Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Yểu chút do dự mở toang cửa.

Người đàn ông ngoài cửa mặc bộ đồ mặc nhà giản dị, khiến trông hiền hòa hơn hẳn ngày thường. Ánh đèn hành lang dịu nhẹ, từng tia sáng bao phủ lên dáng cao lớn, đĩnh bạc của . Cả tầng lầu chỉ hai hộ gia đình nên vô cùng yên tĩnh.

Ôn Yểu chút luống cuống, ấm trong phòng quyện làn gió lạnh từ ngoài cửa thổi tới, khiến gương mặt trắng sứ của cô ửng hồng tự nhiên. Cô tẩy trang, gương mặt mộc ánh sáng nhu hòa càng nổi bật làn da thiếu nữ mịn màng, tinh tế.

Ngón trỏ của Mục Lệ Đình khẽ cử động, giây tiếp theo khẽ chạm đầu ngón cái lòng bàn tay, kìm nén sự xao động. Anh cô, ánh mắt khác hẳn khi, như điều gì đó trào từ đôi mắt đen sâu thẳm .

Cô bỗng cảm thấy khẩn trương, tim đập thình thịch như thể rõ tiếng động. Mặt nóng bừng, Ôn Yểu lùi một bước trong nhà, mu bàn tay giấu lưng vô tình chạm cạnh cửa.

"Anh tìm em việc gì ?" Cô tựa cửa, ngẩng đầu hỏi.

Mục Lệ Đình để tâm đến việc cô lùi , đôi chân dài bước thẳng trong nhà, bốn mắt . Sự dịu dàng bấy lâu nay như nước ấm nấu ếch của , đêm nay cuối cùng cũng bộc lộ chút tính xâm lược.

Anh đưa tay , trong lòng bàn tay là một hộp quà bằng nhung tơ tinh xảo.

"Quà sinh nhật cho em."

Ôn Yểu thở phào nhẹ nhõm, liếc đồng hồ trong phòng khách, còn 3 phút nữa là đến 0 giờ.

"Cảm ơn ."

Cô mỉm lịch sự, định giơ tay nhận hộp quà thì bất ngờ Mục Lệ Đình nắm lấy cổ tay.

Trái tim buông lỏng treo ngược lên cành cây, Ôn Yểu diễn tả nổi cảm xúc từng , là khẩn trương sợ hãi, nhưng ẩn chứa nhiều mong đợi.

Có lẽ vì da cô quá lạnh nên cô cảm nhận rõ bàn tay Mục Lệ Đình nóng, cái nóng lan tỏa lên mặt, lên vành tai và tận trong tim.

Cô khẽ nuốt nước bọt, định rụt tay nhưng cổ tay mảnh khảnh vẫn nắm c.h.ặ.t, cho phép khước từ.

"Sao... ? Không đưa cho em ?" Giọng cô mềm mại run rẩy, cố hết sức che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

"Ừ, đưa cho em."

Khi Mục Lệ Đình buông tay, theo thói quen khẽ nắm bàn tay trống , mở hộp quà . Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương tinh xảo, mặt dây là một viên hồng ngọc hình bầu d.ụ.c, đỏ rực như trái tim đang đập, xung quanh khảm một vòng kim cương hình quả lê tạo thành hình giọt nước, cuối cùng nối bằng sợi dây bạch kim đơn giản.

Thiết kế quá phô trương, mặt dây cũng lớn, nhưng Ôn Yểu chỉ thoáng qua sợi dây chuyền vô giá.

"Để đeo giúp em nhé?" Anh ướm hỏi.

Ôn Yểu gật đầu, lưng rời khỏi cạnh cửa, đưa tay vén tóc gáy, khẽ cúi đầu lộ vùng cổ trắng ngần.

Thông thường đeo giúp sẽ vòng phía , nhưng thì . Mục Lệ Đình một tay cầm đầu dây chuyền, cứ thế tiến lên một bước, thu hẹp cách giữa hai từ phía chính diện. Ngay đó, cúi vòng tay qua cô, rũ mắt tỉ mỉ cài khóa.

Ôn Yểu cảm thấy nóng hơn, thở ấm áp của phả mặt, thở nồng ấm nhè nhẹ vờn quanh đỉnh đầu. Tư thế giống như hai đang ôm , mặt đất in bóng hai hình quấn quýt.

