo ghế xuống giữa phòng, chống tay cúi đầu nhắm mắt .

Mười phút , ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào của các tuyển thủ, tiếng động vẻ xa chỗ nàng.

Đa tuyển thủ chắc chắn sẽ tranh đội của Tạ Thừa Dương , vì đội của chắc suất vòng , trừ cuối bảng , tỉ lệ thăng cấp siêu cao quá sức hấp dẫn.

So với đó, đội của nàng là bấp bênh nhất, trong giới Duy dường như gần đây mới nổi lên, còn là nữ đội trưởng. Các tuyển thủ chắc chắn sẽ cảm thấy quá mạo hiểm.

Chính Ôn Yểu cũng chắc liệu ai đến , lẽ nàng sẽ hủy tư cách đội trưởng, cuối cùng lủi thủi chạy đội của khác, nàng thong thả mỉm , nếu đến đây thì liều một phen thì thật chẳng thú vị chút nào.

Cánh cửa phía nàng "két" một tiếng đẩy , Ôn Yểu bỗng mở mắt đầu . như nàng dự đoán, đầu tiên bước chính là Ôn Lĩnh.

Ánh mắt Ôn Lĩnh bình thản, chọn một góc ở dãy cuối cùng xa nàng nhất xuống, lên tiếng.

Ôn Yểu chống cằm, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Chà, thành viên đầu tiên mà kiêu ngạo thế ."

Cửa đẩy , Chu Thiên thò cái đầu lớn .

"Ôn đội trưởng, bọn em tới theo cô đây." Cậu nhảy phòng, theo là Lâm Thâm.

Lâm Thâm từng bại tay Tạ Thừa Dương, với cá tính của chắc chắn thắng với tư cách đối thủ, huống hồ giữa họ còn tình nghĩa chiến hữu nồng hậu, Chu Thiên thì khỏi , Lâm Thâm đội nào sẽ theo đội đó.

Như , đội tuyển trường của họ chỉ còn thiếu một , cũng là mà Ôn Yểu cảm thấy khó nắm bắt nhất.

"Phương Văn ?" Nàng hỏi.

Luôn cảm thấy Phương Văn mấy thích , nhưng lý quan hệ với Lâm Thâm như , chắc vẫn sẽ theo Lâm Thâm thôi.

"Thật ngờ Ôn đội trưởng nghĩ về như đấy," Phương Văn quả nhiên bước phòng huấn luyện ngay giây tiếp theo, đôi mắt mang theo ý .

Ôn Yểu quen nhiều , nhưng chỉ nụ của Phương Văn là trông giống đang nhất.

"Tất nhiên , đội tuyển Nhã Triết chúng thiếu một chỉnh." Nàng đáp trả Phương Văn.

Trong thời gian tiếp theo, Địch Hân bước , dù từ khi trại huấn luyện nàng định theo Ôn Yểu đến cùng, tuyệt đối để lẻ loi.

Có lẽ vì Lâm Thâm và Ôn Lĩnh ở đó, thời gian khá nhiều gia nhập, đội ngũ dần lớn mạnh, chốt ở con mười lăm . Ôn Yểu thầm thở phào, cũng đến nỗi quá khó coi.

"Chia đội xong , chúng ngoài thôi." Giọng nàng lớn nhưng bắt đầu chút uy quyền.

Mở cửa phòng huấn luyện 6, Ôn Yểu đầu, phía là mười bốn khác, cứ ngỡ là cũng chút khí thế, nhưng vẫn tránh khỏi đám đông từ phòng huấn luyện 1 tràn cho giật .

 

 

Loading...