Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9 giờ, Ôn Yểu một bước cổng lớn của trung tâm hoạt động. Tất cả huấn luyện viên và tuyển thủ đều chờ nàng.
Ánh mắt Ôn Yểu quanh một lượt, phần lớn họ đều mang vẻ mặt phẫn nộ, mở miệng là trách móc.
“Cậu thể loại chuyện chứ?”
“Ôn Yểu, quá đáng!”
“Ôn Yểu, nếu thật sự , cứ thừa nhận .”
Một đồng đội cũ của đội sáu lập tức .
“Các đừng bậy bạ, đội trưởng từ vòng một trại huấn luyện đến bây giờ, thực lực của nàng đều thấy rõ.”
Hắn dứt lời, liền nhiều hơn lớn tiếng áp chế xuống.
“Hừ, điều khó lắm, lẽ đội sáu của các vòng một đề thi !”
“Vậy thì ba đội loại oan uổng quá.”
“ đúng .”
Mặt nam sinh đỏ bừng, một câu cũng nên lời, chỉ : “Các bậy bạ, chúng gian lận, đừng lung tung…”
Ôn Yểu tiến lên vỗ vỗ : “Không , để lo.”
Nam sinh nàng một cái, lùi phía nàng, thái độ ủng hộ nàng cần cũng . Không chỉ là , tất cả của đội sáu cũ, Lương Thâm, Ôn Lĩnh, Dịch Liên và Tạ Thừa Dương đều đến bên Ôn Yểu, chia hiện trường thành hai phe, nhưng bên cạnh nàng cũng chỉ là ít.
Phía , vài vị huấn luyện viên thì thầm to nhỏ, chỉ huấn luyện viên Lưu vênh váo tự đắc, vẻ mặt đắc ý khó coi đến cực điểm.
“ sớm , nàng một đứa con gái thể nào thi đấu quốc gia, thực lực gì chứ? Hừ, chẳng qua là chống lưng cứng trong nhà!”
Huấn luyện viên Địch vốn dĩ im lặng từ đầu, lúc nhíu mày lên tiếng: “Huấn luyện viên Lưu, chân tướng còn sáng tỏ.”
“ huấn luyện viên Địch ,” huấn luyện viên Lưu với vẻ bụng phệ, đôi mắt híp giả vờ nghiêm túc phân tích: “Không thể vì Ôn Yểu là của A ban các , mà thiên vị nàng chứ? Rõ ràng là nàng , nàng dùng thủ đoạn minh bạch để trộm đề thi trống, nhưng nàng căn bản hiểu Olympic Toán học nên , thể đây? Lên mạng tìm Trường Mộ giúp đỡ chứ gì, còn tưởng thần quỷ .”
“Không ,” điều bất ngờ là, Dịch Liên cả ngày lạnh mặt ít phản bác huấn luyện viên Lưu: “Nàng căn bản cần gian lận. là học sinh Nhất Trung Thanh Thị, ở thi cấp tỉnh thua Ôn Yểu.”
Huấn luyện viên Lưu mũi hếch lên trời: “Vậy thì nàng thi cấp tỉnh nhất định cũng là dựa gian lận mà giành huy chương vàng.”
Dịch Liên nhíu mày, định gì đó.
Tạ Thừa Dương lên tiếng : “Huấn luyện viên, chuyện chứng cứ, các vị Ôn Yểu gian lận, nàng gian lận thế nào? Nội dung đề thi dường như chỉ vài vị huấn luyện viên ?” Hắn một mũi tên trúng đích, trực tiếp chặn những lời lảm nhảm của huấn luyện viên Lưu.
“Đề thi quả thật chỉ sáu chúng , tuyệt đối bảo mật, nàng từ đề thi?” Huấn luyện viên Địch lập tức phản ứng , cực nhanh chỉ lỗ hổng trong đó.
“Nàng trộm đề thi thế nào nào ?” Huấn luyện viên Lưu chột , ánh mắt quanh loạn xạ.