Cô theo bản năng ngẩng đầu định hít thở chút khí trong gian chật hẹp , vô tình chạm yết hầu đang lên xuống của . Cô giật thu hồi ánh mắt, dám ngẩng đầu lên nữa.

Khi Mục Lệ Đình đeo xong dây chuyền, vặn là 12 giờ đêm. Tay trượt từ khóa cài theo sợi dây bạch kim xuống viên hồng ngọc n.g.ự.c cô, như đang giúp cô chỉnh , ánh mắt sâu thẳm.

"Sinh nhật vui vẻ, cô bé, chào mừng em bước thế giới của lớn." Ánh mắt nhiễm ý , vô cùng trai.

"Thế giới của lớn... là như thế nào ạ?"

Ôn Yểu rũ mắt, đầu ngón tay vẫn dừng viên hồng ngọc, cô cứng đờ dám cử động.

"Để cho em ."

Mục Lệ Đình đột nhiên tiến gần hơn, Ôn Yểu mím c.h.ặ.t môi nhắm mắt , khẩn trương đến mức cả khuôn mặt đều nhăn vì dùng sức.

Cô nín thở, nhưng động tác gì thêm. Một giây, hai giây, khi Ôn Yểu nghi hoặc định mở mắt thì một nụ hôn nhẹ tựa lông hồng chạm khẽ chân tóc trán cô rời ngay lập tức.

Bốn mắt , Mục Lệ Đình xoa đầu cô : "Chính là như thế ."

Ôn Yểu chớp chớp mắt, như thế ? Ôn nhu và thuần khiết như nụ hôn của ? Chắc chắn , nhưng điều giống như một lời hứa dành cho cô.

"Anh trân trọng cô bé của như thế ." Giọng Mục Lệ Đình trầm thấp từ tính: "Ôn Yểu, thích em. Anh đang giữa chốn thị phi, nhưng nhất định sẽ dùng cả đời để bảo vệ em chu ."

Hơi thở của Ôn Yểu rối loạn, trong lòng như bong bóng đang vỡ òa. Cô thích Mục Lệ Đình ? Câu trả lời trong từng phút từng giây ở bên suốt thời gian qua. màn tỏ tình giống trong tưởng tượng nhỉ? Chẳng lẽ tiếp theo là hỏi "Em thích ", "Em nguyện ý ở bên ", "Em bạn gái " ?

Mục Lệ Đình quả thật hỏi, xoa tóc cô, nhẹ giọng hỏi: "Em đói ?"

Bầu khí lãng mạn màu hồng nháy mắt tan biến dấu vết. Hả? Anh hỏi cô đói lúc ! Cái gì trời!

mà, bụng Ôn Yểu " chuyện" mà kêu lên một tiếng, nhắc nhở cô sự thật là tối nay tại tiệc sinh nhật cô ăn gì.

Vì thế cô thành thật trả lời: "Em đói."

Mục Lệ Đình dắt tay cô : "Sang bên , ăn mì nhé?"

Ôn Yểu ngơ ngác gật đầu, đến khi định thần , cô chỗ quen thuộc tại bàn ăn nhà chờ cơm. Khác với khi, tối nay nấu ăn cho cô là Mục Lệ Đình.

Cô chợt nhớ đêm đầu tiên ăn cơm ở nhà , cô ngây ngô hỏi món , lúc đó Mục Lệ Đình trả lời thế nào nhỉ? Anh , thể học.

Chẳng mấy chốc, mặt cô là một bát mì, vài cọng rau xanh mướt điểm xuyết, quả trứng ốp la chiên vàng rực, chỉ phần rìa cháy đen một chút. Ôn Yểu dùng đũa gắp một miếng, vị nhạt, đây là thường gặp của mới nấu vì sợ mặn nên nêm nếm quá tay.

Một bát mì đơn giản, hơn nữa còn là một bát mì hảo do một Mục Lệ Đình hảo , nhưng Ôn Yểu cảm thấy vô cùng cảm động. Cô ngừng tay, xì xụp ăn hết sạch, ngay cả phần nước dùng thanh đạm cũng còn một giọt.

đặt bát xuống, một tờ khăn giấy đưa tới mặt, cô nhận lấy lau miệng.

