CÙNG TƯỚNG QUÂN QUY ĐIỀN, THÁI TỬ PHI TÌM ĐẾN CỬA - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:18:50
Lượt xem: 52

"Tấm da hươu thế , một chiếc áo chẽn thì hợp mấy, cháu thật sự cần nữa ?" Vương thẩm hỏi, giọng đầy vẻ tiếc rẻ cho .

Ta mỉm : "Trong sách phương Nam nóng ẩm, cháu dùng tới ạ."

Thẩm bèn nhận lấy, xếp đầy một giỏ bánh bao nhân rau mới lò cho , dặn dò: 

"Đều là thứ đáng tiền, giữ lấy mà ăn dọc đường."

Ta từ chối. Lúc thẩm tiễn cửa, nét mặt đầy vẻ do dự:

 "Ta nhớ tướng công nhà cháu lúc là hướng về phía Bắc, cháu xuống phía Nam, chẳng lẽ nhớ nhầm ?"

Ta đáp: "Không nhầm ạ."

Vương thẩm trợn tròn mắt:

 "Phu thê các cháu xưa nay vốn ân ái, về thấy cháu, chắc sẽ cuống cuồng lên mất."

Triệu Lăng sẽ sốt ruột ? Ta của đây sẽ nghĩ như , nhưng giờ thì dám chắc.

 Bởi suốt nửa tháng qua, tức giận còn nhiều hơn cả ba năm cộng . Không trách chậm trễ khách quý, thì chê hẹp hòi, thù dai.

Triệu Lăng bảo đợi . quá vội, thấy câu trả lời của . Ta nghĩ đoạn, với Vương thẩm:

 "Nếu về, cứ bảo A Liên c.h.ế.t ."

Ta căn nhà tranh bên bờ suối. Đây là tổ ấm mà và Triệu Lăng tự tay dựng lên. 

Ta thuần thục nhóm lửa trong bếp, cỏ khô bắt đầu cháy rực, chỉ trong chốc lát thiêu rụi căn nhà thành tro bụi. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Sau đó, đeo hòm t.h.u.ố.c và gói hành lý nhỏ, cánh tay xách chiếc giỏ tre, lững thững bước về phía Nam.

Nửa tháng , một vị quý nhân tìm đến thôn Tiểu Mang. Vừa thấy Triệu Lăng, viền mắt nàng đỏ hoe.

 "Lăng ca ca, ba năm nay bặt vô âm tín. Huynh sống thế nào ?"

Triệu Lăng đặt cây cuốc trong tay về chỗ cũ, an ủi:

 "Đừng nữa, bên ngoài gió lớn, nhà ."

 Hắn dặn : "A Liên, phiền nàng nấu một bát gừng mang lên."

Ta xổm lò, lơ đãng phẩy chiếc quạt bồ đào nhỏ. Tai loáng thoáng cuộc trò chuyện ở phòng bên cạnh:

 "Ả nữ nhân đó hại c.h.ế.t con , phong ả Trắc phi." 

Nàng tỳ nữ phụ họa: "Từ khi Tướng quân , Thái t.ử phi nương nương chịu bao nhiêu uất ức."

 Giọng Triệu Lăng lạnh lùng: "Tống Trinh dám?"

Ta bưng bát gừng nóng hổi phòng. Nàng tỳ nữ khẽ lướt tay qua vệt nước bám miệng bát, lộ vẻ chán ghét:

 "Chẳng sạch sẽ nữa."

Thái t.ử phi đón lấy bát , trách mắng nàng : "Hạ nhân chốn đồng quê thì cái gì, đừng Lăng ca ca khó xử."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-tuong-quan-quy-dien-thai-tu-phi-tim-den-cua/1.html.]

Ta tức đến đỏ mặt, đưa mắt Triệu Lăng. Hắn bình tĩnh :

 "Quân Mai, đây là thê t.ử của , A Liên."

Nàng kinh ngạc trợn tròn mắt, bát gừng trong tay cầm vững, đổ lênh láng đất. Nàng tỳ nữ kêu lên:

 "Tướng quân tìm một nữ t.ử như thế thê t.ử ?"

Triệu Lăng biểu lộ cảm xúc gì, với : "A Liên, lấy thêm một bát nữa ."

Sự kinh ngạc và khinh miệt trong mắt bọn họ khiến nhấc nổi chân.

Ta lầm lì: "Ta ." 

Giọng Triệu Lăng trầm xuống vài phần: "A Liên." 

Ta nhỏ: "Ít nhất, họ xin ."

Nàng tỳ nữ bật thành tiếng. Thái t.ử phi dịu dàng ngắt lời:

 "Thôi mà, vốn dĩ cũng chịu nổi mùi gừng đó. Lăng ca ca, rõ mà, đừng khó nàng nữa."

Giọng điệu mật của nàng khiến ánh mắt Triệu Lăng mềm mỏng hẳn . Hắn bất lực lắc đầu:

 "Nàng đấy, lúc nào cũng yêu quý bản ."

Môi khẽ mấp máy, dường như lúc cũng đều hợp cảnh. Thế là, chọn im lặng.

Đêm đó, Triệu Lăng trách ban ngày quá thất lễ: 

"Nàng lặn lội đường xa tới đây, đến một bát nóng cũng uống."

 "A Liên, Quân Mai là biểu của , từ nhỏ nuông chiều, tính tình quá đỗi đơn thuần nên dễ đắc tội với khác."

 "Hơn nữa là do sơ suất, giới thiệu nàng với nàng nên nàng mới hiểu lầm thôi."

Triệu Lăng bình thường tuy nghiêm nghị nhưng hiếm khi nổi giận. Vậy mà , tức giận đến mức ôm chăn xuống đất ngủ.

 Một giường, một đất, bỗng chốc trở thành bên chịu uất ức.

Ta bắt đầu tự kiểm điểm bản , liệu quá nhạy cảm ? Nửa đêm, kéo dậy, chủ động nhận .

Hắn thở dài một tiếng dậy, ôm lấy mà trêu chọc:

 "A Liên lòng thật nhỏ mọn, cây Tân Di nàng trẹo chân thì nàng đào lên cho bằng .

 Phu quân nàng vui, nàng cũng bắt lăn lộn ngủ đất lạnh mới chịu cúi đầu ?"

Không như .

Ngày hôm đó ngoài, vẫn hề đào cây Tân Di mà hứa với về.

 Và , là vì sợ đất lạnh sẽ nhiễm hàn, nên mới nhận để dỗ dành một chút mà thôi.

 

Loading...