Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao ở đây?" Ôn Yểu tròn mắt hỏi.
Mục Lệ Đình chỉ tay phía , thong dong : "Đây là nhà ."
"Anh chuyển nhà ? À đúng, tới Kinh Thị? À đúng nữa, mua căn hộ đối diện từ bao giờ?" Ôn Yểu đầy bụng nghi vấn.
" , Kinh Thị công việc, hôm qua mới mua." Mục Lệ Đình ngắn gọn đáp.
"Cho nên, hôm qua chuyển đến đối diện chính là ?"
"Là ."
"Hôm nay mới tới Kinh Thị ?"
" , chiều nay mới đến."
"Định ở Kinh Thị bao lâu?"
"Khoảng một tháng."
Thật đúng là chuyện như , Ôn Yểu thầm mỉa mai, mà tin nữa thì mới là lạ. Hai trong lòng đều hiểu rõ, nhưng ăn ý đ.â.m thủng lớp giấy mỏng , sự mập mờ khiến tim đập rộn ràng.
"Vậy chúng thành hàng xóm ?" Ôn Yểu lộ vẻ ngạc nhiên giả vờ, "Thật là trùng hợp nha."
" là trùng hợp," gật đầu, hỏi, "Em vẫn , em ?"
Mục Lệ Đình nhíu mày nàng từ xuống , Ôn Yểu khi chuyện với vẫn còn vịn khung cửa, hai chân nhũn run rẩy, cũng vững.
"À, huấn luyện viên phạt chạy thôi." Giọng điệu của nàng trái nhẹ nhàng, cứ như thể chạy gấp đôi 12 vòng bò về đây là .
"Chạy bao nhiêu?"
"12 vòng." Nàng nhún vai đáp.
Mục Lệ Đình xong, hỏi: "Huấn luyện viên nào?"
Ôn Yểu: "Huấn luyện viên Địch."
"Địch Hồng?" Anh nhướng mày.
Ôn Yểu ngạc nhiên: "Anh cũng quen ?"
"Quen chứ, ông đây cũng là huấn luyện viên của và Mạnh Vân Ế." Mục Lệ Đình cho nàng .
"Oa, thật là trùng hợp, hóa huấn luyện viên Địch lợi hại như !"
"Ông mới là nhất nhân trong giới Olympic Toán của Hoa Quốc, đội tuyển năm đó của chúng chính là do ông thành lập. Tuy rằng sẽ vất vả, nhưng em nhất định sẽ thu hoạch nhiều."
Giọng trầm thấp chậm rãi, ngay cả khuôn mặt lạnh lùng đạm mạc cũng trở nên nhu hòa hơn vài phần ánh đèn mờ ảo của hành lang.
Mặt Ôn Yểu đỏ bừng, trong đầu tự động thêm bộ lọc cho lời của , cứ như thể đang dịu dàng an ủi dỗ dành: cô nương nhỏ , thể sẽ vất vả một chút, nhưng em ngoan, kiên trì tiếp em sẽ trở nên tuyệt vời.
"Được em , em nhà đây, bái bai." Ôn Yểu kéo cửa , lách phòng.
Nàng tựa lưng cửa, đột nhiên dùng tay quạt quạt cho nóng mặt tản bớt. Chắc chắn là do Mục Lệ Đình đột nhiên xuất hiện ở Kinh Thị, còn đột nhiên trở thành hàng xóm của nàng, nên mới khiến nàng suy nghĩ lung tung như .
Lắc lắc đầu, nghĩ nữa!
Ôn Yểu về phòng lấy quần áo ngâm trong nước nóng, dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể, xua tan phần lớn sự mệt mỏi và đau nhức .
Thời gian trôi qua bao lâu, nàng trong bồn tắm, trong cơn nửa tỉnh nửa mê thấy nhấn chuông cửa.
Đầu óc Ôn Yểu mụ mẫm, mềm nhũn nên phản ứng thế nào. Tiếng chuông ngừng một lát, vang lên nữa.
Ý thức về, nàng cố gắng mở mắt, vốc một vốc nước tạt lên mặt, lúc mới tỉnh táo . Hai tay chống bồn tắm dậy, tiếng nước rào rào trượt xuống từ cơ thể lả lướt, làn da trắng như tuyết.