Trong thoáng chốc, Ôn Yểu nhớ một cảnh tượng khác. Khi đó cô rời khỏi thôn Vân Đỉnh đón về nhà họ Quý, vì Quý Tuyết Tình tham gia cuộc thi violin nên cả nhà họ đều vắng. Người giúp việc để cho cô một bát mì, lúc đó cô cũng một ánh đèn, chậm rãi ăn từng miếng một, ngày đó cô đói nên ăn sạch sành sanh.

ngày đó, bên cạnh cô .

Suốt nhiều năm qua, Ôn Yểu thật quen với việc bầu bạn. Những thứ từng thì dường như cũng cũng chẳng . khi trở về Mạnh gia, khi gặp Mục Lệ Đình, cô mới nhận sự bầu bạn quý giá đến nhường nào, một khi thì bao giờ đ.á.n.h mất.

Ăn xong mì gần một giờ sáng, dù chỉ là cách đối diện cửa, Mục Lệ Đình vẫn kiên quyết tiễn cô tận cửa.

Ôn Yểu ấn khóa vân tay mở cửa bước , khi đóng cửa thấy vẫn đó theo, lòng cô khẽ động, đột nhiên ló đầu .

Cô hỏi: "Mục Lệ Đình, chúng bây giờ tính là bạn trai bạn gái ?"

Mục Lệ Đình cúi , đưa tay qua khe cửa khẽ nhéo má cô.

"Không vội," mỉm , ánh mắt vô cùng mê , "Vào , nghỉ ngơi sớm ."

Không vội? Chẳng tỏ tình ? Sao giờ trông như cô đang vội vàng ?

"Em vội , em chẳng vội chút nào hết!"

Ôn Yểu thẹn quá hóa giận, định đóng sầm cửa .

"Yểu Yểu, ý là, em cứ việc của , đừng vì mà phân tâm, nhưng sẽ luôn ở bên em. Nhé?"

Ôn Yểu hiểu , mặt đỏ bừng. Mục tổng nhà cô thật sự ôn nhu đến mức khiến tim cô đập loạn nhịp. Cô khẽ "ừm" một tiếng đóng cửa .

rằng, đàn ông vốn "đạm mạc và xa cách" trong mắt cô, thực chất còn khẩn trương hơn cả cô. Anh lặng hồi lâu cửa nhà cô, lòng bàn tay phủ một lớp mồ hôi mỏng từ lúc nào .

Ánh đèn hành lang tối, nhưng trong mắt đầy ánh sáng.

Ôn Yểu ngờ buổi hẹn hò đầu tiên của hai đến nhanh như .

Nói là hẹn hò nhưng cũng hẳn, chỉ là ngày hôm Ôn Yểu sang nhà ăn trưa xong, Mục Lệ Đình sofa việc với laptop. Ôn Yểu ghế dài bên cửa sổ phơi nắng nghịch điện thoại. Đột nhiên điện thoại đẩy tin tức về một bộ phim đang chiếu rạp, cô kinh ngạc phát hiện đây chính là bộ phim mà Mạnh Vân Chi từng đóng vai khách mời thương chân! Nói cũng , lúc đó cô cũng xuất hiện trong vài cảnh đấy.

Mục Lệ Đình kết thúc một phần công việc, xoa xoa giữa mày ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của cô gái nhỏ. Cô đang quỳ ghế dài , ánh nắng ấm áp phủ lên mặt cô một lớp bụi vàng, vô cùng động lòng .

Ôn Yểu: "Mục Lệ Đình, chúng xem phim ?"

Anh chút do dự bàn giao nốt công việc cho trợ lý Mạc gập máy tính .

Mãi đến khi hai cửa trung tâm thương mại, Mục Lệ Đình mới nảy sinh vài phần cảm giác mới lạ. Ngoại trừ việc thị sát các sản nghiệp trướng, bao giờ dạo phố rạp chiếu phim.

Hôm nay Mục Lệ Đình mặc vest chỉnh tề, nhưng dáng đĩnh bạt, dù chỉ mặc đồ thường ngày cũng toát lên khí độ phi phàm, khiến qua đường khỏi ngoái .

Đột nhiên, điện thoại của cô reo lên.

"Tiểu cô cô, cô đang ở ? Bộ phim chúng đóng chiếu , An Bắc Lâm mời chúng xem phim, cô ?" Giọng Mạnh Vân Chi vang lên.

