Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ - Chương 1022: Hôm nay cô quá chủ động, là kinh hỉ! Hay là kinh hãi! (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:29:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói thật, ở bên cô nhiều năm như , đây là đầu tiên cô chủ động gọi điện hỏi bận .

 

Anh cảm thấy, đây vốn dĩ là một chuyện đáng để vui mừng, nhưng, thấy cô ở cách đó xa lúc cúi đầu, rõ ràng là chút lơ đãng.

 

Gọi điện cho , lơ đãng?!

 

Chữ ‘hửm’ đó của Tư Đồ Mộ Dung, chút trầm thấp, rõ là giọng điệu nghi vấn. Lúc Liễu Ảnh thành giọng điệu khẳng định, liền tưởng thực sự đang bận.

 

Liễu Ảnh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cứ bận .”

 

Khi lời , giọng của cô cũng nhẹ nhõm đôi chút.

 

Tư Đồ Mộ Dung ở ngay cách cô xa cô, cho nên rõ phản ứng của cô.

 

Nhìn thấy khi cô để bận, phản ứng rõ ràng là thả lỏng của cô.

 

“Sao ?” Đôi mắt Tư Đồ Mộ Dung nheo , cuối cùng nhịn , hỏi một câu.

 

“Không , em chỉ hỏi tối nay khi nào về?” Liễu Ảnh vốn định cúp điện thoại, ngờ đột nhiên hỏi một câu, nhất thời thêm vài phần căng thẳng.

 

“Sao? Nhớ ?” Tư Đồ Mộ Dung , khóe môi nhếch lên. Người phụ nữ đột nhiên thông suốt ? Lại hỏi khi nào về ?

 

“Hả? Hả…” Liễu Ảnh chút kinh ngạc, nhất thời hồn.

 

“Hy vọng về sớm một chút ở bên em?” Tư Đồ Mộ Dung dáng vẻ của cô, độ cong nhếch lên khóe môi càng rõ ràng hơn vài phần.

 

Tư Đồ Mộ Dung về .

 

“Hả? Không cần, cần, em công việc của bận rộn.” Liễu Ảnh , đột nhiên chút hoảng hốt.

 

Nụ khóe môi Tư Đồ Mộ Dung biến mất, bàn tay cầm điện thoại siết c.h.ặ.t. Anh , cô cần là thực sự cần, còn công việc của bận rộn chỉ là cái cớ cô tìm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-1022-hom-nay-co-qua-chu-dong-la-kinh-hi-hay-la-kinh-hai-2.html.]

Xe của đỗ ngay cách cô xa, cô chỉ cần đầu thể thấy, nhưng cô luôn phát hiện .

 

Cho nên, cô lúc những lơ đãng, mà còn chút căng thẳng, chút sốt ruột.

 

Cô đây là đang sốt ruột ?

 

Hơn nữa, thấy khi về ở bên cô, cô rõ ràng chút hoảng hốt?

 

Hoảng hốt cái gì?

 

“Một ở nhà gì?” Tư Đồ Mộ Dung nghi ngờ, cũng sẵn lòng nghi ngờ, nhưng dáng vẻ hiện tại của cô khiến thể nghi ngờ.

 

“Hả? Xem, xem tivi.” Liễu Ảnh lúc chột , cho nên thấy câu hỏi của , miệng nhanh hơn não đưa phản ứng.

 

Lúc lời của cô chính là buột miệng thốt , qua não, cô giỏi dối, cho nên đều trở nên lắp bắp.

 

“Sao thấy tiếng tivi?” Bàn tay cầm điện thoại của Tư Đồ Mộ Dung càng siết c.h.ặ.t hơn vài phần, trong đôi mắt nheo rõ ràng thêm vài phần lạnh lẽo.

 

Lúc , cô rõ ràng đang ở lầu, cô với là đang ở nhà xem tivi?!

 

Tại dối?

 

“Hả? Cái đó em gọi điện cho , tivi bấm tạm dừng .” Liễu Ảnh ngờ sẽ hỏi vấn đề như , nhất thời càng chột hơn. bạn một lời dối, thì tiếp theo bắt buộc dùng những lời dối khác để lấp l.i.ế.m.

 

Đây là một phản ứng tất yếu!!!

 

Đây là phản ứng theo bản năng của Liễu Ảnh lúc , khát vọng sống sót của cô khiến cô đưa phản ứng như .

 

Cô sợ Tư Đồ Mộ Dung, luôn luôn sợ, mặc dù cô và ở bên sắp năm năm , nhưng cô vẫn sợ .

 

May mà, thời hạn năm năm sắp kết thúc , cô sẽ tự do, cần sợ nữa.

 

 

Loading...