CÙNG TƯỚNG QUÂN QUY ĐIỀN, THÁI TỬ PHI TÌM ĐẾN CỬA - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:19:22
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nương nương, nô tỳ tra xét , Tướng quân ở nơi căn bản từng hôn thư."

Giọng nàng tỳ nữ đầy vẻ khinh bỉ: "Chẳng qua cũng chỉ là một nha đầu hoang dã danh phận."

Đôi tay đang băm thảo d.ư.ợ.c của khựng . Trong phòng, giọng của Liễu Quân Mai nhàn nhạt vang lên:

"Huynh từng , đời sẽ cưới thêm ai khác."

Giá t.h.u.ố.c đổ rầm xuống đất. Tim lỡ mất một nhịp, vội vàng cúi nhặt lên.

Nhớ lúc chúng thành , hề mua sắm hỉ phục khăn trùm đầu. Là Vương thẩm bụng, mang sang cho một đôi nến đỏ.

 Đêm hôm đó, một đôi bàn tay ấm áp nắm lấy tay , Triệu Lăng trầm giọng :

 "Sau , chúng hãy sống thật bên ."

Những năm qua, săn, hành y, ngày tháng tuy thanh bần nhưng yên ả. Ta cứ ngỡ chúng là một đôi phu thê bình phàm.

  hóa , tất cả chỉ là sự tình nguyện huyễn hoặc của riêng .

Ta cảm thấy chút đau lòng. Sư phụ chỉ dạy nhận chữ, t.h.u.ố.c, chứ chẳng hề dạy những điều .

Lớp mây đen u ám bấy lâu nay cuối cùng cũng trút xuống một trận mưa lớn. Ta chật vật nhặt nhạnh những vị t.h.u.ố.c vương vãi trong bùn đất.

 Triệu Lăng săn về, kéo tay định đưa nhà: "Mưa lớn thế , đừng nhặt nữa."

Ta hất tay , bướng bỉnh tiếp tục nhặt.

"Tướng quân, ngài mau đây xem, Nương nương khỏe!" Nàng tỳ nữ tựa cửa gọi với .

Triệu Lăng buông tay , sải bước nhanh về phía căn phòng đó.

Trận mưa ngày hôm thực sự quá lớn. Ta nhiễm lạnh, đầu óc choáng váng vẫn tự nấu t.h.u.ố.c giải hàn cho

Triệu Lăng ở trong phòng chăm sóc Liễu Quân Mai, vội vã chạy tìm , hỏi:

"Nàng phát bệnh tim, trong phương t.h.u.ố.c thường dùng thiếu mất vị Ngô Thù Du, chỗ nàng ?"

Ta cố gắng gượng dậy để nhớ , lắc đầu: "Không còn nữa."

Hắn cau mày, vẻ mặt chút nôn nóng. Chợt thấy bã t.h.u.ố.c còn sót bên cạnh bếp lò, ánh mắt đanh .

Hắn lạnh mặt hỏi: "Vậy đây là cái gì?"

Đây là Ngô Thù Du trong thang t.h.u.ố.c giải hàn của ...

Triệu Lăng dĩ nhiên cũng nhận vị t.h.u.ố.c đó.

chẳng mảy may quan tâm vì uống t.h.u.ố.c, trong mắt chỉ sự thất vọng:

 "A Liên, ngờ nàng hẹp hòi, thù dai đến thế."

Vì ngạt mũi, giọng cũng trở nên nghẹn ngào:

 "Không như ..."

Triệu Lăng xoay rời , đội mưa lớn tìm t.h.u.ố.c cho Liễu Quân Mai.

Lúc sang thăm Liễu Quân Mai, vặn cuộc trò chuyện của họ.

"Tướng quân vẫn luôn quan tâm nương nương, ngài nỡ để , nỡ để chịu khổ."

 "Người phát bệnh, ngài cuống cuồng đến loạn cả phương chốn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-tuong-quan-quy-dien-thai-tu-phi-tim-den-cua/2.html.]

