Cung Son - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:34:08
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các nàng là cặp sinh đôi nam nữ, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, đương nhiên cũng sẽ c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm, cần mạng của . Như Tinh nếu nàng cự tuyệt , cuộc sống của Lưu Quang sẽ yên .”

Khi thấy Lưu Quang thương tích đầy bên ngoài hàng rào sắt, cuối cùng cũng khuất phục.

Ta sụp đổ, đồng ý với Vệ Lê Mân.

Ngày phong hậu đó, nghi thức long trọng, Vệ Lê Mân cho đủ thể diện của Hoàng hậu. Khi mặc phượng quan tế đài trăm quan triều bái, trong thoáng chốc cứ như thấy mẫu hậu của mười lăm năm .

cũng như , trông như thể vinh sủng vô hạn, rạng rỡ vô hạn, nhưng đầu

Sau khi Vệ Lê Mân vén khăn trùm đầu tân nương của lên, run rẩy thấy khẽ bên tai , mang theo men say cùng tình thú:

“Như Tinh, nàng là của , nàng chính là Hoàng hậu của .”

Duyên Tròn Mộng Lành

Đột nhiên, sụp đổ, lệ rơi từ nơi khóe mắt, khiến cái gối màu đỏ tươi hóa màu đỏ thẫm.

Lúc đang giằng xé đau đớn, cam chịu phận.

Cuối cùng cũng tránh mệnh của mẫu hậu, ở nơi nước lạ tha hương, trong cung Bạch Ngọc , trải qua những khổ nạn của bà nữa.

Thái hậu là Ý Phi lúc , chán ghét bà , bà cũng hận thấu xương.

Ngày thứ ba khi thành , bà tìm cớ khó , bắt quỳ ngoài sân hai canh giờ..

Vệ Lê Mân tin nên cãi vã với Ý Phi vì . là vì trong lòng Vệ Lê Mân, ngoại trừ ai sỉ nhục như

“Nếu thái hậu an nhàn hưởng phúc trong hậu cung , thì thể đến hoàng lăng trông coi linh vị tiên đế!”

“Nghịch t.ử!”

Trước giờ quan hệ giữa Vệ Lê Mân và Ý Phi hòa hợp, bởi vì Vệ Lê Mân là nhi t.ử của Hoàng đế Tây Quốc, sự tồn tại của luôn nhắc Ý Phi nhớ nỗi nhục quá khứ của .

Ý phi tuy là chính thất của hoàng đế Tây Quốc, nhưng lúc rước Đông cung, bà m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng.

Ý phi… cũng vốn là cướp về.

Khi đó Hoàng đế Tây Quốc vẫn còn là Thái t.ử, ngang nhiên cướp lấy Ý Phi, chỉ mới xuất giá, nhưng vì lúc đó t.h.a.i lộ rõ nên chuyện che giấu . Đứa bé chính là thái t.ử Tây Quốc.

Trước đó, Vệ Lê Mân cũng lấy lý do để g.i.ế.c Thái t.ử, g.i.ế.c cùng cha khác với , leo lên ngôi vị Hoàng đế.

Chuyện khiến Ý Phi càng thêm chán ghét Vệ Lê Mân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-son/4.html.]

“Ngươi với phụ hoàng ngươi thật giống , đều khiến khác buồn nôn!” Ý Phi tức giận mắng lớn, một hồi lâu thấy động tĩnh bên trong nữa.

Sau đó, thấy Vệ Lê Mân khỏi cửa, bế bổng về cung Bạch Ngọc.

Trên đường , Vệ Lê Mân ôm c.h.ặ.t lấy , bóp lấy cánh tay khiến đau, : “Ta từng , nàng là của , sẽ bảo vệ nàng. Sao đến tìm ?”

Ta trả lời, đổi lấy là vết bầm tím in hằn tay , mấy ngày vẫn tan hết..

Ba ngày , Thái hậu tuân lệnh đến hoàng lăng túc trực bên linh sàng của tiên hoàng.

Ngày Thái hậu rời , Vệ Lê Mân tường thành xuống, cho đến khi xe ngựa bước chân trời, xa đến mức còn rõ, còn vẫn im một hồi lâu.

Ta nghiêng đầu Vệ Lê Mân, thấy nỗi oán hận, cam lòng cùng cơn giận đè nén trong ánh mắt của … Còn sự ngấm ngầm chịu đựng.

“Đi thôi.” Lúc mặt trời lặn, Vệ Lê Mân nắm c.h.ặ.t t.a.y , cuối cùng cũng chịu xuống tường thành.

Đêm đó, Vệ Lê Mân hành hạ điên cuồng hơn gấp trăm ngày thường, như thể đang phát tiết nỗi oán hận trong lòng.

“Như Tinh.” Lúc trời tờ mờ sáng, thấy Vệ Lê Mân khẽ gọi như đang mê sảng: “Nàng đừng rời bỏ .”

Ta bất giác mở to mắt, thể tin nổi những lời yếu đuối xuất phát từ miệng Vệ Lê Mân.

“Hứa với .” Ta mãi đáp lời, ôm c.h.ặ.t hơn, giọng cũng mang theo mệnh lệnh và đe dọa.

Chút cảm xúc kỳ lạ nảy sinh trong lòng … Có lẽ là thương hại, trong nháy mắt đập nát bởi bốn từ. Ta nhắm mắt, trong đầu thoáng hiện qua tất cả những chuyện mà Vệ Lê Mân với trong những năm qua, lý trí lập tức về, gạt bỏ tình cảm dư thừa .

Ta nhẹ giọng hừ một tiếng, coi như là vì tự vệ bất đắc dĩ nên bèn đồng ý. Lúc Vệ Lê Mân mới tỉnh táo , cọ cọ cổ , hành động gì khác.

Trong đêm tối, Vệ Lê Mân ôm lấy, chỉ thấy từng trận lạnh lẽo bao trùm, như lưỡi d.a.o băng đang áp sát làn da .

Hơn một tháng kể từ khi thành , như một con rối vô cảm, mặc cho định đoạt. Vệ Lê Mân cũng buông bỏ phòng với , thả Lưu Quang ngoài nhưng cho phép ở cung Bạch Ngọc mà sống trong biệt cung gần học đường.

Một tháng gặp Lưu Quang ở học đường. Gò má của hõm , tiều tụy nhiều nhưng nhưng hình như cao hơn .

Gần học đường một cái đình giữa hồ, với Lưu Quang sóng vai đó, đối diện còn khác, là Lục hoàng t.ử Tả Hoàn Dã của nước Mạn đến Tây Quốc con tin.

Tuy một bên mặt của Hoàn Dã vết sẹo nhưng cũng che khuôn mặt tuấn tú cùng đôi mắt trong trẻo của .

“Ta nên gọi là biểu ca đúng ?” Ta hỏi .

“Ừ.” Hoàn Dã khẽ gật đầu, khóe miệng cong lên bình tĩnh hai giây: “Như Tinh và cô cô thật giống , đều là mỹ nhân cả.”

Loading...