CÙNG NHAU QUA NĂM THÁNG - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:31:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nào, Tiểu Bắc lâu gặp, đây ôm cái nào—"

Tống Trì Châu thấy thấy tiếng, vẫn giữ cái vẻ bất cần đời như ngày nào. Giọng lúc nào cũng lười nhác.

Tiểu Bắc đang t.h.ả.m tô màu, tiếng liền lộ vẻ ghét bỏ rõ rệt. Con bé dứt khoát vứt b.út sáp màu, lạch bạch chạy đến trốn lưng , chỉ ló nửa cái đầu nhỏ . Con bé giờ chuyện lưu loát, giọng sữa ngọt lịm, bắt chước giọng điệu mắng Tống Trì Châu đến tám phần giống:

"Chú Tống, cháu bảo chú già thì đừng giả vờ trẻ trung nữa."

nhịn bật . Tống Trì Châu trúng tim đen, " hình" mất vài giây. Anh cường điệu ôm lấy n.g.ự.c, biểu cảm phong phú cực kỳ: "Tiểu Bắc, cháu thể những lời lạnh lùng tổn thương trái tim thế ."

Tiểu Bắc thèm để ý đến . Tống Trì Châu sang tố cáo :

Tinhhadetmong

"Trần Niên! Trần đại tiểu thư! Ba năm qua, là ai chấp nhận rủi ro cực lớn gã diêm vương Lục Quan Độ phát hiện để vất vả che giấu hành tung cho cô! Lại là ai khi cô mới đến Dung Thành chân ướt chân ráo chạy vạy lo liệu cho cô như trâu như ngựa?! Cô dạy con báo đáp thế đấy ?"

Lại một nữa rõ cái tên đó từ miệng Tống Trì Châu, tim vẫn như một nhát b.úa nện . Cơn đau âm ỉ chua xót lan tỏa. may , còn là cô gái chỉ trốn trong phòng thầm năm nào nữa.

cúi bế thiên thần nhỏ đang trốn lưng lên. Hôn cái má mềm mại của con bé, để dấu vết mà ép c.h.ặ.t chút xao động tận góc sâu nhất của trái tim.

"Anh , thế ai là bày mưu tính kế giúp rước chị gái về dinh?" cố tình kéo dài giọng, trêu chọc: "Giờ hạnh phúc là quên ngay bà mai chứ gì."

"Thôi cô." Tống Trì Châu đặt túi quà lên bàn , lôi từng thứ : "Đây là con gấu bông chị công tác đặc biệt mua về cho Tiểu Bắc, còn cả t.h.u.ố.c bổ chị bảo mang cho cô nữa, gặp cô chị cứ bảo cô gầy quá, tẩm bổ . Lúc nào chị cũng chỉ nhớ đến hai , thấy bảo cần tẩm bổ nhỉ. Haizz... đúng là ở lâu với thì tình cảm phai nhạt mà..."

Lại bắt đầu . Hễ nhắc đến chị gái là Tống Trì Châu sa cái vòng quẩn quanh dứt.

Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc. Tống Trì Châu cuối cùng cũng chịu ngừng lảm nhảm, tiện tay mở cửa. Người ngoài cửa nhân viên giao hàng, cũng dì nhiệt tình ở hàng xóm.

Mà là Lục Quan Độ.

Ba năm dường như để quá nhiều dấu vết , ngược còn khiến thêm phần lạnh lùng và khí thế bức . Trên vai lốm đốm vài bông tuyết tan, ánh trăng mờ ảo khắc họa rõ đường nét sâu hoắm gương mặt .

Ánh mắt Lục Quan Độ lướt qua Tống Trì Châu ở cửa. Chính xác và nặng nề rơi lên ... và lên Tiểu Bắc đang ôm con gấu bông trong lòng .

Không khí dường như đóng băng ngay tức khắc. Cả dòng m.á.u trong cũng . Cánh tay bế Tiểu Bắc vô thức siết c.h.ặ.t, trái tim như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c để chạy trốn.

Sao Lục Quan Độ tìm đến tận đây? bây giờ?

Tống Trì Châu rõ ràng cũng hình. Cơ thể chắn ở cửa cứng đờ trong giây lát, theo bản năng định đóng cửa . tay Lục Quan Độ vững vàng chống lên khung cửa, lực đạo thể kháng cự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-nhau-qua-nam-thang/chuong-4.html.]

Ánh mắt Lục Quan Độ như hình khối, quét qua từng tấc gương mặt . Sau đó định vị khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt của Tiểu Bắc. Đồng t.ử đen kịt của co rụt , như vật sắc nhọn đ.â.m trúng, đau đến thấu xương.

Tiểu Bắc trong lòng dường như cũng nhận bầu khí bất . Con bé bất an ngọ nguậy, nhỏ giọng gọi : "Mẹ ơi?"

Tiếng gọi non nớt như hòn đá ném mặt hồ phẳng lặng. Sự im lặng đến nghẹt thở tan , đó là những đợt sóng dữ thể kiểm soát.

"Mẹ?" Lục Quan Độ trầm giọng lặp danh xưng .

Giọng khàn đặc, thậm chí còn một chút ý vặn vẹo.

"Trần Niên." Bàn tay Lục Quan Độ chống cửa nổi đầy gân xanh vì dùng lực quá mạnh. Anh chằm chằm , cơn bão trong mắt như nuốt chửng chút lý trí cuối cùng.

"Không định giới thiệu cho trai... về đứa cháu gái của ?"

6.

Tiêu đời .

sofa, đầu dám ngẩng lên, chẳng lấy một chút can đảm để đối diện với ánh mắt của Lục Quan Độ.

"Cháu tên là gì?"

 

Tiểu Bắc quên sạch sự uy h.i.ế.p từ bầu khí kỳ quặc lúc nãy. Con bé con thỏ bông mới của Lục Quan Độ dỗ dành đến mức ngoan ngoãn đùi . Người hỏi gì, con bé đáp nấy.

"Cháu tên là Trần Bắc Hạ, hơn hai tuổi ạ."

Lục Quan Độ xoa đầu Tiểu Bắc, ánh mắt thâm trầm rõ đang nghĩ gì.

"Cháu cảm ơn tặng cháu thỏ bông ạ." Tiểu Bắc ngọt ngào .

Khoan , hình như sai vai vế ! hít sâu một , ngẩng đầu nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiểu Bắc, đây là trai của . Theo vai vế con gọi là ."

Tiểu Bắc ngơ ngác, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên ngoan ngoãn gọi: "Cậu ạ."

Lục Quan Độ đáp, trái còn như : "Vậy ?"

Loading...