, bộ phim An Bắc Lâm đóng chính, Mạnh Vân Chi đóng khách mời giúp thương, cũng cảm thấy áy náy.

tình cảnh hiện tại thật ngượng ngùng.

Ôn Yểu ái ngại: "Cô đang ở rạp chiếu phim ."

"Không , cô đợi chút, bọn con qua ngay đây." Cô nàng đợi trả lời vội vàng cúp máy.

Khi giải thích tình hình với Mục Lệ Đình, giọng Ôn Yểu đầy vẻ hối . Anh gì, thầm tính toán thời gian nhóm Mạnh Vân Chi đến để mua vé.

Sau đó, cuộc điện thoại thứ hai vang lên, là Mạnh Vân Ế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-80.html.]

"Tiểu cô cô, nếu thi đấu xong , là để cháu đưa cô xem phim nhé?" Giọng nhẹ nhàng như gió thoảng.

Mạnh Vân Ế trực tiếp bỏ qua vế của cô, chỉ dừng ở một cái tên.

Tốc độ của chợt nhanh hơn: "Mục Lệ Đình? Hai định xem phim ? Ở , cháu qua ngay."

Sau khi cúp máy, Ôn Yểu bất đắc dĩ , nhắc nhở: "Mua thêm một vé nữa nhé."

Mục Lệ Đình khựng , quyết đoán liên hệ trợ lý Mạc, bảo liên hệ quản lý rạp chiếu phim mở riêng một suất chiếu cho họ. Như chắc là đủ .

"Để phòng hờ thôi." Anh thản nhiên .

Cái "phòng hờ" đó đến nhanh. Ôn Yểu kịp gì thì điện thoại reo.

"Đội trưởng, hôm nay hoạt động gì ? Sắp , ngoài buổi team building ?" Tạ Thừa Dương hào sảng lớn.

Ôn Yểu thầm than đúng là cái gì đến cũng sẽ đến, cô trả lời: "Ra rạp chiếu phim , gửi định vị cho."

"Không nhiều lắm chứ?" Mục Lệ Đình hỏi.

Ôn Yểu bất đắc dĩ: "Không nhiều , cứ đà thì bao trọn phòng chiếu cũng hết mất."

dứt lời thì điện thoại đến. Lần thấy tiếng ồn ào náo nhiệt ở đầu dây bên , trong đó giọng Mạnh Vân Kình vang lên rõ nhất.

"Tiểu cô cô, bọn họ rủ cô chơi."

Bên loáng thoáng tiếng Lý Hưởng đòi khu trò chơi điện t.ử, Viên Giai đòi dạo phố, và tiếng những khác xôn xao.

Ôn Yểu thở dài: "Đến tìm cô , cô đang ở rạp chiếu phim."

Vì Ôn Yểu tiện đường nên chọn rạp gần Ngự Thiên Phủ, cũng xa trung tâm hoạt động là bao. Nhóm Tạ Thừa Dương bốn đến sớm nhất. Không ngờ cả Ôn Lĩnh cũng họ lôi kéo tham gia hoạt động tập thể .

"Đây chẳng là team building của đội chúng , còn mang theo nhà?" Tạ Thừa Dương lỡ mồm, giây tiếp theo cảm thấy sống lưng lạnh toát khi chạm ánh mắt lạnh lùng của Ôn Lĩnh.

Ôn Yểu giới thiệu: "Anh là Lệ."

Với những kẻ cuồng Olympic Toán học , giới thiệu Mục Lệ Đình quyền lực thế nào cũng bằng thẳng chính là Lệ. Một cái tên thôi cũng đủ khiến họ phát điên.

Quả nhiên, Tạ Thừa Dương, Lương Thâm, Dịch Liên mắt sáng rực, vây quanh đòi giao lưu với đại thần. Ôn Lĩnh phía , luôn như , dù ở trong tập thể vẫn tìm một cách khiến thoải mái.

Mục Lệ Đình hôm nay thể là vô cùng "bình dị gần gũi", trả lời câu hỏi của họ. Chỉ là mặt những , sự khách sáo và xa cách của tự nhiên dựng lên một bức tường ngăn cách vô hình.

