“Dạ Lan Thần, điên .” Bị ôm lấy, Sở Vô Ưu thể xoay , nhưng dù đầu , cô cũng đang ôm lúc là Dạ Lan Thần.
Ngoài sẽ ai khác.
Chẳng nãy rời cùng những khác ? Sao ở trong phòng cô thế ?
“Ừ, điên , nhớ em đến phát điên .” Khóe môi Dạ Lan Thần khẽ nhếch lên, lắm, cần cũng là , xem cô thuộc với .
Môi Dạ Lan Thần áp lên lưng cô, hôn nhẹ, cọ xát, bàn tay đang ôm lấy cô cũng hề rảnh rỗi, tùy ý di chuyển.
Anh nhớ cô, nhớ đến phát cuồng.
Lưng Sở Vô Ưu cứng đờ, cơ thể khẽ run rẩy, hôn như , trong cô dần dâng lên một cảm giác kỳ lạ: “Dạ Lan Thần, buông .”
Lúc , giọng của Sở Vô Ưu trầm xuống, vẻ mềm mỏng hơn.
“Không buông.” Dạ Lan Thần lúc tự nhiên hề lời như , mấy ngày gặp cô, mấy ngày ôm cô, hôn cô thế , cho nên sẽ buông tay.
Hơn nữa, thể cảm nhận sự khác lạ của cô, phản ứng khiến vui sướng, càng khiến nỡ rời tay.
“Dạ Lan Thần, xem lúc nếu ông nội hoặc bà nội mà thấy , liệu trực tiếp đ.á.n.h gãy chân ?” Sở Vô Ưu cảm thấy tay sắp di chuyển đến n.g.ự.c , liền nhanh ch.óng đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Người gan cũng quá lớn , đây là Đường gia, sợ ông nội và bà nội thấy .
Với thái độ hiện tại của bà cụ Đường và ông cụ Đường đối với , nếu thấy cảnh tượng , đ.á.n.h gãy chân mới là lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-836-co-quyet-dinh-thanh-that-khai-bao-chuyen-cua-hai-dua-tre-3.html.]
“Ừ, thì cứ để ông đ.á.n.h , đ.á.n.h gãy chân , sẽ ngày ngày ăn vạ ở đây luôn.” Môi Dạ Lan Thần vẫn tiếp tục hôn cô, giọng mập mờ, nhưng Sở Vô Ưu vẫn rõ những gì .
Khóe môi Sở Vô Ưu giật mạnh, đúng là điên thật .
Ý của là để thể ở lì đây, tình nguyện đ.á.n.h gãy chân ?!
“Vô Ưu, tối nay em giữ .” Dạ Lan Thần thoát khỏi tay cô, bàn tay tiếp tục di chuyển tùy ý. Anh cô khá bảo thủ trong chuyện , vốn dĩ cũng định để khi kết hôn mới chạm cô.
khống chế bản , chỉ cần chạm cô, liền mất kiểm soát.
Hơn nữa, chuyện tối nay kích thích quá lớn, Viên Quân Doanh tối nay cứ liên tục tìm cơ hội chuyện với cô, liên tục tìm cách tiếp cận cô, sợ nếu nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t, vợ thật sự sẽ kẻ khác bắt cóc mất.
“Phụt, giữ ?” Khóe môi Sở Vô Ưu khẽ nhếch lên, nhịn bật thành tiếng. Người đàn ông càng lúc càng hổ, cô giữ ? Nói cứ như thể cô đang cầu xin bằng.
là chỉ mới nghĩ .
“ thật sự ý giữ , mau .” Sở Vô Ưu đưa tay , kéo tay .
giây tiếp theo, Dạ Lan Thần dùng lực, trực tiếp kéo cô lòng, nhân đà đó ép cô xuống giường, mãnh liệt hôn lấy cô.
Nụ hôn của chút dồn dập, chút điên cuồng, càng mang theo sự kịch liệt thể kiềm chế. Một lát , thở của trở nên gấp gáp, mà nhịp thở của Sở Vô Ưu cũng càng lúc càng loạn, hoặc giả, thứ loạn nhịp chỉ thở...
“Tối nay vốn ý định rời , cho nên dù chuyện gì xảy , cũng sẽ ở .”