Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:15:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, tổng kết : “Dù lời của ở chỗ ba cháu tác dụng nữa . Bà nội , xem bà cũng trông cậy cháu giúp bà đòi tiền dưỡng già từ chỗ ba cháu .”

Lời khiến lão thái thái đả kích đến mức sắp ngất.

Bà vất vả cả đời, đến cuối cùng còn dựa một con nha đầu ranh con ?

Nghĩ đến con trai, nghĩ đến con gái, lão thái thái thật sự tắc nghẹn trong lòng ghê gớm.

Con cái đều dựa a.

Lâm Thủy Căn ở bên cạnh tuy gì mấy, nhưng lưng càng thêm còng xuống.

Đêm đến, Tôn Ngân Hoa ngủ , kể lể với ông lão về sự bất hiếu của con trai. Lâm Thủy Căn cũng đả kích đến mức tâm trạng u uất, ngủ . Sau đó thở dài: “Biết ? Chẳng lẽ còn thể tìm thằng hai ầm ĩ? Cách xa như , bà tìm nó kiểu gì?”

Thủ đô đối với những như bọn họ, đó là nơi xa xôi vô cùng. Hai ông bà từng nghĩ tới việc đến nơi đó. Thời trẻ chạy nạn, bọn họ cũng dám chạy đến thành phố lớn a, cũng chỉ dám chui rúc những nơi hẻo lánh .

Quan niệm cắm rễ sâu trong nội tâm, khiến bọn họ căn bản đều dám nghĩ đến việc tìm con trai tính sổ.

Đừng tìm thằng hai, thằng cả thằng ba bên cạnh chẳng lẽ là con trai hiếu thuận? Chẳng lẽ còn thể tìm bọn nó ầm ĩ? Ngày tháng chỉ cần còn thể sống, thì chỉ thể miễn cưỡng sống thôi. Chỉ là sự hiếu thuận của thằng hai, thằng cả thằng ba e rằng thái độ đối với bọn họ cũng sẽ hơn đây.

Lâm Thủy Căn rốt cuộc suy nghĩ sâu xa hơn một chút: “Trong tay chúng tiền sinh hoạt phí thằng hai đưa, cũng đủ . Ít nhất lo thằng cả thằng ba nuôi chúng .”

Nghe thấy lời uất ức , Tôn Ngân Hoa trong lòng buồn bực đến hoảng, nhưng cũng chỉ thể chấp nhận.

Vì chuyện , Tôn Ngân Hoa cả tinh thần đều , cả ngày sa sầm mặt mày, cứ như khác nợ tiền bà .

Ngay cả trong đội cũng cảm nhận .

Đều đang thì thầm, Tôn Ngân Hoa còn gì bất mãn nữa. Trong tay cầm bao nhiêu tiền của An An, còn vui chứ?

Lâm An An cuối tuần nghỉ, liền huyện thành rút tiền, đó gửi bảng điểm cũng như bài thi của cho Lâm Thường Thắng ở thủ đô xa xôi. Để ông xem, sự đầu tư của ông là nhận hồi báo. Sau cũng tiện đầu tư nhiều hơn chút.

Xong xuôi, thuận tiện mua ít sách tham khảo về. Cô chỉ mua sách cấp hai, còn mua tài liệu học tập cấp ba.

Làm xong những việc , cô mới tìm nhà cô út ăn cơm. Chủ yếu là tìm cô út đòi tiền, cô út lừa tiền từ bà kế chắc là đến tay .

Phải con cũng kỳ lạ, đây Lâm An An đặc biệt chạy qua ăn cơm, Lâm Tiểu Hoàn còn mỗi đều vẻ miễn cưỡng. Bây giờ Lâm An An chiếm hời của cô nữa, Lâm Tiểu Hoàn ngược còn hy vọng cô đến, hơn nữa bây giờ gặp cô, đó cũng là một bộ mặt tươi .

Lâm An An gặp cô út câu đầu tiên chính là: “Cô, tiền đến tay chứ, phần của cháu đưa cháu.” Ăn cơm là phụ, chia tiền mới là mục đích chính.

Lâm Tiểu Hoàn : “Sao gặp mặt cái là tiền thế, cô còn thể để cháu thiệt ?”

Lâm An An : “Cái đó thì khó lắm, cô ngay cả tiền của thím hai cô còn dám lừa, còn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-125.html.]

“...” Lâm Tiểu Hoàn móc tiền từ trong túi , chia cho Lâm An An mười đồng. Đây là hẹn . Còn về những phiếu chứng khác , đó là bản lĩnh cô lừa , liên quan đến Lâm An An.

Lâm An An cầm tiền, trong lòng cũng thoải mái. Không mà hưởng mười đồng, thể mua nhiều sách tham khảo . Hơn nữa sắp trời lạnh , may quần áo mới mua giày mới. Haizz, đồ thiếu thốn nhiều quá, thấy tiền đủ tiêu.

Ở nhà cô út hưởng thụ sự chiêu đãi như khách quý xong, Lâm An An ăn no uống say đạp xe về nhà. Trên đường ngược cũng quên mua một tờ báo.

Bản thảo của cô, chắc là đến nhỉ. chắc nhanh thấy như , bài gửi chắc chắn nhiều, đó biên tập viên xem từng bức một, chắc chắn cần thời gian, còn kiểm duyệt. Nghe tòa soạn báo kiểm duyệt nghiêm ngặt.

Haizz, dù bất kể chọn , bên đó sẽ luôn cho tin tức.

Điểm vẫn , nếu chọn, còn sẽ gửi trả bản thảo về, đến mức để cô uổng công một phen. Quay đầu cô còn thể tiếp tục gửi bản thảo đến tòa soạn khác.

Tổ biên tập Văn Học Báo của tòa soạn báo thủ đô, biên tập viên đang xem bài gửi đến từ khắp nơi cả nước.

Kể từ khi bọn họ bắt đầu phát thanh các tác phẩm văn học đài phát thanh, lượng bài gửi tăng lên ít. Có lúc là mấy biên tập viên cùng xem, mới thể thành công việc kiểm duyệt.

Biên tập viên Trình ở đây nhiều năm .

Đủ loại bài văn đến mức tê liệt .

Không sai, mỗi ngày đều ở trong môi trường như , thấy quá nhiều bài văn , ông thể liếc mắt là bài văn nào văn phong , câu chuyện , nhưng bài văn thể ông rung động thì còn nhiều nữa.

Cũng may bà con cô bác vẫn chán ghét những bài văn , báo và đài phát thanh của bọn họ vẫn hoan nghênh.

Biên tập viên Trình nhặt riêng thư của một quen cũ , đó phân loại để đó. Những đây đều bài gửi, và đều đăng báo, cho nên chất lượng đạt chuẩn, vội xem.

những bài mới gửi, thể xem .

Biên tập viên Trình vẫn khai quật dòng m.á.u mới. Bài văn của một tòa soạn báo thể cứ một màu mãi .

Cả buổi sáng xem nhiều thư, ông chút mệt mỏi, day day sống mũi. Thuận tay liền cầm một bức thư lên bóc tiếp tục xem.

Khoảnh khắc thấy tiêu đề, biên tập viên Trình đột nhiên chút tinh thần.

Đây là một bài văn tri ân gia đình quân nhân.

Thời buổi ca ngợi quân nhân, ca ngợi công nhân, biểu dương nông dân, ngược cực ít thấy điểm cắt như thế .

Biên tập viên Trình đầy hứng thú xem. Vốn dĩ là xem góc độ thế nào. Sau đó bất tri bất giác liền cuốn .

 

 

Loading...