Cung Son - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:33:42
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

như dự liệu, thấy Hoàng đế Tây Quốc nheo mắt , khẽ vân vê ngón tay, bước từng bước đến gần Lưu Quang và .

Ông bước đến một bước, bọn bèn lùi một bước, cho đến khi lưng đụng tủ gỗ lê hoa màu vàng, thể lui nữa, họa tiết điêu khắc khiến lưng đau nhói. Lưu Quang chắn mặt , dang hai tay bảo vệ .

Lưu Quang gầy yếu, căn bản địch nam nhân cường tráng trưởng thành, nên dễ dàng Hoàng đế Tây Quốc hất sang một bên.

Hoàng đế Tây Quốc ngừng tiến đến mặt , nhất thời sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng: E là hôm nay khó thoát một kiếp .

“Phụ hoàng, quả nhiên ở đây.” Giọng của thiếu niên ở bên ngoài vang lên, một trai lững thững , mặt mày thanh tú sáng sủa, nhưng đôi mắt thâm trầm khiến khó chịu, là Tam hoàng t.ử Vệ Lê Mân: “Thái sư đang đợi ngoài điện để bàn quốc sự.”

Trước khi Hoàng đế Tây Quốc rời , ông vẫn chằm chằm một cái, ánh mắt đắc chí khiến lòng run sợ.

Sau khi Hoàng đế Tây Quốc rời , Vệ Lê Mân vốn đang tỏ vẻ cung kính bỗng trở mặt, để lộ phong thái của kẻ săn, mặt : “Như Tinh, đừng bẩn .”

Vệ Lê Mân chạm nhưng khiến sợ hãi. Ánh mắt của khi giống y hệt ánh mắt của phụ hoàng , Trong ánh mắt là sự điên cuồng, độc chiếm, cực kỳ hỗn độn.

Sau khi mẫu hậu qua đời, sự bẩn thỉu và u tối trong cung đều đổ dồn hết lên .

“Như Tinh, đừng sợ.” Lưu Quang nhẹ nhàng lấy y phục sạch lau giọt lệ mặt : “Ta sẽ bảo vệ tỷ.”

“Như Tinh, từ nay về để ca ca , tỷ và chỉ kém một khắc, tỷ bảo vệ mười bốn năm , từ nay về đổi thành bảo vệ tỷ.” 

Ta đôi mắt kiên định của Lưu Quang, đột nhiên cảm thấy an lòng, cuối cùng vẫn còn để dựa .

Sau chuyện đó, hoàng đế Tây quốc bỗng dưng mười mấy ngày tới Bạch Ngọc cung, tạm thời tránh sự xâm phạm.

Từ đó trở , Lưu Quang thật sự coi là ca ca, tranh giành chuyện với . Thay chịu những lời c.h.ử.i rủa đ.á.n.h mắng, thấy vết thương ngày một nhiều, đau lòng thôi: “Lưu Quang, đừng gánh hết trách nhiệm một .”

“Không , đau, là nam nhân mà.” Lưu Quang mỉm trấn an , mặt đầy vết thương, lỗ mũi thì vẫn đang chảy m.á.u nhưng mang đến cho cảm giác quân t.ử nhẹ nhàng, dịu dàng như ngọc.

Ta giống mẫu , lẽ Lưu Quang giống phụ nhỉ?

Quỳ Hạo Văn… Người chỉ tồn tại trong lời của mẫu . Ta ngừng suy nghĩ, nghĩ đến ông nữa.

“Nay mẫu hậu qua đời, che chở tỷ thật mới .” Lưu Quang xong, còn xoa đầu , dáng vẻ trang nghiêm trưởng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-son/2.html.]

Ngày hôm , Lưu Quang đến thiện phòng lấy đồ ăn, chờ mãi thấy trở . Buổi trưa, tiếng mở cửa ở cung Bạch Ngọc vang lên, mừng rỡ chạy ngoài nhưng thấy bóng dáng Lưu Quang , mà mặt là Vệ Lê Mân.

Thấy Vệ Lê Mân trông giống Hoàng đế Tây Quốc, trong lòng chậm rãi dâng lên nỗi bất an: “Sao ngươi đến đây?”

Vệ Lê Mân tiến đến gần một chút, trả lời : “Như Tinh, từng , nàng đừng bẩn .”

Hắn đưa tay chạm trán , nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc rối trán: “Hửm? Ta với nàng , còn theo chứ?”

Tay của Vệ Lê Mân lạnh, tay chạm trán khiến lòng ngừng run rẩy. Ta lùi về ba bước, ánh mắt cảnh cáo về phía .

, chính là như .” Vệ Lê Mân hài lòng gật đầu, vờ như câu hỏi của , thản nhiên : “Nếu nam nhân khác đụng nàng, nàng tỏ vẻ như thế , nhưng với thì cần. Nếu … Ta sẽ nổi giận hủy hoại .”

Vệ Lê Mân để nam nhân khác chạm , nếu thì sẽ hủy hoại . Ta nghĩ rằng “Nam nhân khác” cũng bao gồm Lưu Quang cùng cha cùng với .

Duyên Tròn Mộng Lành

Lúc trở , tay của Lưu Quang bê bết m.á.u. Vệ Lê Mân giám sát , chỉ thấy Lưu Quang mật xoa đầu như khiến cánh tay thương như .

Vệ Lê Mân là một điên bất chấp lý lẽ, giống như phụ hoàng của .

Hôm đó Vệ Lê Mân đả thương Lưu Quang, mấy ngày xuất hiện nữa, Hoàng đế Tây Quốc cũng đến cung Bạch Ngọc. Trông cứ như Tây Quốc chuyện gì ngăn cản bọn họ .

Ta với Lưu Quang quan tâm chuyện của Tây Quốc, chỉ đóng c.h.ặ.t cửa cung Bạch Ngọc, hai tai thấy chuyện gì ngoài cửa sổ.

phiền toái lúc nào cũng tự tìm đến cửa.

Mấy ngày yên bình ngắn ngủi, vẫn tránh việc nhục nữa.

Hoàng đế Tây Quốc đạp bóng tối bước cung Bạch Ngọc, những tình cảm đè nén lúc ban ngày như hóa rồ khi đêm đến. Trong cung điện mờ tối, thấy bóng ông đang từng bước từng bước đến gần.

Ta lùi trong góc, gào gọi tên Lưu Quang.

Khi mảnh vải cuối cùng của ném khỏi giường, Lưu Quang vẫn thể nào chạy đến kịp.

“Súc sinh! Súc sinh!” Ta thấy âm thanh đ.á.n.h và tiếng hét điên loạn của Lưu Quang ở bên ngoài.

Ta , giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt, dính tóc . Ta từ bỏ giãy giụa.

Loading...