Giọng Liễu Quân Mai đầy sầu muộn: "Triệu Lăng ca ca là một ."

Nàng Tỳ nữ đáp:

 "Năm đó vì nương nương, ngài từ bỏ hai mươi vạn binh quyền ngay giữa điện Kim Loan, chỉ để đổi lấy vị trí Thái t.ử phi cho .

 Ai ai cũng thấy ngài tình sâu nghĩa nặng với nương nương thế nào."

Liễu Quân Mai thở dài, gì. Nàng tỳ nữ an ủi:

 "Chỉ cần lên tiếng, ngài nhất định sẽ theo chúng về kinh, đòi công đạo cho ."

Gió đêm thổi qua, cái đầu đang hôn trầm của bỗng chốc tỉnh táo hẳn. Phía xa, Triệu Lăng đang khoác áo tơi, xách theo chiếc đèn dầu leo lét vội vã trở về.

 Ta ở cửa, khẽ :

"Phu quân, đau đầu, n.g.ự.c cũng đau, trong khó chịu."

Những giọt mưa theo hiên nhà nhỏ xuống, thấm ướt bờ vai . Triệu Lăng cất gọn áo tơi, lấy từ trong n.g.ự.c áo một gói t.h.u.ố.c khô ráo, dính một giọt nước mưa. 

Hắn rủ mắt, giọng lạnh lẽo đến thấu xương.

Hắn hỏi: "Nàng quấy nhiễu đủ ?"

Vị t.h.u.ố.c còn sót đầu lưỡi dâng lên vị đắng ngắt. 

Nghẹt mũi thở nổi, khẽ há miệng, nhưng một luồng gió lạnh thốc cổ họng, kích động một trận ho dữ dội.

Triệu Lăng hề dừng , bước sượt qua .

Ngày hôm , sức khỏe Liễu Quân Mai khá hơn nhiều. Ta quấn chăn dày giường, mặt trời lên cao mà vẫn dậy nấu cơm.

Triệu Lăng cách đó vài bước, giọng lạnh lùng:

 "Nếu nàng cũng giống như hạng nữ t.ử quê mùa ghen tuông hờn dỗi, thì khỏi cần lên kinh thành nữa."

Ta xoa chiếc bụng đang kêu đói cồn cào, lồm cồm bò dậy nấu hai bát cháo.

 Sắc mặt Triệu Lăng dịu đôi chút, nhưng húp một ngụm, chật vật nôn thốc nôn tháo đến mức cả nước chua trong dày.

"Sao đắng thế ?"

Ta chậm rãi húp bát cháo khoai lang ngọt ấm của , thầm nghĩ: Bỏ thêm bột hoàng liên , dĩ nhiên là đắng .

Sắc mặt xanh mét: "Nàng cứ ở nhà mà tự kiểm điểm , tránh việc ngoài chê ."

Ta cụp mắt xuống. Đợi đến khi nửa bát cháo nguội ngắt, mới rốt cuộc hiểu

A Liên trong lòng chỉ là một con bé hoang dã hẹp hòi, thù dai, chẳng thể đem mắt bàn dân thiên hạ.

 Ta vốn định rằng, nỗi đắng cay trong lòng cũng giống như vị hoàng liên mà nếm .

Lúc Triệu Lăng rời , thậm chí buồn gặp mặt lấy một . Chỉ cách cánh cửa mà :

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Đợi ."

Ta khẽ luồn tay chiếc chiếu cỏ . Đây là đám cỏ khô Triệu Lăng tìm về, chính tay đan lấy.

 Mọi thứ trong căn nhà đều là thành quả nỗ lực của cả hai chúng . Chiếc bàn vuông, ghế thấp trong phòng; giỏ mây, giá gỗ đựng t.h.u.ố.c trong sân; chiếc đu và gian lán nhỏ cạnh ruộng t.h.u.ố.c... 

Tất cả những thứ từng vui sướng , bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Có lẽ, cũng nên rời thôi.

 

Loading...