Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:16:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm An An xong, màng biểu cảm kinh hãi của hai ông bà, tiếp tục : “Dù ông bà chống lưng cho cháu, nếu cháu đưa ông bà cùng lên báo.”

“...”

“Đương nhiên , cũng để ông bà bận rộn công cốc, nếu thật sự giúp cháu, cháu ở thủ đô, nghĩ cách tăng tiền dưỡng già cho ông bà.”

Nghe thấy lời , tâm trạng hai mới hơn chút, lão thái thái chút do dự: “Trở mặt , ba mày nhỡ đưa tiền dưỡng già nữa thì thế nào?”

Lâm An An cạn lời: “Đây cháu , ông dám đưa, chúng cùng đưa ông lên báo.”

“...”

Lâm Thủy Căn : “Đó là ba mày a.”

“Ba cháu nếu nuôi cháu, tính là ba gì?”

“Dù mặt cháu, cháu đối xử bình đẳng, sơ xa gần. Đối với cháu, cháu tự nhiên báo đáp. Đối với cháu , chúng cùng tính sổ.”

Người nhà họ Lâm:... Sắp , còn khiến yên lòng!

Hai ông bà cuối cùng tự nhiên chỉ thể đồng ý . Có thể lựa chọn khác ?

Lâm An An bộ dạng căng thẳng của bọn họ, liền : “Thực cũng chỉ là phòng ngừa vạn nhất thôi, ba cháu chắc sẽ đón cháu.”

Người nhà họ Lâm đều gật đầu, cảm thấy chắc sẽ đón . Dù đòi tiền đưa tiền, đòi đồ đưa đồ, thể quản con gái chứ?

Sau đó Lâm An An : “Thực cháu thủ đô đối với cũng , cháu giúp xem tình hình bên đó. Xem ba cháu trở nên bất hiếu như , xem bọn họ rốt cuộc sống những ngày thế nào. Có cơ hội, cũng thực hiện một lợi ích cho , đúng ?”

Lời khiến tâm trạng nhà họ Lâm hơn chút.

Quả thực, bọn họ đối với bên đó mù tịt. Thằng hai đối với bọn họ giống như mây chân trời, thấy , thì sờ , ảo lắm.

Nếu An An chịu cái thang lên trời , tự nhiên là nhất .

Lâm Thủy Căn rốt cuộc tỉnh táo hơn chút: “An An , mày sẽ hiếu thuận chúng tao như ?”

Lâm An An : “Nói hiếu thuận, chắc chắn là giả . Nhà họ Lâm chúng chẳng hiếu thuận. Đừng cháu, con cháu khác của ông bà đứa nào thì hiếu thuận ? Đều còn bằng cháu , cháu ít nhất giúp ông bà mỗi tháng đòi thêm năm đồng tiền dưỡng già . Thật sự so cả nhà bao gồm ba cháu, đều bằng cháu hiếu thuận.”

“...”

“Thực đây cũng là đến đề tài thứ hai. Về việc khi cháu thủ đô cần tìm giúp đỡ, giúp cháu. Nếu chịu che chở cháu, cháu tự nhiên cũng sẽ mặc kệ . Cái gì nên tranh thủ cho , tự nhiên cũng sẽ tranh thủ. Cháu ưu điểm nhiều, điểm quan trọng nhất chính là thành thật. Cháu sẽ giống hai ở thủ đô , lừa gạt .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-145.html.]

Cái thật đ.â.m tim .

Tôn Ngân Hoa nhớ tới trải nghiệm lừa gạt đây của , trong lòng thực vẫn luôn uất ức. Chỉ là vì cách xa, cộng thêm phận với vợ chồng thằng hai giống , bà lấy bọn họ dường như cũng cách nào, cũng liền từng nghĩ thế nào. Thật sự cũng cách.

Bây giờ An An chịu giúp đỡ bọn họ một chút, bà cũng tiếp tục uất ức.

“Mày nếu thật sự thể khiến ba mày hiếu thuận, bảo chúng tao thế nào, chúng tao chắc chắn cũng giúp đỡ.”

Lâm Thủy Căn lặng lẽ hút t.h.u.ố.c gật đầu. “ vẫn cố gắng đừng ảnh hưởng ba mày. Nó ít nhất là một lãnh đạo, cho nó chút thể diện. Đừng ầm ĩ khó coi.” Rốt cuộc là vinh quang của gia đình, ông vẫn coi trọng.

Lâm An An : “Ông nếu hiếu thuận ông bà, ông cái lãnh đạo chính là vẻ vang cho nhà họ Từ. Có liên quan gì đến nhà họ Lâm?”

“...”

“Yên tâm , trong lòng cháu chừng mực mà. Cháu nếu chừng mực, báo cũng sẽ chỉ chút đó .”

Lâm Trường Phúc lập tức : “Ba , cứ An An . Thằng hai nếu hiếu thuận ba , còn quản nhiều thế gì?”

Ông từ lâu bất mãn với thằng hai . Có tiền đồ thì thế nào, hiếu thuận ba , giúp đỡ gia đình, cái rắm dùng. Cha mở miệng , thằng hai còn lừa gạt . Mình em còn thể trông cậy nó?

Lâm Trường Hỷ lặng lẽ Lâm An An, nhỏ giọng : “Con tin An An vẫn chừng mực.”

Thông qua chuyện An An , chú cũng coi như hiểu An An , việc chính là giữ một đường, sẽ tuyệt. Trừ khi giống như con trai nhà Hứa phó xã trưởng năm bảy lượt sửa, mới cho bài học. Những lúc khác vẫn chịu cho cơ hội. Chỉ cần hai chú còn chút lương tâm, vấn đề lớn. Thật sự nếu một chút lương tâm còn, , cũng liên quan đến gia đình .

Lâm Thủy Căn thấy trong nhà đều thái độ , liền : “Mày tự xem mà , chuyện gì thư về nhà.”

Ông cũng là cách trị đứa con trai bất hiếu của ông . Tay ông ngắn quản xa như , thì để An An quản .

Lâm An An thản nhiên bên bàn ăn dùng bữa. Qua một loạt sự việc , cô nắm rõ tình hình trong cái nhà .

Đầu tiên là ông bố cô, chắc chắn còn vô trách nhiệm hơn cô tưởng. Ông coi nhà là nhà, nhà giống cấp của ông hơn. Hơn nữa đối với cận dường như còn nghiêm khắc hơn.

Vừa nãy bênh vực cô như thế, đương nhiên cũng chẳng vì thiên vị cô. Có lẽ là vì coi cô như họ hàng từ quê lên. Ngược càng giữ gìn hình tượng chính trực vô tư của . Sau nếu quen , coi cô là con gái , còn thái độ thế nào . Không chừng cũng sẽ phang cho một câu: “Lâm An An, ăn đòn ?”

Lâm An An rùng ớn lạnh, may mà cô định bồi dưỡng tình cảm cha con. Ông cũng đừng hòng oai mặt cô. Giữa hai cứ tròn trách nhiệm là . Bây giờ ông cung cấp cho cô điều kiện sống , cô chịu trách nhiệm một phần ba việc dưỡng lão là xong. Tiện thể còn ông nở mày nở mặt. Dù cô ưu tú, ông cũng thể diện.

Lâm An An cũng tính toán trong lòng Lâm Thường Thắng, vẫn đang ở giai đoạn “khách”, tranh thủ giành lấy lợi ích cho .

 

 

Loading...