Các bạn học lớp 19 ở khách sạn gần đó cũng kéo đến một đám đông. Lý Hưởng và thấy Ôn Yểu thì phấn khích, định lao tới nhưng chợt khựng khi chạm mặt đàn ông bên cạnh cô.

Nghe trợ lý Mạc trai dạo bận công tác ở Kinh Thị, tối qua thấy ở tiệc sinh nhật Ôn Yểu, cũng nghĩ nhiều, chỉ cho là nhà họ Mạnh mời. hôm nay hai , rõ ràng là vấn đề! Cậu véo mạnh một cái, thể tin nổi mắt là Mục Lệ Đình và Ôn Yểu đang cạnh mật.

Anh trai Mục Lệ Đình của từ khi nào thiết với Ôn Yểu như !? Chẳng bảo đến Kinh Thị công tác , ở đây xem phim với Ôn Yểu!?

Trong đầu Mục Cảnh Thần hiện lên từng thước phim, từ việc Mạnh Vân Kình đ.á.n.h gọi phụ , kết quả trai ép xin Ôn Yểu, đến việc sai xách đến quỳ mặt Ôn Yểu, cả những cuốn sách bài tập Olympic Toán học, những bình luận vòng bạn bè... Rất nhiều chi tiết mà ngay cả kẻ ngốc cũng nhận vấn đề lớn!

Thế giới điên ! Anh trai , đàn ông cô độc định sống cả đời, đang "tình huống" với Ôn Yểu, hả?

Mục Cảnh Thần nhích từng bước nhỏ đến cạnh trai, lí nhí: "Ca, hai ..."

Mục Lệ Đình chỉ bên cạnh: "Lễ phép ? Gọi ."

Ôn Yểu và Mục Cảnh Thần là bạn cùng khối, nhưng lời của Mục Lệ Đình rõ ràng là đang nâng vai vế của cô lên.

Cậu đắn đo hồi lâu, gượng: "Đại... đại tẩu?"

Tiếng gọi khiến Ôn Yểu vô cùng ngượng ngùng, định phủ nhận thì Mạnh Vân Kình nhảy xen giữa hai .

"Này , Mục Cảnh Thần, đừng gọi bừa nhé! Đừng hỏng danh tiếng của Tiểu cô cô !"

Cục diện nhất thời căng thẳng. Mạnh Vân Chi và An Bắc Lâm đeo kính râm to bản xuất hiện, hai đại minh tinh như mang theo gió.

Hóa Mục Lệ Đình cũng theo? Mạnh Vân Chi còn gì mà hiểu, thầm nghĩ gọi điện thật đúng lúc, nếu hai hôm nay chẳng hẹn hò thành công ?

Cô nhiệt tình khoác tay Ôn Yểu, cố ý xoay kéo cô rời khỏi cạnh Mục Lệ Đình.

"Chúng trong thôi~"

Ôn Yểu Mạnh Vân Chi kéo , ngoái tìm Mục Lệ Đình.

Giữa đám đông, ánh mắt hai chạm . Ôn Yểu đôi mắt cong cong, nhún vai tỏ ý xin , Mục Lệ Đình cũng gật đầu hiệu để tâm.

Khác với cô gái nhỏ ngây ngô đang bối rối, Mục Lệ Đình bắt buộc gian riêng tư từng phút từng giây. Anh chỉ cần Ôn Yểu giữa vòng vây của vẫn ngoái đầu một cái, trong mắt hai chỉ , thế là đủ. Anh sẽ luôn theo sát phía cô, tuyệt đối để lạc mất, cô chỉ cần đầu thể thấy .

"Mục Lệ Đình, lắm, thật sự ." Mạnh Vân Ế hừ lạnh một tiếng.

Mục Lệ Đình thẳng phía , thần sắc thản nhiên, thèm đáp .

Gần hai mươi bước rạp, chỗ trống còn nhiều, bây giờ? Ôn Yểu khó xử.

Lý Hưởng: "Yểu Yểu, bên với bọn ."

Tạ Thừa Dương: "Chẳng team building của đội ? Đương nhiên cùng bọn ."

Mục Cảnh Thần lườm một cái: "Xem phim thôi mà chứ thảo luận toán , cô đương nhiên với... ."

Mạnh Vân Ế, Mạnh Vân Chi, Mạnh Vân Kình đồng thanh: "Dựa cái gì!"

