“Liễu Ảnh, là , là Bạch Dật Hàn đây.” Ở đầu dây bên , giọng của đàn ông chậm rãi truyền đến, chút trầm thấp.
“Em là mà, sức khỏe của hơn chút nào ?” Nụ mặt Liễu Ảnh ngừng lan tỏa, trong sự dịu dàng còn mang theo vài phần ngọt ngào, lúc giọng của cô càng thêm mềm mại, còn lộ rõ vẻ quan tâm.
Tư Đồ Mộ Dung nụ mặt cô, giọng của cô, đôi mắt ngày càng trở nên lạnh lẽo. Cuộc điện thoại là ai gọi cho cô?
Là điện thoại của ai mà khiến cô thành thế ? Dịu dàng đến mức đó?
“Lần canh gà em nấu cho ngon ?” Tư Đồ Mộ Dung đang suy nghĩ thì thấy giọng của Liễu Ảnh truyền đến nữa.
Tư Đồ Mộ Dung cách đó xa, khi thấy câu , cơ thể rõ ràng cứng đờ , đôi mắt nheo nhanh .
Canh gà? Canh gà cô nấu?
Mấy ngày , đúng là cô nấu canh gà. Cô theo năm năm qua từng bếp, cô bao giờ nấu cho lấy một bữa cơm.
ngày hôm đó, buổi trưa việc đột xuất về thì thấy cô đang nấu canh gà trong bếp.
Món canh gà đó nấu thực sự ngon. Khoảng thời gian mới khỏi cảm cúm, lúc đó còn tưởng cô nấu cho .
Lúc đó cũng hỏi cô, hỏi cô nấu cho , cô do dự một lát mới chậm rãi gật đầu.
Khi đó còn tưởng là cô đang hổ!
Hóa , cô hổ, mà chỉ đang dối, đang lừa gạt . Bởi vì món canh gà đó căn bản nấu cho , mà là nấu cho khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-829-anh-da-biet-het-moi-bi-mat-cua-co-6.html.]
Trách lúc uống canh, cô cứ chằm chằm, dáng vẻ đó trông vẻ căng thẳng. Lúc đó, còn tưởng cô lo lắng cho , giờ nghĩ , chắc hẳn cô đang lo lắng cho bát canh của , sợ uống hết sạch chỗ canh đó.
Được, giỏi lắm.
“Anh chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi cho , bác sĩ thương nặng.” Bên , Liễu Ảnh dặn dò với vẻ vô cùng lo lắng. Sự quan tâm trong giọng của cô, Tư Đồ Mộ Dung phớt lờ cũng phớt lờ nổi.
“Anh , hồi phục , cảm ơn bát canh gà của em.” Đầu dây bên , giọng của Bạch Dật Hàn truyền đến.
“Anh thích uống ? Hay là ngày mai em nấu thêm một ít mang qua cho nhé.” Liễu Ảnh thì trái tim khẽ lay động, khi câu , trong mắt cô mang theo vài phần mong đợi.
Cô thích Bạch Dật Hàn, thích từ lâu về . đó khi Bạch Dật Hàn ở bên cạnh Vô Ưu, cô chôn giấu tâm tư xuống tận đáy lòng.
Sau , gia đình cô xảy chuyện, để cứu bố , cô bán cho Tư Đồ Mộ Dung, cũng chôn vùi đoạn tình cảm đó.
Cô Vô Ưu và Bạch Dật Hàn chia tay từ lâu, nhưng năm năm qua, cô từng liên lạc với Bạch Dật Hàn. Cô sợ Tư Đồ Mộ Dung, cũng cảm thấy bản còn xứng với Bạch Dật Hàn nữa.
Mà thời gian , khi tin Bạch Dật Hàn thương nhập viện, cuối cùng cô kìm lòng mà thăm .
Cô Vô Ưu gả cho Dạ Tam thiếu, mà bản hợp đồng năm năm giữa cô và Tư Đồ Mộ Dung cũng sắp kết thúc, vì , trong lòng cô kìm mà nảy sinh thêm vài phần hy vọng xa vời.
Cho dù cuối cùng cô thể ở bên cạnh Bạch Dật Hàn, cô cũng mong thể quan tâm , chăm sóc , bầu bạn với , dù chỉ là thời gian ngắn ngủi cũng .
Khóe môi Tư Đồ Mộ Dung chậm rãi nhếch lên, nhưng đôi mắt từng chút một nheo . Cô ngày mai nấu canh gà mang đến cho đàn ông đó?!
Cô theo năm năm, nhưng đối với bao giờ tâm huyết đến nhường !!!