Nàng lấy khăn tắm lau qua loa, bộ đồ ngủ đẩy cửa phòng tắm . Khi tiếng chuông vang lên thứ ba, Ôn Yểu cuối cùng cũng mở cửa, Mục Lệ Đình ở cửa với vẻ mặt lo lắng.
"Sao lâu ? Cứ tưởng em xảy chuyện gì ."
"Ngại quá," Ôn Yểu vò đầu, "Tắm suýt nữa thì ngủ quên mất."
"Như dễ cảm lạnh." Anh lộ vẻ tán thành, ngay đó giơ thứ đồ trong tay lên, "Mua dầu xoa bóp cho em ."
"Em thương ."
"Xoa bóp chân một chút, nếu ngày mai cơ bắp sẽ đau lắm đấy."
Ôn Yểu đây khi vận động mạnh đột ngột, ngày hôm vẫn tinh thần sảng khoái như thường, chẳng qua là cơ bắp đau đến mức "phê pha", xong, leo cầu thang càng mạng.
nàng dù cũng còn trẻ, nay chẳng để ý đến mấy chuyện .
Ngửi thấy mùi dầu xoa bóp nồng nặc khó ngửi trong khí, nàng xua tay từ chối: "Không cần , ngủ một giấc là khỏe thôi."
"Không ," Mục Lệ Đình cho phép khước từ, "Để xoa cho em."
Anh thản nhiên như thể về đến nhà , dép lê xong còn thuận tay điều chỉnh nhiệt độ phòng, rảo bước đến bên sofa.
"Lại đây, sấp xuống."
Đây là kiểu lời lẽ gì ! Khổ nỗi mặt chút biểu cảm dư thừa, năng vô cùng đắn, trái nàng thấy nghĩ quá nhiều.
Ôn Yểu ngượng ngùng tới, xắn ống quần ngủ lên đến đầu gối, ngoan ngoãn sấp xuống.
Nàng vội vàng mở cửa cho nên vẫn lau khô hẳn, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước, cổ áo ướt một mảng. Vì ngượng ngùng, gáy nàng đỏ ửng cả lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-69.html.]
Mục Lệ Đình thể tưởng tượng khuôn mặt nàng vùi trong cánh tay chắc hẳn chín nhừ . Ban đầu thực sự là lo lắng nàng ngày mai sẽ thoải mái, nhưng lúc cô gái thầm thương trộm nhớ đang sấp mặt, là đàn ông thì ai chẳng chút xao động.
Anh cố gắng trấn tĩnh, xoa hai bàn tay cho nóng lên, đổ dầu xoa bóp lòng bàn tay, áp lên bắp chân của Ôn Yểu.
Ôn Yểu cả run lên, "ưm" một tiếng c.ắ.n môi , lòng bàn tay ấm áp của như truyền nhiệt thẳng tim nàng.
khi cổ tay Mục Lệ Đình phối hợp dùng lực ấn và xoa một cái.
"Á!"
Ôn Yểu cảm thấy đau, bắp chân phản xạ điều kiện đạp ngược , Mục Lệ Đình kịp phản ứng, l.ồ.ng n.g.ự.c ăn trọn một cú đạp của nàng. Bầu khí ái tan biến sạch sành sanh.
Ôn Yểu hổ vô cùng, là lừa ! Tại nàng phát là tiếng rên rỉ của thiếu nữ, mà là tiếng gào thét của nam nhi đại trượng phu !
Trong mắt hiện lên ý rõ rệt, Mục Lệ Đình hỏi: "Tiếp tục chứ?"
Nàng xoay nhảy dựng lên, sofa, ngượng ngùng : "Để em tự !"
Mục Lệ Đình gật đầu đưa dầu xoa bóp cho nàng, đó rút khăn giấy bàn , thong thả lau tay.
Nàng co chân , ghét bỏ vặn nắp dầu xoa bóp đổ tay, mùi nồng nặc lạnh cay xộc thẳng lên mũi, Ôn Yểu nhanh ch.óng xoa hai lòng bàn tay bóp lên bắp chân.