Mạnh Vân Chi lập tức thu giọng, phát huy tính cách đại tiểu thư, nhướng mày : "Đừng tranh nữa, Tiểu cô cô, chúng đây." Cô kéo Ôn Yểu xuống hàng ghế đầu ở giữa.

Những khác chia xuống. Khi phim bắt đầu, Ôn Yểu nhanh ch.óng cuốn cốt truyện. Tuy cô từng đóng khách mời một cảnh nhưng bộ câu chuyện.

Mạnh Vân Chi bên trái cô, khi xem phim cô im lặng. An Bắc Lâm bên , một tật lớn là thích spoil (tiết lộ nội dung)!

Là nam chính của bộ phim, nắm rõ cốt truyện như lòng bàn tay, ăn bắp rang luyên thuyên ngừng, khác hẳn với hình tượng vị tướng quân sắt đá màn ảnh.

Mạnh Vân Chi chịu nổi nữa, gắt lên: "Anh im miệng ? Anh hết thì bọn xem cái gì nữa?"

An Bắc Lâm động tác kéo khóa miệng, nữa. bản tính lảm nhảm khó bỏ, một lát nhịn .

"Ái chà, cái tên thị vệ sắp c.h.ế.t ."

"Hoàng đế Hoàng hậu đầu độc đấy."

"Anh câm miệng ngay cho ," Mạnh Vân Chi bốc một nắm bắp rang với qua Ôn Yểu, nhét thẳng miệng An Bắc Lâm.

An Bắc Lâm sợ hãi lùi , nắm bắp rang rơi lả tả quần .

"Oa! Cô dã man quá !"

Cùng lúc đó, màn ảnh, vị tướng quân lưng ngựa quát cô công chúa ngoại tộc đang vung roi ngoài cửa thành: "Cô nương thật là điêu ngoa!"

Ôn Yểu giữa hai , nhặt một viên bắp rang chậm rãi : "Tướng quân bớt giận, cô nương tương lai sẽ là 'bạch nguyệt quang' cả đời của ngài đấy."

Trong phim, công chúa và tướng quân cuối cùng yêu nhưng vì hận thù gia quốc mà thể ở bên , công chúa là niềm dịu dàng duy nhất sâu thẳm trong lòng tướng quân.

Lúc , An Bắc Lâm lấy tay che mắt như chấp nhận sự thật, vẻ mặt đau khổ.

Mạnh Vân Chi nhảy dựng lên, giận dữ: "Làm , còn thấy ủy khuất cho ?"

Màn kịch ở hàng ghế đầu thì Mạnh Vân Ế và Mục Lệ Đình ở hàng cuối thấy . Thực tế, hai từ khi xuống đều lạnh mặt, ngay ngắn xem phim, thèm liếc bên cạnh lấy nửa cái.

Mãi đến khi nữ tỳ Hồ xuất hiện màn hình, mặt Mục Lệ Đình mới chút biểu cảm. Vị tướng quân lạnh lùng, nàng công chúa kiều diễm, giữa bao nhiêu trong khung hình , chỉ thấy duy nhất nàng tỳ nữ .

Linh động và xinh , Mục Lệ Đình thầm nghĩ.

Mạnh Vân Ế chịu nổi vẻ mặt đắm đuối của , hừ lạnh một tiếng.

Vai tỳ nữ của Ôn Yểu chỉ cảnh , hàng ghế cuối rơi im lặng.

Trước khi bộ phim kết thúc, Mạnh Vân Ế chợt nảy một ý nghĩ. Trước đây và Mục Lệ Đình gì giấu , lúc đó họ thể ngờ mười năm cạnh xụ mặt xem phim thế .

Anh bỗng thấy buồn .

"Mục Lệ Đình," Mạnh Vân Ế hỏi, "Cậu đối với Tiểu cô cô của là nghiêm túc chứ?"

" ."

Mạnh Vân Ế mỉa mai: "Thế sự khó lường, lúc chúng cũng tưởng năm thứ hai thể lấy huy chương vàng đấy thôi."

"Không giống , Ôn Yểu và Olympic Toán học thể so sánh," Mục Lệ Đình khàn giọng , "Cô là mạng sống của , nên tồn tại giả thuyết sẽ từ bỏ mạng sống của ."

Mạnh Vân Ế sững sờ.

 

 

Loading...