CÙNG NHAU QUA NĂM THÁNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:30:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đời chắc cô bé nào bụng hơn . cho Lục Quan Độ cơ hội từ chối, vung tay kéo trong chăn. Chiếc chăn đơn bỗng chốc chứa hai trở nên vô cùng chật chội.

Người Lục Quan Độ toát lạnh thấu xương. Anh thoải mái cử động một chút, liền quát khẽ: "Anh nhúc nhích! Khí lạnh theo hết bây giờ."

Cứ thế, và Lục Quan Độ đối mặt với . Rõ ràng cả hai đều ngủ, nhưng như đang chơi trò " hình", ai dám cử động.

...

việc giúp Lục Quan Độ chắc chắn sẽ gây rắc rối. khi đẩy ngã khỏi xích đu, thừa nhận, hối hận .

Đầu gối đập mạnh xuống đất, lòng bàn tay trầy xước rướm m.á.u. đau đến mức hít hà, nước mắt trực trào. Thằng bé đẩy đắc ý mặt, lưng là vài đứa trẻ khác: "Đáng đời! Ai bảo mày giúp đứa mới đến chi."

c.ắ.n răng, nuốt ngược tiếng trong, phản bác: " thích đấy! Kệ !"

Thấy thái độ cầu xin như chúng mong đợi, thằng bé cầm đầu giơ tay định đ.á.n.h . Nếu vì đau chân, chạy xa tám dặm . giờ chỉ đành cam chịu, cố gắng che những chỗ hiểm yếu.

Thế nhưng, nỗi đau mãi giáng xuống.

Tinhhadetmong

dời bàn tay đang che mặt , hé mắt . Là Lục Quan Độ đang chắn mặt : "Các gì?"

Đã rõ ràng thế còn hỏi ? Thằng bé bắt nạt cũng hỏi đến ngơ ngác, nó chọn cách dùng hành động thực tế để trả lời Lục Quan Độ. Một nhóm lao đ.á.n.h túi bụi, lồm cồm bò đến một chỗ an để quan sát.

Ngay đó nhận , Lục Quan Độ đ.á.n.h đ.ấ.m, nhưng giỏi "chơi chiêu".

thấy khẽ nghiêng , hai thằng bé đang lao tới liền đ.â.m sầm đến mức hoa mắt ch.óng mặt, ngã lăn đất mãi dậy nổi. Rồi tiện tay nhặt một cành củi dính đầy tuyết đất quất một cái. Tuyết trắng xóa bay thẳng mặt thằng bé đẩy , khiến nó vô thức nhắm mắt . Lục Quan Độ thừa cơ xông lên bồi thêm hai gậy thật mạnh. Đánh cho đối phương thét, liên tục cầu xin.

"Em chứ?" Lục Quan Độ vứt cành củi, về phía .

lắc đầu, thành thật đáp: "Chẳng tí nào."

"Anh đưa em bôi t.h.u.ố.c." Lục Quan Độ cẩn thận cõng lên lưng.

Vì đau quá, bắt đầu chuyện bâng quơ với để đ.á.n.h lạc hướng: "Lục Quan Độ, ở cô nhi viện ? Ba cũng cần nữa ?"

Lục Quan Độ trả lời câu hỏi của , mà một chuyện chẳng liên quan: "Anh lớn tuổi hơn em, em gọi trai."

mím môi, bằng lòng vai , giọng bẹt : "Không thèm—"

"Tại ?" Lục Quan Độ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-nhau-qua-nam-thang/chuong-3.html.]

"Vì trai là nhà, chúng ." một cách mơ hồ.

Lục Quan Độ chọc : "Chúng thể là nhà mà."

"Chỉ cần em gọi một tiếng trai, chẳng chúng nhà ?"

logic của Lục Quan Độ cho xoay mòng mòng. Suy nghĩ mãi thông, cuối cùng đành tình nguyện mà lí nhí gọi: "Anh... trai?"

"Ừ, đây."

Nhờ một trận đ.á.n.h "thành danh" của Lục Quan Độ, cuộc sống của chúng dễ thở hơn đôi chút. Không ai dám bắt nạt chúng nữa. Mặt băng đóng kín lặng lẽ tan chảy, chẳng mấy chốc đến mùa xuân.

Cha của Lục Quan Độ tìm đến cô nhi viện. Lúc mới lý do lưu lạc đến đây là vì kẻ thù bắt cóc, trốn thoát giữa lúc hỗn loạn. Tốt thật đấy. chân thành mừng cho . Ít nhất gia đình bỏ rơi, vẫn yêu thương .

chạy lạch bạch, báo tin cho ngay lập tức. lúc đang thu dọn hành lý. trố mắt Lục Quan Độ nhét con thỏ bông xí của túi.

"Ơ ơ ơ! Lục Quan Độ gì đấy!" giơ tay ngăn .

Lục Quan Độ dễ dàng né tránh, còn tiện tay nhét thêm một bộ quần áo của . "Thật nhớ lúc em còn chịu ngoan ngoãn gọi trai quá."

chúi đầu lôi con thỏ , bướng bỉnh cãi: "Anh đừng lảng chuyện, lấy đồ của em gì."

Lục Quan Độ thấy ngoan cố, giơ tay gõ nhẹ trán : "Em là em gái , đương nhiên cùng về nhà ."

...

Đều tại Lục Quan Độ cả. Những năm qua chiều hư , khiến như một nàng tiên cá nhỏ lọt tháp ngà. Khoảnh khắc rơi xuống đất, những bong bóng tượng trưng cho sự tươi bao quanh đều tan biến. Chỉ nỗi đau thật sự nhắc nhở rằng: và Lục Quan Độ vốn dĩ cùng một thế giới.

đưa tay lau vệt nước mắt má. Xách hành lý bước ngoài.

chuẩn rời xa Lục Quan Độ. thể, cũng cho phép trở thành nữ phụ độc ác trong cốt truyện— kẻ từ thủ đoạn, quỵ lụy chỉ để mong cầu một chút tình thương của Lục Quan Độ.

 

5.

Đây là năm thứ ba trốn đến Dung Thành.

còn như lúc mới đến: quen khí hậu, thích nghi với khí ẩm ướt và khẩu vị thiên ngọt ở đây. Khi đó ăn ngon ngủ yên, tóc rụng cả mớ. Cho đến khi Tiểu Bắc thuận lợi chào đời.

Cuộc sống dần lấp đầy bởi tiếng bập bẹ rõ chữ của Tiểu Bắc, nỗi lo lắng khi thời hạn nộp bản thảo cận kề và những chuyện củi gạo dầu muối thường nhật. Trong vô thức, giống như cây đa vững chãi ngoài sân , chậm rãi nhưng kiên cường cắm rễ mảnh đất xa lạ .

Loading...