Không đợi Thiệu Như Chương kịp phản ứng, lập tức dìu Kiều Lô bước đại sảnh.
Hắn kịp bố trí theo kế hoạch, thì một câu “Thiên kim Hà Đông Kiều thị dạo thanh lâu!” thẳng thừng chỉ , lập tức khiến cả sảnh đường náo loạn.
Ta vẫn như kiếp , mặt đỏ bừng, cúi đầu, gọi Thiệu Như Chương đến giúp đưa về phủ.
Trước khi bước cửa , chợt kéo lấy tay áo .
Thiệu Như Chương cúi sát, ghé tai thì thầm:
“A Hành, đừng vì thứ mà gánh tội . Không đáng.”
Trong ánh trăng lạnh của đêm thu, đầu .
Thấy cụp mắt, nhíu mày, còn dáng vẻ điềm tĩnh từng khuyên bao dung cho ở kiếp .
Là sai?
Hay là hối hận?
Hay là sống một đời, từ đầu?
Kiếp ngươi giẫm lên lưng để leo lên quyền quý, giờ bù đắp, nào dễ dàng như .
Ta nuốt xuống tiếng lạnh, đáp rõ ràng, chỉ khép cửa .
“Như Chương ca ca, đêm khuya, sương nặng, mau về nghỉ . Ta tự chừng mực.”
Hôm , đại bá phụ tới hỏi tội, Kiều Lô lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p.
Ta vẫn như cũ, ôm hết chuyện , danh tiếng hủy hoại.
Ta phạt hai mươi trượng gia pháp, trong phòng dưỡng thương.
Mẫu nước mắt như mưa, vị đại thiếu gia Tướng phủ hủy hôn, nay phàm là công t.ử chút thể diện đều cưới .
Ta cầm khăn tay lau nước mắt cho bà.
“Không . Nếu nữ nhi gả , thì ở bên cạnh phụng dưỡng mẫu cả đời.”
Ta nũng:
“Nữ nhi dễ nuôi lắm, một bữa cho một bát cháo là đủ .”
Mẫu chỉ sinh dưỡng một .
Kiếp , khi Nhị hoàng t.ử nạp thị , mắng phụ bạc Thiệu Như Chương, tự hạ thấp , cam tâm kẻ phóng đãng.
Chỉ mẫu chịu ủy khuất, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.
Thân mẫu và trưởng của Kiều Lô còn cố ý châm chọc, liên thủ với phụ khó bà, khiến bà u uất mà qua đời sớm, trong phủ rơi tay bọn tiểu nhân nắm quyền.
Đời , chỉ vì mà sống cho , còn vì mẫu và Trưởng công chúa.
Nghe , bà bật giữa nước mắt.
“Có một bát canh thịt của mẫu , tất một miếng thịt cho Hành nhi. Chỉ cho con uống cháo loãng, chẳng khoét tim mẫu ?”
Ta do bà một tay nuôi lớn, bà hiểu rõ phẩm hạnh của , tuyệt chuyện thanh lâu câu dẫn nam nhân.
Bà vì nỡ, mới che đậy cho Kiều Lô.
Chuyện , mẫu trách mắng nữa, chỉ tận tâm chăm sóc vết thương, chuẩn nuôi cả đời.
Đêm xuống, khi khuyên mẫu về phòng nghỉ ngơi, còn đang cảm khái tấm lòng từ mẫu, thì phía cửa sổ bỗng vang lên tiếng động khe khẽ.
Thiệu Như Chương mà lẻn phòng , quỳ bên giường, ánh mắt đầy lo lắng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta kinh ngạc .
“Huynh… trèo tường lúc ?”
Kiếp , gặp khi vết thương khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuc-trong-da/chuong-2.html.]
Khi ngoài giải sầu, đám công t.ử quý nữ châm chọc, một từng tìm cái c.h.ế.t.
Hắn như thần linh giáng thế xuất hiện, giải vây, bảo vệ chu .
Giờ nghĩ , vốn ngoài kín đáo, nếu âm thầm theo dõi, tung tin ngoài, thể trùng hợp vây giữa nơi đông như ?
Rồi đưa tay , hứa cùng hết quãng đời.
Đẩy địa ngục A Tỳ.
Lúc kinh ngạc mà cũng tức giận, bởi liên tục đổi diễn biến của kiếp , rối loạn kế hoạch của .
Ta chờ giải thích, để đưa chuyện trở đúng quỹ đạo của .
Thiệu Như Chương kéo chăn đắp cho . Ánh nến vàng bên giường soi rõ vẻ hối trong mắt .
“A Hành, nên tùy tiện tới gặp nàng. chuyện đều do tự ý sắp đặt, khiến nàng mất danh tiếng, còn thương nặng như , thật sự yên tâm…”
Thì ngươi cũng chuyện bắt nguồn từ .
Ta nghiêng , khẽ thở .
“Là nỡ để đường c.h.ế.t nên quyết định nàng gánh vác. Không liên quan đến Như Chương ca ca.”
Hắn chăm chú, như đang dò xét.
Có lẽ vẫn nghi ngờ, liệu cũng trọng sinh .
Ta mặc , mỉm dịu dàng.
“Như Chương ca ca, đừng nữa. Mấy ngày nay mang thương tích, trang điểm, hẳn là .”
Ánh mắt thăm dò trong mắt dịu đôi chút, giọng cũng mềm .
“A Hành là mỹ nhân nổi danh của Kiều thị. Không phấn son vẫn nhu hòa thanh lệ.”
“Ta chỉ là đang nghĩ…”
Hắn cụp mắt một lát, hỏi một câu hiểm hóc:
“A Hành hôm nay hủy hôn, nàng nghĩ tới ? Nàng … khác gả cho ?”
Ta chút do dự lắc đầu.
“Than ôi, danh tiếng tan nát, gia tộc ghét bỏ, sớm dứt ý niệm về chuyện hôn phối . Chỉ mong ở bên mẫu mà tận hiếu thôi.”
Ta .
“Dù là Như Chương ca ca ôn nhu như ngọc, cũng sẽ cưới một nữ t.ử như , ?”
Lần đến lượt Thiệu Như Chương trầm mặc.
“Sao nàng … —”
Nha thêm than, cố ý cắt ngang, đẩy rời .
Ngươi còn là .
Chúng hãy cùng con đường năm xưa.
Sau khi dưỡng thương khỏi hẳn, vẫn như kiếp , ngày mùng chín tháng tám, ngoài tản bộ cho khuây khoả.
Trước cửa Nam thành mở hội thưởng cúc. Kiếp , chính lúc ngang cổng vườn, chặn giữa đường.
Lần vẫn theo lối cũ, còn cố ý nấn ná hồi lâu, nhiều vén rèm mũ, mà một ai chú ý.
Quả nhiên đoán sai. Kiếp , chính Thiệu Như Chương tung tin ngoài.
Đời đổi thái độ, chuyện tự nhiên còn.
vẫn cố ý đụng Nhị công t.ử nhà Liễu Thượng thư.