CÙNG TƯỚNG QUÂN QUY ĐIỀN, THÁI TỬ PHI TÌM ĐẾN CỬA - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:20:28
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Nhụy , tiểu thiếu gia nhà họ Từ là một tên "thầy dùi" tiếng. 

Mỗi ngày khỏi nhà bước chân nào cũng gieo quẻ đồng tiền mới quyết định .

Hôm đó, khi đang hái t.h.u.ố.c núi Nam Sơn ngoài thành, tay bắt một con rắn ngủ đông để t.h.u.ố.c.

 Hành động đó dọa Từ Nhược Chiết đang leo núi một trận khiếp vía. Hắn vội vàng thụp xuống, nhặt những đồng tiền rơi chân , lẩm bẩm:

 "Tốn vi Phong, khô mộc phùng xuân , quả là đại cát!"

Sau đó ngẩng đầu, ánh mắt rạng rỡ chằm chằm , nhiệt tình gọi:

 "Nương t.ử!"

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Người kinh thành thật kỳ lạ. Ta sợ quá liền xách con rắn t.h.u.ố.c, vắt chân lên cổ chạy thẳng xuống núi. 

Không ngờ cái tên "thầy dùi" điên khùng tìm tận đến Bình Xuân Phường.

Gương mặt đầy nghiêm túc, mắt sáng rực:

 "Hôm đó khi cửa, ăn chay tắm gội suốt ba ngày, quỳ bài vị tổ tiên hai canh giờ, rửa tay sạch sẽ thành tâm mới gieo quẻ. 

Quẻ tượng chỉ về hướng Nam, bảo hãy 'hỏi gió xuân'. Nàng là nữ nhân đầu tiên gặp, chính là nương t.ử định mệnh của đời ."

Nhìn vị thiếu gia thần toán , khiêm tốn hỏi:

 "Làm cái nghề của đài, kiếm tiền ?" 

Hắn đáp: "Không chuẩn lấy tiền, già trẻ lừa." 

Ta hỏi: "Thế kiếm bao nhiêu bạc ?"

Từ Nhược Chiết trời, đất, cuối cùng hiên ngang đáp:

 "Bàn chuyện tiền nong thì dung tục quá."

Ta thất vọng thu hồi ánh mắt, nghiêm túc từ chối : "Huynh tính sai ." 

Ta chỉ tay những hạt tuyết mỏng hiên, :

 "Rõ ràng đang là tháng Chạp giá rét, lấy gió xuân mà hỏi?"

Vị thiếu gia ngốc nghếch , ngay cả lời dối cũng đầy sơ hở, hèn gì mà chẳng kiếm tiền.

 Từ Nhược Chiết lắc đầu, khẳng định chắc nịch: 

"Không thể nào, nàng định mệnh chỉ một mối nhân duyên duy nhất với thôi."

Hắn ngày ngày lui tới Bình Xuân Phường. Từ lúc tuyết phủ trắng Nam Sơn đến khi cá chép quẫy băng, ý xuân bắt đầu len lỏi qua từng khe nứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-tuong-quan-quy-dien-thai-tu-phi-tim-den-cua/4.html.]

 Bên bờ đê liễu ngoại ô thành, với :

 "Xuân đến , đợi lúc gió lên hãy gieo thêm quẻ khác nhé, đừng tìm nữa."

Từ Nhược Chiết tung hứng những đồng tiền, đáp lời.

Bỗng một giọng quen thuộc vang lên: "A Liên!"

Là Triệu Lăng. Hắn lao tới chộp lấy cổ tay , lực mạnh đến mức tưởng như bóp nát xương cốt. 

Ánh mắt đầy bi phẫn: "A Liên, nàng lừa t.h.ả.m quá!"

Triệu Lăng , tâm địa quá tàn nhẫn.

Sau khi theo Thái t.ử phi về kinh, lập tức nhận chỉ xuất chinh. Hắn vốn quen với đời binh nghiệp, nhưng chuyến ăn ngon ngủ yên, lúc nào cũng nhớ đến

Chiến sự kết thúc, còn chẳng thèm về kinh mà thẳng thôn Tiểu Mang. thứ là tin c.h.ế.t.

Hắn vì tức quá mà đổ bệnh. Là Vương thẩm đành lòng nên mới sự thật.

 Hắn xuôi Nam tìm , bôn ba mấy tháng trời thấy dấu vết, chẳng ngờ về kinh thành thì gặp ở đây.

Thân hình gầy vài phần, giữa chân mày đượm vẻ ưu phiền. 

Vừa gặp , mừng sợ, nhưng mở miệng là lời oán trách:

"Nàng đúng là quá nóng tính. Ta chẳng qua lúc lạnh nhạt với nàng vài phần, mà nàng báo thù như thế ?"

 "Nàng giờ là Tướng quân phu nhân, kinh thành phu nhân nhà ai bắt phu quân khúm núm hạ thì mới chịu thôi như nàng ?"

 "Cũng chỉ mới chịu nổi cái tính nết của nàng thôi."

Từ Nhược Chiết gạt tay , nhíu mày: "Ngươi nàng đau ."

Ánh mắt Triệu Lăng đanh , chất vấn : "Hắn là ai?"

Ta xoa nắn cổ tay đau nhức, suy nghĩ một chút. Trước tiên với Từ Nhược Chiết:

 "Ta bảo tính sai mà, từng gả cho , nương t.ử của ."

Sau đó sang Triệu Lăng: "Ngài đúng, là kẻ nóng tính."

 "Loại phu quân như ngài, cần nữa."

Mi mắt Triệu Lăng khẽ rung lên. Sau đó ngẩng đầu, khẽ khẩy: 

"Là quá nuông chiều nàng ."

Lời đó mang theo vài phần lạnh lẽo mà từng thấy đây.

 

Loading...