CÙNG NHAU QUA NĂM THÁNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái độ của khiến cảm thấy hình như điều gì đó. dám đoán tiếp nữa, vội vã vớ đại một cái cớ: "Đến giờ Tiểu Bắc ngủ , em bế con bé nghỉ đây." Nói xong, ôm lấy Tiểu Bắc chạy biến.

chọn một cuốn truyện cổ tích cho Tiểu Bắc , nhưng tâm trí cứ bồn chồn yên, ngay cả khi con bé ngủ say từ lúc nào cũng nhận . Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên khiến giật nảy . Giọng Lục Quan Độ truyền qua cánh cửa, cảm xúc gì:

"Trần Niên, chúng chuyện ."

Cái gì đến cũng đến. đắp chăn cho Tiểu Bắc, cảm nhận ấm từ gương mặt mềm mại của con bé để tiếp thêm chút dũng khí. Mở cửa phòng, hình cao lớn của Lục Quan Độ che khuất phân nửa ánh đèn hành lang.

"Xuống lầu ." khoanh tay, mệt mỏi lên tiếng.

Lục Quan Độ theo thư phòng. Chỉ mấy bước chân ngắn ngủi, cứ tự hỏi: còn gì để nữa đây? Chẳng lẽ sự tồn tại của Tiểu Bắc, định đến để xóa sạch dấu vết coi là "vết nhơ" ?

"Trần Niên."

"Dạ?" vô thức đáp lời, giọng khô khốc.

"Những năm qua, em từng nhớ đến ?"

cứ ngỡ sẽ hỏi cha đứa trẻ là ai, tại lời từ biệt. hỏi một câu chẳng liên quan nhất. Lục Quan Độ khẽ nhíu mày như đang cố kìm nén điều gì đó.

"Sao trả lời ?"

Ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t. Làm nhớ cho ? thể thừa nhận, những vọng tưởng nên chỉ mang rắc rối vô tận mà thôi. còn Tiểu Bắc, thể để con bé gặp nguy hiểm.

"Chuyện lời từ biệt năm đó là em sai, nhưng dù em cũng nhà họ Lục thực sự, thể cứ dựa dẫm phiền mãi. Hơn nữa cuộc sống hiện tại của em , Tiểu Bắc và công việc em yêu thích..."

" !" Bốn chữ mang theo một sự đè nén như sắp vỡ vụn.

ngẩng đầu, vành mắt Lục Quan Độ đỏ hoe, tựa như giây tiếp theo sẽ rơi lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-nhau-qua-nam-thang/chuong-5.html.]

"Anh ?" kìm nén tiếng lặp lời . Sao thể ? Khi , công thành danh toại, tình cảm với nữ chính Lâm Nhuận Thanh cũng đang thăng hoa cơ mà.

"Anh tìm em suốt ba năm. Mỗi một tin giả mà Tống Trì Châu tung đều tự xác nhận. Anh luôn nghĩ dù đào sâu ba tấc đất, cũng đưa em về nhà, để hỏi cho rõ tại em bỏ . Có vì chuyện đêm đó khiến em hận thấu xương ?"

Đêm đó... là đêm thấy và Lâm Nhuận Thanh ôm ?

"Em hận , em chỉ là thôi."

"Em ghét ?" Lục Quan Độ đột nhiên tiến gần. lùi đụng trúng giá sách, vài cuốn sách rơi xuống. Anh kịp thời đỡ lấy eo , kéo sang bên cạnh. Hơi lạnh từ tay khiến nhớ đến đêm say rượu ba năm .

"Lục Quan Độ... gần quá."

Anh những buông mà còn lấn tới, đầu ngón tay lạnh lướt dọc theo thắt lưng : "Đêm ba năm , cách giữa chúng còn gần hơn thế nhiều. Anh cứ ngỡ em hạ t.h.u.ố.c vì em cũng thích . Nên lúc say, mới chuyện đó với em."

Tinhhadetmong

"Cũng" nghĩa là ? Chẳng lẽ đơn phương, mà cũng thích ?

"Đến sáng hôm mới phát hiện, trong canh giải rượu chẳng t.h.u.ố.c gì cả (thực nửa hũ muối đó). Anh nhận đó lẽ chỉ là một trò đùa của em nhưng hỏng nó. Anh định xin , nhưng em giả vờ như gì xảy , nên đành giả ngốc theo em. Thế đột nhiên em biến mất."

Lục Quan Độ siết c.h.ặ.t vòng tay: "Trần Niên, tại em bỏ ?"

"Vì đêm đó lấy cớ việc bỏ , em thấy ôm Lâm Nhuận Thanh lầu nhà cô ." Câu thốt , một cái gai đ.â.m sâu trong tim bấy lâu cuối cùng cũng nhổ bỏ.

 

Lục Quan Độ sững : "Vì thế mà em nghĩ và cô ?" Anh thở dài, đau lòng lau nước mắt cho : "Đêm đó, nợ c.ờ b.ạ.c đòi nợ, dọa bắt cô gán nợ. Cô đường cùng mới gọi . Dù là ai cũng sẽ cứu, thể trơ mắt một mạng kéo địa ngục. Anh xử lý xong nợ nần, vì nhà cô an nên đưa cô khách sạn. Lúc đó cô hoảng loạn quá nên mới nhào tới ôm . Anh đẩy ngay lập tức, nhưng cô tỏ tình."

Lục Quan Độ chua chát: "Lâm Nhuận Thanh thông minh, cô đoán thích em. Cô : 'Lục tổng và em gái lớn lên bên , liệu cô phân biệt là ngưỡng mộ, là yêu thích ? Hay là Lục tổng đang cố tình dùng phận trai để dụ dỗ cô xuống địa ngục?'. Giây phút đó, thấy như một con thú bỉ ổi dám đối diện với em."

 

Loading...