Lực tay nàng lớn, hơn nữa nỡ xuống tay nặng với chính , chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống dọc theo bắp chân trắng nõn, thấy đau.
Mục Lệ Đình nghiêng ở cuối sofa, cúi đầu động tác của nàng một cách nghiêm túc, như thể đang chiêm ngưỡng một món bảo vật nào đó.
Dưới ánh mắt của , Ôn Yểu bắt đầu thấy lâng lâng, cảnh tượng cứ như nàng đang vuốt ve bắp chân mặt , động tác mang theo chút ám chỉ khiến bầu khí chệch hướng.
Nàng dừng động tác tay, dám tiếp tục nữa.
Hơi thở của Mục Lệ Đình loạn, dời mắt , tầm mắt chuyển sang ngọn tóc vẫn còn đang nhỏ nước của nàng.
"Có máy sấy tóc ?" Anh hỏi.
"Có, ở trong ngăn tủ kìa," Ôn Yểu đưa tay chỉ vị trí cho .
Mục Lệ Đình dậy lấy máy sấy tóc, chợt khựng , nghĩ đến việc nàng ghét mùi dầu xoa bóp, giơ tay lên ngửi, vẫn còn vương một chút, thế là nhà vệ sinh rửa tay mấy mới .
Anh cắm máy sấy tóc nguồn điện, vòng phía lưng sofa.
Nói: "Em cứ tiếp tục xoa , để sấy tóc cho, trời lạnh đừng để cảm mạo."
"Vâng," Ôn Yểu thuận miệng đáp.
Tay nàng vẫn đang xoa loạn xạ, động tác theo kịp não bộ, vì lúc bộ tâm trí nàng đều đặt bàn tay của phía .
Tay Mục Lệ Đình lớn, Ôn Yểu nhắm mắt thể cảm nhận lòng bàn tay vô tình chạm trán , nhưng động tác của nhẹ, nhẹ. Mỗi lọn tóc của nàng khi lướt qua kẽ tay đều như đang quấn quýt với ngón tay .
Ôn Yểu thèm xoa bóp cái bắp chân đáng thương nữa, nàng xếp bằng để dễ thao tác hơn. Nàng nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, giống như một chú mèo nhỏ đang hầu hạ thoải mái đến mức sắp ngủ gật.
"Tối nay ngủ sớm một chút, đừng bài nữa."
"Vâng."
"Gặp câu nào thể hỏi ."
"Vâng."
"Ngày mai huấn luyện xong về nhà ăn cơm."
"Vâng."
Bất kể gì, Ôn Yểu đều lười biếng đáp , đầu óc lúc thả lỏng, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Mục Lệ Đình sấy tóc xong cho nàng, hai ngón tay khẽ vân vê, phảng phất như vẫn còn cảm nhận sự mềm mại của sợi tóc nàng khi chạm , cảm giác ngứa ngáy đó như len lỏi tận tim.
"Vậy về đây." Anh xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, vỗ vỗ một cái, dáng vẻ vô cùng sủng nịch.
"Này, Mục Lệ Đình."
"?"
Mục Lệ Đình đến chỗ huyền quan, thấy cô nương nhỏ gọi tên với giọng điệu chút ngượng ngùng.
Quay đầu , nàng vẫn xếp bằng sofa, nghiêng đầu , khuôn mặt cố tỏ bình tĩnh nhưng thực chất sự căng thẳng dễ dàng bắt thóp.
Ôn Yểu hỏi : "Anh tới Kinh Thị thực sự là vì công việc ?"
Khẽ , cho nàng : "Tất nhiên là ."
Câu "Có là vì em " của Ôn Yểu suýt chút nữa thốt , nhưng nàng khựng một chút, nuốt lời trong bụng.
"Vậy tới để gì?"
Nàng lẽ nhận , lời thốt mang theo bao nhiêu sự nũng nịu.
Trái tim Mục Lệ Đình mềm nhũn, hỏi ngược : "Vậy em tới Kinh Thị để gì?"
"Tới để thi đấu mà!"
" tới để bồi em."