Lần nếu để đối phó với Sở Vô Ưu, bà cũng sẽ tìm họ, để tìm họ, bà bỏ tất cả tiền trong tay.
Vì , tuyệt đối thể thất bại.
Sở Tri Giang thấy sự bất mãn của bà , nhíu mày, nhưng gì.
Anh dựa cửa, cửa để hé một khe, qua khe cửa ngoài.
Sau đó, thấy Sở Vô Ưu cuối cùng cũng khỏi phòng của ông nội.
Tiếng mở cửa của Sở Vô Ưu nhẹ, cô sợ ồn đến ông nội.
“Ra , , thể tay .” Sở Tri Giang thấy Sở Vô Ưu ngoài, kích động kêu lên, sợ Sở Vô Ưu phát hiện , nên đóng cửa .
Sở Vô Ưu mở cửa phòng, nhẹ nhàng bước , đó thấy một tiếng kêu khẽ, âm thanh đó quá nhỏ, cô rõ gì.
, cô theo tiếng kêu khẽ đó qua, liền vặn thấy cửa phòng của Sở Tri Giang đóng .
Hành động đóng cửa của Sở Tri Giang nhẹ, tiếng động gì.
Đôi mắt của Sở Vô Ưu nheo , cô khỏi cửa, Sở Tri Giang đóng cửa, hơn nữa hành động còn nhẹ như , cô đây tuyệt đối là trùng hợp.
Sở Tri Giang và Lý Mẫn ở trong nhà đóng cửa bao giờ nhẹ nhàng, cẩn thận như .
Tuy nhiên, Sở Vô Ưu biểu hiện bất kỳ sự khác thường nào, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng ông nội , đó định về phòng .
Hôm nay quá muộn , lúc nãy cô gọi điện cho hai bảo bối, với hai bảo bối , về bên nhà họ Đường nữa.
Lúc , trong phòng của Sở Tri Giang, Lý Mẫn đang hạ giọng gọi điện thoại: “Cô về phòng , các thể tay .”
Phòng cách âm , nên cho dù bà cố ý hạ giọng như , bên ngoài cũng thấy .
Lúc nãy, Lý Mẫn lén cho lẻn phòng của Sở Vô Ưu, đợi Sở Vô Ưu về phòng, họ sẽ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-1040-tien-nu-tu-gay-hoa-hau-qua-qua-kinh-khung-2.html.]
Sở Vô Ưu đến ngoài phòng , dừng bước, đưa tay , nắm lấy tay nắm cửa, định mở cửa.
, giây tiếp theo, hành động của cô dừng , đôi mắt nhanh ch.óng nheo .
Tình hình .
Có mở cửa của cô! Có phòng của cô!
Khả năng quan sát của cô nay luôn kinh , dù chỉ một chút khác thường nhỏ, cô cũng thể phát hiện .
Lúc nãy khi cô rời , đặt một sợi tóc ở chỗ khóa cửa, nhưng bây giờ còn nữa.
Có mấy nhà Sở Tri Giang ở nhà, cô chắc chắn yên tâm, trong phòng cô tuy thứ gì đặc biệt, nhưng cũng thể đảm bảo họ sẽ phòng cô giở trò.
Sở Vô Ưu ngoài cửa phòng, lắng kỹ, đó, cô thấy tiếng động trong phòng.
Tuy âm thanh đó nhỏ, nhưng cô vẫn thấy.
Vậy nên, lúc trong phòng cô .
Khóe môi Sở Vô Ưu khẽ nhếch lên một nụ lạnh, bất kể bên trong là ai, tối nay cô chút mệt, chơi với họ nữa.
Coi như họ may mắn!!!
Sở Vô Ưu nghĩ, ông nội cũng ngủ , chi bằng về nhà họ Đường với hai bảo bối.
Vì , Sở Vô Ưu phòng, trực tiếp , rời .
Người trong phòng thấy tiếng bước chân rời , chút bất ngờ, nhưng họ cũng tình hình thế nào, dám hành động thiếu suy nghĩ.
Sở Vô Ưu khi đến ngoài cửa phòng của Sở Tri Giang cố ý mạnh chân hơn, khi qua, cô rời , chỉ cố ý nhẹ chân, tạo ảo giác càng càng xa.