Triệu Lăng điều tra tường tận hành tung của trong những ngày ở kinh thành.
Đêm đến, tới Bình Xuân Phường. Hắn gọi đích danh Hồng Nhụy, bắt nàng hát suốt cả đêm, cho uống nước.
Ngày hôm , gọi Khởi La, bắt nàng gảy đàn cả đêm cho nghỉ ngơi.
Ta nấu canh bán hạ để nhuận họng cho Hồng Nhụy, bôi t.h.u.ố.c lên đôi tay sưng đỏ của Khởi La. Hồng Nhụy khản cả giọng :
"Vị quý nhân đang phát điên cái gì nữa."
Ta cảm thấy vô cùng áy náy.
Năm đó, Hồng Nhụy vì cảm kích chữa bệnh cho Khởi La mà cửa tiệm t.h.u.ố.c suốt một ngày trời, giúp đòi bảy ngày tiền công.
Ở chốn lầu xanh , và hai họ quan hệ nhất.
Triệu Lăng , rõ ràng là đang nhắm .
Khi đến sương phòng tìm Triệu Lăng, đang ngay ngắn ghế.
Ta hỏi: "Ngài rốt cuộc thế nào?"
Hắn khí định thần nhàn, khẽ nhấp một ngụm :
"A Liên, nàng là thê t.ử của , suốt ngày ở cái nơi bẩn thỉu như Bình Xuân Phường , còn qua với hạng kỹ nữ, còn thể thống gì nữa?"
"Nàng xuất nơi thôn dã, sớm nên dạy cho nàng quy củ của kinh thành mới ."
Ta nén cơn giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lạnh lùng hỏi: "Ai là thê t.ử của ngài?"
"Triệu Lăng, ngài từng hôn thư cho bao giờ ?"
Gương mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn, chậm rãi mở lời:
"Chuyện , là do sơ suất."
Hắn khẳng định chắc nịch: "Ngoài , nàng còn thể gả cho ai?"
Cảm giác ngạt thở như nước mưa thấm đẫm năm ùa về. Nỗi uất ức từng giày vò đến thao thức bao đêm giờ còn kìm nén nữa.
Ta lớn tiếng hỏi: "Là ngài sơ suất? Hay là căn bản đáng để ngài để tâm?"
"Trong lòng ngài, là nha đầu hoang dã quy củ. Ngài là đại tướng quân, ngài chịu cưới thì mang ơn đội nghĩa mới đúng."
"Ta xứng tam thư lục lễ, xứng áo cưới lụa hồng, càng xứng lấy một tờ hôn thư."
" mà Triệu Lăng, dựa cái gì chứ?"
Đến cả những gia đình nghèo khổ nhất trong thôn khi thành cũng sẽ thắt lưng buộc bụng để mua một miếng vải đỏ cầu điềm lành.
Vậy mà khi chúng thành , chỉ duy nhất cây nến đỏ mà Vương thẩm mang sang.
Thẩm từng bùi ngùi : "Sau , A Liên nhà , còn ai dám bắt nạt cháu nữa."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta cầm nước mắt, giọng trầm xuống:
"Ngài chẳng qua chỉ là cậy việc là đứa trẻ mồ côi nơi nương tựa, nên mới bắt nạt như thế."
Triệu Lăng sững tại chỗ, nhất thời chút luống cuống tay chân. Hắn giải thích:
"Không như , nàng xưa nay vốn thuần khiết, khác hẳn với những khác, cứ ngỡ nàng sẽ để tâm đến những lễ tiết dung tục ."
"Vả , nếu nàng thấy bất mãn trong lòng, lẽ nên sớm với mới ."
Chưa từng ai dạy cả. Sư phụ cũng mất sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cung-tuong-quan-quy-dien-thai-tu-phi-tim-den-cua/5.html.]
Triệu Lăng cúi đầu, lấy từ trong n.g.ự.c áo một cây trâm gỗ đưa cho , nghiêm túc :
"Đây là tự tay khắc."
"Trước đây khi trận, luôn đặt chuyện sống c.h.ế.t ngoài cửa, nhưng cực kỳ quý trọng mạng sống, bởi vì nghĩ đến ở nhà nàng đang đợi ."
"A Liên, từ lúc nào, nàng trở nên quan trọng hơn cả những gì tưởng tượng."
Ta đưa tay quẹt mạnh những giọt nước mắt nơi khóe mắt. Bẻ gãy cây trâm gỗ, ném trả chân .
Nhìn thẳng gương mặt sững sờ xen lẫn đau đớn của , buông lời đe dọa:
"Cấm ngài Bình Xuân Phường nữa."
"Nếu , sẽ thả rắn độc c.ắ.n ngài."
Trước đây, tên ác bá trong thôn chính là đuổi bằng cách .
Thế nhưng Triệu Lăng còn đáng ghét hơn cả tên ác bá. Hắn dẫn tới san bằng kỹ viện.
Những hoa nương trong lầu mất kế sinh nhai, nhất thời lòng hoang mang. Hồng Nhụy và Khởi La cũng đầy vẻ sầu muộn.
Ta áy náy khôn nguôi, đem hết bạc đưa cho họ.
Hồng Nhụy kể rõ ngọn ngành, ngược còn an ủi:
"Chúng vốn dĩ như cánh bèo trôi, kinh thành thiếu gì lầu xanh, ở đây thì chỗ khác, cũng thế cả."
Nghe càng thêm khó chịu. Chẳng mấy chốc rời khỏi Bình Xuân Phường. Ta dự cảm, nếu còn ở sẽ mang đến rắc rối lớn hơn cho họ.
Ta còn nơi nào để , ngoại trừ tòa Tướng quân phủ của Triệu Lăng. Hắn phái tiểu sai tới truyền lời:
"Phu nhân, Tướng quân đang ở nhà đợi ."
Ta xổm bên bờ sông, mắng c.h.ử.i Triệu Lăng, suy nghĩ cách kiếm tiền.
Hay là cứ lên Nam Sơn hái ít thảo d.ư.ợ.c , ít còn đổi hai cái màn thầu.
Có bàn tán: "Hắn tới kìa."
"Đã bao nhiêu ngày nhỉ."
"Đứng canh ở đó từ sáng đến tối, chẳng sợ nhiễm lạnh, đúng là trẻ tuổi khác."
Ta sang, Từ Nhược Chiết đang bên bờ đê, ngẩn ngơ ngắm cành liễu.
"Huynh đây gì thế?"
Hắn ngoảnh đầu , đáp: "Đợi gió xuân."
Rồi kinh ngạc đầu: "A Liên!"
Cành liễu sớm đ.â.m chồi nảy lộc, gió xuân thổi qua bao ngọn núi . Gió nổi .
Từ Nhược Chiết tung đồng tiền xuống, chúng xoay vài vòng mặt đất dừng , tung liên tiếp sáu .
Hắn thụp xuống chăm chú hồi lâu, vui mừng khôn xiết:
"Lần cuối cùng cũng đúng !"
Sắc xanh tràn ngập bờ đê, tiếng ve sắp râm ran. Rõ ràng mùa xuân sắp kết thúc , mà dường như đợi nhiều gió lên mới đợi quẻ .
Hắn vui mừng đến mức... ngất xỉu luôn.