Tạ Thừa Dương đột nhiên lớn, vô cùng khoa trương, bước nhanh một bước, quanh bốn phía hai tay dang : “Xin vị tuyển thủ tiết lộ danh tính xem, ‘ ngang qua’ bên cạnh nàng lúc nào và như thế nào? Lại hai đều ‘vô tình’ mà gặp nàng gửi tin nhắn cho Trường Mộ? Liên tiếp hai chụp lén, Ôn Yểu, cũng quá cẩn thận ?”
Ôn Yểu bất đắc dĩ buông tay, khẽ nhún vai.
Nàng với giọng điệu rõ ràng: “Ai mà ? Người chụp lén trộm đề thi thì đáng tiếc. Còn nữa, huấn luyện viên Địch hỏi đề thi từ tới? , chẳng lẽ là huấn luyện viên Lưu đưa?”
“Cậu điên bậy bạ gì đó!” Mặt huấn luyện viên Lưu trắng bệch, run rẩy, đảo mắt thoáng thấy trong một góc, cuống quýt chuyển sang chuyện khác: “Nào, Phương Văn, em là hại, chính em !”
Ông cho rằng Phương Văn và ông là một phe, hai hiện tại buộc c.h.ặ.t , Phương Văn thế nào cũng cùng ý tưởng đen tối với ông . Lại cũng ngờ, Phương Văn đẩy đẩy mắt kính, nụ vẫn ôn hòa.
Hắn ngược trấn an những đang trách cứ Ôn Yểu, nhẹ giọng : “Mọi đừng trách cứ Ôn Yểu, và nàng từng là đồng đội, hiểu con nàng, trong đó khẳng định là hiểu lầm gì đó.”
Sau đó một cách khó hiểu, cảm xúc của quần chúng kích động càng thêm mãnh liệt bất bình. Ngay cả như huấn luyện viên Lưu, thấy cảnh tượng như cũng đủ , thật là đáng sợ, may mà lúc đó ông .
Chỉ thấy các nam sinh trong trại huấn luyện đều vây quanh Phương Văn tạo thành một vòng bảo vệ.
Có : “Phương Văn, chính là quá thiện lương vẻ ngoài của nàng lừa gạt.”
Lại đầu đối diện Lương Thâm, với giọng điệu chất vấn : “Lương Thâm, và Phương Văn là bạn như , giúp hai câu ? Cậu giúp ai?”
Lương Thâm quen Phương Văn lâu nhất, Phương Văn là học sinh khó khăn đến Nhã Triết nhờ học bổng, quần áo, giày dép, cặp sách của đều giặt đến bạc màu, trông vẻ cũ, nhưng cực kỳ sạch sẽ, văn nhã lễ phép.
Là Lương Thâm, ! Hắn cũng sẽ vì xuất mà cảm thấy cao hơn khác, lý do duy nhất để kiêu ngạo chỉ thành tích mà chính đạt . Hắn hề khinh thường Phương Văn, từng bước một dẫn dắt đến thế giới Olympic Toán học, cho gia nhập đội tuyển trường. Sau hai ở Nhã Triết như hình với bóng.
Trong mắt Lương Thâm giãy giụa, do dự, : “ sẽ giúp ai.” Sau đó, c.ắ.n răng kiên định : “ tin tưởng Ôn Yểu.”
Lương Thâm ngẩng đầu, cùng Phương Văn từ hai phía.
“Xin , cũng , nhưng Ôn Yểu nàng sẽ gian lận.”
Nam sinh ban đầu chất vấn châm chọc: “Lương Thâm cứ như đối xử với của . Ôn Lĩnh, còn thì ?”
Ôn Lĩnh cúi đầu an an tĩnh tĩnh, cho đến khi thấy gọi mới ngẩng mắt, hàng mi cong v.út thon dài khẽ động.
“Tin nàng.” Giọng như gió mát thanh tuyền.
Dường như chỉ cần Ôn Lĩnh mở miệng, môi trường xung quanh liền sẽ theo đó mà trầm tĩnh thư thái vài phần, nhưng giây tiếp theo một trận âm thanh khó phá vỡ.
Một khác với giọng điệu khinh thường tiếp lời : “Các quên , hai họ gần với Ôn Yểu như , Ôn Yểu gian lận họ thể ? Nói chừng họ chính là một đám đó!”
