“Sao ? Tức giận thật ?” Dạ Tam thiếu thấy dáng vẻ của cô, đôi mắt nhanh ch.óng lóe lên, nhanh ch.óng thu tay , ôm cô lòng, ghé sát tai cô, nhẹ giọng : “Em tin .”
Mọi vây xem thấy Dạ Tam thiếu dịu dàng như , hạ lấy lòng Sở Vô Ưu như , từng một đều kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm.
Đây? Đây thật sự là Dạ Tam thiếu mà họ ?
Những phụ nữ vây xem từng một đều mê mẩn , oa, thật đáng ghen tị nha!!!
“Vô Ưu, em tin , cô bé đó thật sự là con gái của .” Dạ Tam thiếu thấy Sở Vô Ưu vẫn đang tức giận, khẽ thở dài một tiếng, chuyện vẫn rõ ràng ?!
Sở Vô Ưu thấy lời của , một nữa đầu trừng một cái, chút hận hận : “Ừm, con gái .”
Lời của Sở Vô Ưu là lời tức giận, tức giận quá nên ngược .
Dạ Tam thiếu nghĩ nhiều , Dạ Tam thiếu tưởng là vì đó đối xử với cô bé tồi, nên Sở Vô Ưu hiểu lầm.
“Vô Ưu… …” Dạ Tam thiếu ôm cô, vẫn giải thích.
“Được , , em , em còn việc, đây.” Sở Vô Ưu thấy Đường T.ử Hy và Tần Ngữ Đồng khỏi trung tâm thương mại, một bên khác Đường Chi Mặc cũng khỏi trung tâm thương mại, cô chút sốt ruột .
Cô bây giờ trong lòng chỉ nghĩ đến hai bảo bối của cô, hai bảo bối Dạ Tam thiếu chọc tức nhẹ.
Sở Vô Ưu trực tiếp vùng khỏi vòng tay của , đó nhanh ch.óng chạy ngoài.
Dạ Tam thiếu sững sờ, trực tiếp ngơ ngác, đây là tình huống gì? Cô đây là cứ thế mà vứt bỏ ?
Không , cô việc gì mà vội vàng như ? Quan trọng như ? Có thể quan trọng hơn cả ?
Hơn nữa, cảm thấy hình như cô ghét bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-1252-bo-con-nhan-nhau-da-tam-thieu-trung-doc-cua-tieu-cong-chua-2.html.]
Trong khoảnh khắc Dạ Tam thiếu ngẩn , Sở Vô Ưu chạy một đoạn. Dạ Tam thiếu hồn, liền cất bước đuổi theo.
khi Sở Vô Ưu chạy khỏi trung tâm thương mại, trực tiếp lên một chiếc xe, rời .
“Tổng tài, ngài còn một cuộc họp video quan trọng, thời gian đến .” Thư ký Lưu thấy tổng tài nhà rõ ràng định tiếp tục đuổi theo, nhịn nhắc nhở một câu.
Cuộc họp vô cùng quan trọng, là chuyện lớn liên quan đến mạng .
Đôi mắt Dạ Lan Thần híp , lúc chiếc xe Sở Vô Ưu cũng rời , vội cũng vội lúc .
Cho dù giải thích, cũng nên đợi cô bình tĩnh hẵng giải thích.
“Giúp điều tra đứa bé đó một chút.” Sau khi Dạ Tam thiếu lên xe, đôi mắt híp , hề lệnh cho Thư ký Lưu lái xe, mà đột nhiên thốt một câu như .
Vừa cảm thấy đầu óc chút ngơ ngác, thể là do Đường T.ử Hy đột nhiên xuất hiện, gọi là bố, đả kích đối với quá lớn, cho nên từ đầu đến giờ đầu óc vẫn luôn chút ngơ ngác.
Bây giờ, T.ử Hy bảo bối rời , Sở Vô Ưu rời , đột nhiên bình tĩnh , đột nhiên cảm thấy chuyện lẽ hề đơn giản như .
Thư ký Lưu ngẩn , lập tức hiểu ý của tổng tài nhà , nhất thời chút phản ứng thế nào.
Tổng tài tại còn điều tra cô bé đó? Tổng tài cảm thấy cô bé đó thật sự là của ngài ?
“Còn cả phụ nữ nữa.” Dạ Lan Thần khựng một chút, bổ sung thêm một câu.
Lúc Sở Vô Ưu bước tới, phản ứng của Đường T.ử Hy khiến đinh ninh rằng Đường T.ử Hy quen Sở Vô Ưu, nhưng trong lòng luôn một cảm giác kỳ lạ.
Luôn cảm thấy hình như bỏ sót điều gì đó?