“Mày đó cho tao, mày lời tao lời lão ?” Bạch Dật Tĩnh thấy đó định mời Lâm Nguyên, liền cao giọng tức giận quát.
đó thèm để ý đến ả, trực tiếp chạy mất.
“G.i.ế.c bọn chúng cho tao, g.i.ế.c bọn chúng .” Đôi mắt Bạch Dật Tĩnh lóe lên sự hoảng hốt, mặt càng thêm điên cuồng. Hôm nay vất vả lắm ả mới nắm bắt cơ hội , tuyệt đối thể bỏ lỡ, ả nhất định g.i.ế.c Sở Vô Ưu.
“ xem ai dám? Tất cả bỏ s.ú.n.g xuống cho .” Ánh mắt Quản gia Trung quét qua, sát ý bức trong luồng khí lạnh lẽo, dọa mười mấy trực tiếp bỏ s.ú.n.g xuống.
Khi Quản gia Trung về phía Sở Vô Ưu, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng, mặt còn nở nụ : “Đừng sợ, sẽ chuyện gì .”
Sở Vô Ưu ngẩn . Người lật mặt quá nhanh, hơn nữa tại hiền từ với cô như ?! Cô hình như quen ông ?!
Dạ Lan Thần ôm Sở Vô Ưu, lạnh lùng liếc Quản gia Trung một cái. Trong ánh mắt đó rõ ràng mang theo sự cảnh giác. Ánh mắt của lão già đơn thuần chút nào.
“Cậu cần đề phòng như . lớn tuổi thế , sẽ cướp vợ của .” Quản gia Trung bắt gặp ánh mắt phòng của Dạ Lan Thần, nhịn bật . Ánh mắt Quản gia Trung về phía Sở Vô Ưu, nét mặt đó càng thêm hiền từ, còn chút sát ý nào như .
“Chúng quen ?” Sở Vô Ưu ông như , thực sự chút ngơ ngác. Bất cứ ai cũng ông đang giúp bọn họ, hơn nữa còn với thái độ ôn hòa như , nhưng cô thực sự quen một như thế .
Quản gia Trung sững , đó khẽ : “Chúng là đầu tiên gặp mặt, nhưng đối với cô nương gặp thấy thiết, hoặc là ...”
Dạ Lan Thần Quản gia Trung , sự phòng mặt càng tăng thêm vài phần, đôi mắt cũng rõ ràng nheo . Lão già rốt cuộc là ai? Ông rốt cuộc ý gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-1462-su-bao-ve-tuyet-doi-cua-quan-gia-trung.html.]
“Quản gia Trung, ngài đến đây?” lúc , Lâm Nguyên bước . Lâm Nguyên thấy Quản gia Trung thì trực tiếp kinh hãi, nhanh ch.óng cung kính đón tiếp.
Quản gia Trung?!
Nghe thấy cách gọi của Lâm Nguyên, thấy thái độ cung kính của Lâm Nguyên, đều kinh ngạc. Ai cũng bên cạnh Thành chủ một quản gia tên là A Trung, chẳng lẽ vị chính là Quản gia Trung?!
Ai cũng , Thành chủ những năm nay quản chuyện gì, chuyện trong thành Quản gia Trung thể quyền quyết định.
Lệnh của Quản gia Trung chính là lệnh của Thành chủ.
“ chỉ ghé qua xem thử, ngờ gặp chuyện thế . Lâm Nguyên, giải thích xem chuyện là ?”
“Chuyện, chuyện ?” Lâm Nguyên liếc Bạch Dật Tĩnh một cái, trong ánh mắt đó rõ ràng chút bất mãn. sự việc đến nước , cũng lựa chọn nào khác, bắt buộc giấu giếm chuyện cho qua: “Quản gia Trung, bọn họ là kẻ thù của Quỷ Vực Chi Thành chúng , cho nên...”
“Bọn họ là kẻ thù của Quỷ Vực Chi Thành?” Khóe mày Quản gia Trung nhướng lên, đôi mắt Sở Vô Ưu một cái, đó sang Lâm Nguyên, tức giận quát: “Cậu láo.”
Cô gái giống phụ nữ trong bức chân dung của Thành chủ như , e là nguồn gốc sâu xa với trong tranh của Thành chủ, chừng là của phụ nữ trong tranh, thậm chí thể là con gái. Nếu thực sự là con gái của phụ nữ trong tranh của Thành chủ, chừng thể là con gái của Thành chủ.
Nhìn cô gái chắc cũng chỉ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Quản gia Trung đột nhiên nghĩ đến, độ tuổi cũng khớp, cho nên khả năng, thực sự khả năng.
Con gái của Thành chủ trở thành kẻ thù của Quỷ Vực Chi Thành, đây láo thì là gì?