Lời , ánh mắt nghi ngờ của bộ đổ dồn về phía ba họ.
“Đủ .”
Ôn Yểu vẫn bất động thanh sắc, nhưng đến đó, cuối cùng cũng nhịn .
Nàng dạo bước đến giữa hai phe, nhẹ nhàng khéo léo như chuyện gì , một bước, hai bước, ánh mắt đều theo nàng mà động.
Ôn Yểu bỗng nhiên , khác với nụ thanh thoát đây, mang theo vẻ tùy ý và tự tin tuyệt đối.
Giọng nàng lạnh nhạt: “Nghe các nhiều như , thật phiền.”
Tiếp theo bỏ xuống một loạt câu hỏi ngược: “ thừa nhận gian lận? thừa nhận là Lion? Hiện tại chỉ mấy bức ảnh chụp cũng thể chứng cứ ?”
“Vậy giải thích thế nào về việc ảnh chụp xuất hiện đề thi gốc?”
“Thì chứ? Là thể chứng minh là phát ?”
“Cậu khi thi nhanh như tính đáp án, khẳng định chính là xem qua đề, cho nên chính là phát, Trường Mộ giúp !”
“Sao thể là tự tính ? Muốn ngày đó, Tạ Thừa Dương còn khỏi phòng thi mà, các gian lận?”
“A lặc?” Tạ Thừa Dương đó khi nàng vài câu còn liên tiếp gật đầu, bỗng dưng nàng , khoa trương : “Huấn luyện viên, bằng thực lực mà tăng tốc độ, gian lận chứ?”
Nam sinh vốn dĩ cãi cọ với Ôn Yểu khí huyết dâng trào: “ gian lận!”
Người đó thua cuộc, Phương Văn cuối cùng cũng tới mặt Ôn Yểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-77.html.]
“Ôn Yểu, họ chỉ là hy vọng thể rõ ràng, vì Lion trong tay đề thi mà nàng lúc thừa nhận là Ôn Yểu?”
Ôn Yểu ngẩng mắt thẳng : “ còn tưởng rằng cứ núp ở phía chứ?”
Ván cờ của Phương Văn, thật sự quá nhiều lỗ hổng. Từ khi thua trận đấu ngày hôm qua, thực cũng nóng nảy, đang liều mạng ăn cả ngã về .
Mọi ở đây một mảnh ồ lên.
“Nàng mới gì?”
“Phương Văn thể là Lion?”
“ , Phương Văn nếu là gian lận, còn thể thua ?”
Đồng t.ử Phương Văn co rút , khóe miệng giật giật: “Cậu đang gì, rõ.”
Ôn Yểu vỗ tay : “Kịch bản xuất sắc, kịch bản đảo ngược cũng thú vị , Lion?”
Cư dân mạng hóng drama vì tin nóng gian lận sớm chen đầy phòng livestream, c.h.ử.i rủa một cách chân tình thật cảm. lúc , trong phòng livestream xuất hiện một khoảnh khắc tập thể im lặng, dường như mấy ngàn vạn xem đồng thời rớt mạng.
[Trời ơi! Chuyện mà còn thể hóng cú lật kèo thần thánh ?]
[Cậu hiện tại cho 40 mét đại đao c.h.é.m nhầm ?]
[Đừng nóng vội đừng nóng vội, ai là nàng chơi trò gì .]
“Cậu là Lion, chứng cứ gì?” Phương Văn tháo xuống mắt kính, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm.
Ôn Yểu ngón trỏ khẽ chạm mắt đang híp : “Bởi vì mới là Trường Mộ.”
Một giây, hai giây, ba giây… Tất cả ở đây đều há hốc mồm thiếu nữ ở giữa! Nàng nàng là thần Mộ của diễn đàn Olympic Toán học ?
“À, quả thật xem qua đề mục , đó là khi thi Lion gửi cho , các điều cũng coi như gian lận ?” Ôn Yểu vô cùng vô tội .
“Cậu, , là Trường Mộ!?” Phương Văn cuối cùng cũng thể duy trì trấn tĩnh, trong mắt gần như thể độc, hàm răng c.ắ.n đến kẽo kẹt kẽo kẹt vang, hoảng loạn chọn lời : “Cậu chứng minh là Trường Mộ! Cậu đang giả mạo!”
“Này, ai đang giả mạo chứ? Làm rõ ràng , là đang giả mạo .” Ôn Yểu lấy điện thoại: “Rất đơn giản mà, đăng nhập diễn đàn Olympic Toán học cho các xem tài khoản , thật, vở kịch của biên thật là thối dài.”
“Khoan ,” Lương Thâm kêu dừng, giơ tay : “ thể chứng minh nàng là Trường Mộ, bởi vì là Lâm Lộ Thâm.”
À? Lương Thâm tự tiết lộ phận diễn đàn Olympic Toán học ? Lâm Lộ Thâm nhiều đều quen thuộc, căn bản nghi ngờ lời Lương Thâm .
Ôn Yểu gật đầu : “Cảm ơn.”
Hắn giờ phút cởi áo choàng, đơn giản chính là lấy cách của để hết lòng ủng hộ nàng.
Ôn Yểu thoát khỏi giao diện đăng nhập, trực tiếp nhấp Weibo, chỉ thấy hot search treo “Hà Minh Dĩ Minh Thần”.
Tuy rằng đây là chuyện đều ngầm hiểu, nhưng Hà Minh Dĩ mà chủ động thừa nhận chính là một trong những quản trị viên diễn đàn Olympic Toán học, Minh Thần.
Hà Minh Dĩ V: cũng thể chứng minh nàng là Trường Mộ, bởi vì là Minh Hề.
Hắn ở phía câu kèm theo ảnh chụp màn hình diễn đàn của .
Tuy nhiên điều cũng là gì, hai tuyên bố mang tính bùng nổ tiếp theo, mới thật sự hiện trường và bộ internet đều rung chuyển ba .
Mạnh Vân Ế V: cũng thể chứng minh nàng là Trường Mộ, bởi vì là Cánh.
Mục Lệ Đình V: cũng thể chứng minh nàng là Trường Mộ, bởi vì là Lệ.
Họ đồng dạng kèm theo ảnh chụp màn hình tài khoản diễn đàn. Thần Cánh chín năm trở , liền mới trở diễn đàn. Trận sáng tỏ gian lận , mà cuối cùng bùng nổ hai vị thần thoại viễn cổ. Người đạt huy chương vàng quốc tế duy nhất của Hoa Quốc cho đến nay, hai vị sáng lập diễn đàn Olympic Toán học, mà là Thái t.ử gia Mạnh gia, Mạnh và đầu Mục gia, Mục tổng, những thể khuấy đảo nửa bầu trời giới thương trường!? Cái cái cái !?
Nhìn chằm chằm hai câu đến hoa cả mắt, nhắm mắt mở, mở nhắm! Đập mạnh trán cố gắng đ.á.n.h thức , bởi vì dù thế nào cũng thể tưởng tượng hai vị đại gia trong hai lĩnh vực là cùng một ! Không đúng, còn gần đây thêm hai !
Cho nên, hai mà từng là đồng đội kề vai chiến đấu ? Vậy hóa các mấy năm nay khuấy đảo phong vân giới thương trường, là em giao lưu học hỏi !
Mười vạn phần kinh ngạc nhiều, sôi nổi bừng tỉnh, đây là hình ảnh tuyệt khiến ngưỡng mộ đến tột cùng gì chứ, Ôn Yểu nàng tự chứng minh là Trường Mộ, đó các đại gia đều chạy chứng cho nàng.
Em cứ việc , khi nào em cần , sẽ xuất hiện.
Ôn Yểu khẽ gật đầu, vô cùng tùy ý : “Ừm, nếu như , liền cần đăng nhập cho các xem nữa.”
Nàng như thể vui vì bớt một phiền phức, mà những mặt gào thét trong nội tâm, tổ tông! Cô thì đỡ việc , vì cô mà hai vị thần cũng đích mặt!
Ôn Yểu tiếp theo : “Trước chuyện đề thi, cái hỏi huấn luyện viên Lưu.” Nàng trực tiếp dẫn chĩa mũi dùi huấn luyện viên Lưu.
“Không , gì đáng để vì mà tiết lộ đề thi!” Huấn luyện viên Lưu lập tức lớn tiếng .
Ánh mắt huấn luyện viên Địch như đuốc: “Huấn luyện viên Lưu, nàng là thật ?”
Thịt mặt huấn luyện viên Lưu run rẩy, trong thời tiết như mà đầu ông đầy mồ hôi. Ông lén liếc Phương Văn một cái, nhắm mắt bất chấp tất cả mà : “Là , cái gì cũng là , gian lận chính là , tất cả đều là !”
Hai vì lợi ích mà móc nối với tình nghĩa, càng đến ai bán ai.
“Phương Văn, lẽ nên gọi là Lion,” Ôn Yểu nhanh chậm , “ sớm suy nghĩ, phong cách của Lion như ai? Hung hãn, quang minh chính đại, hóa bộ mặt thật của là như thế . Bài thi khi tuyển chọn đội tuyển trường là sửa đúng ? Cậu cố ý cho 20 điểm để hại suýt nữa đội tuyển trường. Còn khi thi cấp tỉnh, cũng là cố ý dẫn dắt nghĩ cho Lương Thâm uống sữa chua hại bệnh, cướp vị trí đội trưởng của . Từng chuyện từng chuyện , thật sự khiến tò mò, rốt cuộc là ai? Hại để gì?”
Việc đến nước , Phương Văn thể biện minh. Hắn kích động thành tiếng, đến khản cả giọng vẫn dừng , trong mắt từng giọt nước mắt chảy . Ôn Yểu cảm thấy như tinh thần bình thường, chút sợ hãi.
“Không sai, là Lion, những điều đều là , bởi vì chỉ giành huy chương vàng quốc gia, mới thể cử học Đại học Lâm.” Hắn khản giọng .
“Phương Văn, dù loại, cũng thể thi đậu Đại học Lâm mà! Hà tất như chứ?” Lương Thâm vẻ mặt thương tiếc.
Toàn Phương Văn tràn ngập tuyệt vọng, Ôn Yểu thể hiểu nổi , chỉ cảm thấy rơi trạng thái si ngốc.
“Cậu!” Lương Thâm lời như , kinh sợ đến nên lời.
“Vậy vì ngay từ đầu nhằm ? Chẳng lẽ,” linh quang trong đầu Ôn Yểu chợt lóe, “Phương gia?”
Khóe mắt Phương Văn ngừng chảy nước mắt: “ , Ôn Yểu, năm đó cô chạy khỏi Phương gia ? chính là tiếp theo. Phương Bình An cái tên phế vật đó, cả nhà họ còn chờ nuôi dưỡng. nếu thể thi đậu Đại học Lâm, về là thể thoát khỏi họ, thoát khỏi Phương Bình An, rời khỏi Phương gia…”
“Chính là Phương Văn, dù là , đều là những hại ở Phương gia.”
“Không đúng!” Phương Văn đột nhiên gân xanh nổi lên, gầm thét lớn tiếng: “Cô ! mới là! là chịu khổ cô! Cô hiện tại vinh hoa phú quý, nhưng thì ! thì !”
Phương Văn đột nhiên như điên , lao tới phía Ôn Yểu. Lương Thâm và những khác giật , vội vươn tay kéo Ôn Yểu .
động tác Ôn Yểu cực kỳ nhanh nhẹn, trong chớp nhoáng, nàng nhấc chân dùng sức đá một cái về phía , khiến ngã lăn đất.
“Này, rõ ràng , ở Phương gia thế nào thì chuyện gì liên quan đến , ăn vạ đó! Còn nữa, ở đây giả vờ tâm thần, sẽ chấp nhặt với .”
Đọc nhắc nhở: Hệ thống kiểm tra thấy thể tải nội dung trang của chương hiện tại, vui lòng nhấp giữa màn hình, nhấp nút “Đóng chế độ ” ở góc bên hoặc góc bên để nội dung tiểu thuyết đầy đủ.